NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 960: Quân là quân, thần là thần

Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:19
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng cung.

Cảnh Dung kịp triều phục vội vã tiến cung.

Thế nhưng…

Hắn đợi bên ngoài điện Phụ Dương lâu, thái giám bẩm báo hết đến khác.

Lời nhắn mang lúc nào cũng chỉ một câu: "Dung vương, Hoàng thượng... vẫn dậy."

Đây thứ tư !

Thái giám dám kinh động, chỉ dám ghé mắt qua khe cửa trong, thấy Hoàng thượng vẫn dậy nhưng dám đ.á.n.h thức, đành lui hết đến khác.

Cảnh Dung cũng giận, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mày kiếm nhíu chặt , tỏa hàn khí bức .

Khiến hai thái giám gác cửa khỏi run sợ.

Sợ Cảnh Dung mất kiên nhẫn, đến lúc đó trút giận lên đầu .

Cảnh Dung vẫn kiên nhẫn chờ đợi!

Chờ Vệ Dịch tỉnh giấc.

Đợi gần một canh giờ, cuối cùng một tiểu thái giám cũng hớt hải chạy .

Đứng ở cửa, cúi đầu : "Dung vương, Hoàng thượng tuyên ngài điện."

Cuối cùng cũng dậy !

Cảnh Dung thần sắc đổi, mắt thẳng, bước trong.

Trong chính điện Phụ Dương.

Vệ Dịch mới tỉnh, vẻ mặt còn ngái ngủ, nhưng ánh mắt tỉnh táo.

Thấy Cảnh Dung bước , ngạc nhiên vui mừng, bước nhanh tới nắm lấy tay áo Cảnh Dung: "Ngươi về khi nào thế? Sao báo một tiếng? Thư nhi ? Nàng về cùng ngươi ? Sao cùng ngươi tiến cung?"

Hỏi dồn dập một tràng.

Ánh mắt Cảnh Dung khẽ động, định mở miệng.

kịp gì…

Vệ Dịch sang quát mắng đám tiểu thái giám hầu hạ bên cạnh: "Các ngươi ăn kiểu gì ? Dung vương đến lâu thế đường báo cho Trẫm!"

Giọng điệu nghiêm khắc!

Mấy tên thái giám vội vàng quỳ xuống: "Nô tài tội, xin Hoàng thượng khai ân."

Vệ Dịch tuy tức giận nhưng cũng nhanh chóng kìm nén : "Thôi , ."

"Đa tạ Hoàng thượng."

"Lui hết cả ."

"Vâng."

Tất cả lui !

Trong điện chỉ còn hai .

Vệ Dịch trịnh trọng với Cảnh Dung: "Sau điện Phụ Dương ngươi thể tùy ý, cần thông báo."

Đặc ân!

Cảnh Dung vẻ mặt nghiêm túc, chắp tay hành đại lễ với : "Thần tham kiến Hoàng thượng."

Hả!

Hành động khiến Vệ Dịch sững sờ.

"Ngươi ?"

Cảnh Dung nheo mắt, nghiêm túc : "Quân là quân, thần là thần, dám vượt quá phận."

"Ngươi quá ."

"Đây là quy củ, thể loạn."

"Giữa và ngươi, cần những lễ tiết sáo rỗng ." Vệ Dịch nhấn mạnh.

Cảnh Dung chỉ đáp bốn chữ: "Quân thần khác biệt."

Vệ Dịch sững , ánh mắt trầm xuống, khóe miệng nhếch lên nụ khổ, hít sâu một : "Thôi , quân cũng , thần cũng , khó khăn lắm ngươi mới về, chúng xuống chuyện đàng hoàng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-960-quan-la-quan-than-la-than.html.]

Nói , kéo Cảnh Dung xuống bên cạnh.

Tự tay rót cho Cảnh Dung.

Cảnh Dung chén mặt, nước bốc lên nghi ngút.

Hương thoang thoảng lan tỏa trong khí, thấm lòng .

sắc mặt ngày càng trầm xuống.

Tay rót của Vệ Dịch cũng từ từ hạ xuống, nâng chén lên nhấp một ngụm.

Giữa hai , bầu khí nặng nề bao trùm.

Không ai lời nào.

Ánh mắt ngây thơ vô hại của Vệ Dịch cũng dần thu , đặt chén xuống, đáy chén chạm mặt bàn phát tiếng vang thanh thúy.

Vang vọng trong đại điện trống trải, hồi lâu tan.

Chính tiếng động dường như định sự rạn nứt bắt đầu giữa hai .

Cuối cùng Vệ Dịch cũng mở lời : "Cảnh Dung, giữa và ngươi, cần vòng vo tam quốc nữa."

