NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 963: Tái nhập triều, chỉnh đốn triều cương

Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:19:46
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư đặt khối đất sét đang nặn dở xuống, lau tay, vòng qua bàn bước tới.

Đứa bé lùi một bước.

Kỷ Vân Thư mỉm , cúi xuống hỏi: "Cháu tên là gì?"

"Tề Lập."

Giọng non nớt!

Hóa là con trai của Thông Chính Sứ Tề Văn Hương.

Vậy nghĩa là Tề đại nhân đến phủ?

Cô đang suy nghĩ thì Tề Lập nghiêng đầu: "Tỷ tỷ xinh quá."

Phụt...

Kỷ Vân Thư đưa ngón tay quẹt nhẹ lên mũi thằng bé: "Để cháu lớn lên thì còn thể thống gì nữa?"

Tề Lập sờ mũi, sự chú ý dồn hết cái hộp sọ nặn dở bằng đất sét bàn, vươn ngón tay nhỏ xíu chỉ .

"Đó là cái gì ạ?"

Kỷ Vân Thư cầm lấy cái "hộp sọ", đưa đến mặt Tề Lập.

Thằng bé từng thấy mấy thứ "đáng sợ" , trong mắt hề chút sợ hãi nào, ngược tràn đầy tò mò.

Kỷ Vân Thư bảo nó: "Đây là hộp sọ nặn bằng đất sét, vẫn xong."

"Hộp sọ là cái gì ạ?"

Cô chỉ tay đầu nó: "Chính là cái đầu nhỏ của cháu đấy."

"Thế đất sét là cái gì ạ?"

"Là thứ dùng để nặn đủ loại hình thù."

"Thế nặn kẹo ạ?" Tề Lập l.i.ế.m môi.

Kỷ Vân Thư bộ dạng của nó chọc , thực sự dùng đất sét nặn cho nó cái kẹo. sự chú ý của thằng bé chạy mất, chạy đến bàn , chằm chằm những bản vẽ trải bàn.

Đó đều là những bản vẽ phân giải hộp sọ do Kỷ Vân Thư vẽ, từng tấm từng tấm vô cùng tinh xảo.

Mắt Tề Lập sáng lên, chớp chớp mắt cố kiễng chân lên xem.

chẳng gì.

Kỷ Vân Thư cũng phiền nó, để nó tiếp tục kiễng chân xem.

Lúc ...

Một nha vội vã chạy đến cửa, cúi chào Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, Tề đại nhân sắp về , bảo tiểu công t.ử Tề Lập qua đó ạ."

Sau khi Tề Lập đưa , Kỷ Vân Thư cũng tiền sảnh.

Vừa Tề đại nhân dắt con trai !

Cảnh Dung bên ngoài sân, hai tay chắp lưng, vẻ mặt nặng nề. Ánh mắt lạnh lùng thâm sâu khiến khó đoán cảm xúc của lúc .

Kỷ Vân Thư đến bên cạnh , sườn mặt ngược sáng lạnh như băng sương.

Cô mấp máy môi, nhưng lời đến bên miệng nuốt xuống.

Không nên gì?

Hay là nên hỏi gì?

Hồi lâu...

Cảnh Dung bầu trời đầy , thốt một câu: "Quyền lực địa vị, thực sự quan trọng đến thế ?"

Hả!

Kỷ Vân Thư run lên: "Hoàng thượng ngài ..."

Cảnh Dung đầu, đôi mắt ngấn lệ của cô: "Chuyện triều cứ giao cho giải quyết."

"Vậy... định thế nào?"

Hắn nghiêm nghị : "Triều đình một ngày yên, một ngày lui. Ngày , sẽ tái nhập triều, chỉnh đốn triều cương."

Đây rõ ràng là đối đầu với Vệ Dịch!

Dứt lời.

Hắn nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Kỷ Vân Thư: "Hứa với , chuyện nàng tránh xa bao nhiêu thì tránh! Nàng cứ chuyên tâm điều tra vụ án của Dư Đại Lý, chuyện khác đừng quản."

Lòng Kỷ Vân Thư chua xót, giọng nghẹn ngào: "Chàng bảo tránh xa ?"

"..."

"Người ngai vàng hôm nay chỉ là thiên t.ử Đại Lâm, mà còn là Vệ Dịch nữa."

Người cô run lên bần bật!

Cảnh Dung: "Ta hiểu tâm trạng của nàng. Ta cũng hy vọng tất cả những điều chỉ là do đa nghi. Nàng bảo tin , nhưng nào lúc nào tin? Nếu tin, cũng sẽ ..."

"Sẽ gì?"

Sẽ sửa đổi di chiếu!

Lời đến bên miệng, rốt cuộc vẫn nuốt xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-963-tai-nhap-trieu-chinh-don-trieu-cuong.html.]

Chỉ : "Tóm bây giờ thể khoanh tay ! một khi nàng can thiệp , sẽ khó xử. Vân Thư, hứa với ."