Rốt cuộc cũng thẳng vấn đề.

Hắn ngốc, mục đích Cảnh Dung về kinh, !

Cảnh Dung bằng ánh mắt lạnh lùng, lời ấp ủ trong cổ họng hồi lâu.

Trầm giọng hỏi: "Hoàng thượng , thế nào là quân? Thế nào là thần ?"

Hả!

Lông mày Vệ Dịch khẽ giật một cái đau nhói, đó mạnh dạn đón nhận ánh mắt của Cảnh Dung, hỏi ngược : "Vậy ngươi Trẫm trả lời thế nào?"

Cảnh Dung với giọng điệu đầy hy vọng: "Thần hy vọng... câu trả lời của Hoàng thượng vẫn giống như những gì thần luôn nghĩ trong lòng."

Vệ Dịch đáp: "Quân quân thần thần, cũng chỉ mấy chữ đó thôi. Người quân thần như một nhà, thiếu một , nhưng quân là , thần là , như ngươi đấy, rốt cuộc vẫn là quân thần khác biệt."

Hả!

Cảnh Dung ngạc nhiên câu trả lời .

Chỉ là quá thất vọng!

Giờ phút , còn tìm thấy sự trong sáng và chân thành trong ánh mắt Vệ Dịch nữa, đó là đôi mắt tràn đầy d.ụ.c vọng khi ngai vàng và quyền lực hun đúc, còn thấy trái tim thiện lương và thuần khiết nữa.

Cảnh Dung : "Hoàng thượng tâm, ai cản , nhưng dù , cũng nên hiểu đạo lý triều cương lấy thần t.ử đầu, giang sơn lấy dân gốc. Mất lòng thần dân, thiên hạ diệt vong; lòng , thiên hạ. Ngược cũng . Hoàng thượng nhiều sách thánh hiền như thế, đạo lý lẽ hiểu rõ."

Khác hẳn với đây!

Lúc Cảnh Dung chuyện với Vệ Dịch bằng giọng điệu của một "thần tử".

Vệ Dịch cau mày: "Ngươi gì thì cứ thẳng."

"Thần rời kinh thành đầy hai tháng, Hoàng thượng liên tiếp bãi miễn nhiều quan trong triều, thậm chí vài là lão thần. Sau khi đuổi họ khỏi kinh thành, Hoàng thượng lập tức bổ nhiệm quan mới triều. Hành động m.á.u quan ồ ạt , các đời từng , ngay cả Tiên hoàng cũng dám mạo hiểm."

"Cho nên ngươi về kinh là vì chuyện ?"

"Xưa nay định triều cương thì an dân tâm, hành động của Hoàng thượng thật sự quá hoang đường!"

Thực sự hoang đường!

Lời đanh thép!

Bốn chữ nặng nề giáng mạnh Vệ Dịch.

Vệ Dịch biến sắc, nhưng lập tức lấy vẻ bình thường, thở dài, nghiêm túc với Cảnh Dung: "Định triều cương, an dân tâm, lòng , thiên hạ, đạo lý Trẫm hiểu? Trẫm cũng hành động chắc chắn sẽ gây tranh cãi, thậm chí dẫn đến nội loạn trong triều, nhưng trong chuyện Trẫm tự tính toán, tuyệt đối bừa. Giang sơn xã tắc trò đùa, càng thể là hoang đường. Cảnh Dung, những lời của ngươi thực sự quá nặng nề ."

Giọng điệu mang theo nỗi buồn!

Dường như thực sự ấm ức.

Cảnh Dung bỗng chốc cảm thấy thấu con nữa, khi nào là thật? Khi nào là giả?

Như nghẹn ở cổ họng!

Không gì?

Vệ Dịch tiếp tục: "Ta những thần t.ử đó đa phần đều là của ngươi, bãi miễn họ khó tránh khỏi khiến ngươi vui, nhưng..."

"Hoàng thượng!" Cảnh Dung đột ngột ngắt lời , sửa : “Triều đình , các quan đều vì thiên hạ Đại Lâm, chứ như lời Hoàng thượng của thần. Câu nếu truyền ngoài, tội danh đầu thần lớn lắm đấy."

"Là lỡ lời, xin rút ." Vệ Dịch thừa nhận chút , vẻ mặt hối , ngừng một lát : “ chỉ với ngươi rằng, bãi miễn họ tự nhiên lý do, tuyệt đối nhắm ai, là... cố ý nhắm ngươi."

Đôi mắt lạnh lùng của Cảnh Dung càng thêm thâm sâu: "Vậy thần xin rửa tai lắng ."

Hắn xem thử, lý do Vệ Dịch bãi miễn họ rốt cuộc là gì!

Loading...