Bàn tay nắm tay cô siết chặt hơn vài phần.

"Ta..."

Cô đấu tranh nội tâm hồi lâu.

Cuối cùng vẫn gật đầu!

Cảnh Dung ôm cô lòng, siết chặt.

Ngày hôm .

Sáng sớm Tề đại nhân đến Hộ bộ một chuyến, lén lút kéo Hà Thượng thư một góc.

"Ấy da, Tề đại nhân, ông thế? Có chuyện gì cứ thẳng, lôi lôi kéo kéo còn thể thống gì nữa." Hà Thượng thư chỉnh y phục kéo nhăn nhúm.

Tề đại nhân nhờ vả: "Làm phiền Hà Thượng thư điều hồ sơ của các quan viên mới thăng chức đây."

"Hồ sơ? Tề đại nhân cần cái đó gì?"

"Gần đây Thông Chính Ti nhiều tấu chương cần lưu trữ, quan viên mới triều tự nhiên cũng dâng sớ, nên kiểm tra một lượt cho chắc, tránh phiền phức."

Thông Chính Ti mỗi ngày đều chịu trách nhiệm sàng lọc tấu chương của triều thần dâng lên cho Hoàng thượng, xem xét kỹ lưỡng từng cái một, vấn đề gì mới đưa đến mặt Hoàng thượng phê duyệt. Tuy tra hồ sơ quan viên là cần thiết, nhưng nắm rõ thế bối cảnh của từng quan viên quan trọng, tránh lỡ tay chặn mất tấu chương của vị quan nào "chống lưng", đắc tội với ai thì phiền toái to.

Hà Thượng thư chút khó xử: "Chuyện ..."

Tề đại nhân : "Việc công phép công thôi."

Đã là việc công, Hà Thượng thư tự nhiên còn lý do từ chối.

Bèn sai điều hết hồ sơ của các quan viên mới triều .

Và dặn dò: "Xem xong gửi ngay nhé."

Tề đại nhân lấy hồ sơ, lập tức gửi đến phủ Dung Vương.

Cùng lúc đó.

Kỷ Vân Thư mất cả đêm cũng vẽ xong bức chân dung phục dựng từ xương trắng.

mang xác minh, trong tranh quả thực là Hoa Linh.

Thật sự là cô ?

Không thể nào!

Cô mang theo nghi hoặc, quan phục, đến đại lao Hình bộ.

Đại lao Hình bộ tối tăm ẩm thấp, nhưng so với nhà lao huyện thì sạch sẽ hơn, rộng rãi hơn một chút, cũng mùi gì, coi như là nhà lao lương tâm .

Theo lý mà , đó Hình bộ lệnh cấm bất kỳ ai thăm tù, Dư Nguy cũng cầu xin Hình bộ Thượng thư Lệ đại nhân mãi mới thăm một nén nhang.

Kỷ Vân Thư là Đề điểm Hình ngục Ti, tự nhiên tự do hơn.

Cai ngục dẫn cô .

Cô tự cầm một chân nến, còn xách theo một hộp đồ ăn.

Đi thẳng đến bên ngoài phòng giam Dư Đại Lý.

Mấy ngày nay, Dư Đại Lý chịu ít khổ sở!

Gần như ngày nào cũng ăn mấy roi.

ông cứ c.ắ.n răng chịu nhận tội, thà c.h.ế.t chịu ký tên bản cung khai.

Rất khí phách!

Lúc , ông dựa góc tường, lưng còng xuống, còn thẳng nữa, hai chân duỗi thẳng, co ro cúm rúm. Tóc tai rối bù che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ lộ một con mắt vô hồn vằn tia máu. Bộ quần áo tù trắng loang lổ vết máu, vết roi chằng chịt, vết thương cũ lành đ.á.n.h rách toạc .

Xa xa truyền đến tiếng bước chân, từ xa đến gần, dừng ngay cửa phòng giam của ông .

Ông nghĩ thầm, đến lôi pháp trường ?

Cuối cùng cũng đợi đến lúc .

"Leng keng... leng keng..." Tiếng xích sắt va .

Cửa phòng giam mở .

Kỷ Vân Thư phẩy tay, hiệu cho cai ngục lui .

Cai ngục khom , cầm chùm chìa khóa mất.

Dư Đại Lý dỏng tai thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến gần, giẫm lên cỏ khô phát tiếng "lạo xạo".

Cuối cùng dừng mặt ông .

Kỷ Vân Thư thấy bộ dạng lúc của Dư Đại Lý, kinh ngạc đau lòng.

Trên ông ngang dọc bao nhiêu vết thương, vết chồng lên vết , mà kinh hãi.

Dư Đại Lý cúi đầu, chỉ thấy một đôi giày dừng mắt .

Là một đôi quan ủng!

Quan ủng của nữ!

Trong triều hiện nay thể quan ủng nữ, ngoài Kỷ Vân Thư thì còn ai?

 

Loading...