NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 956: Linh vị của Tần Công thị
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:15
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm ngày !
Một chiếc xe ngựa cùng hơn chục con chiến mã phóng như bay kinh thành.
Bụi mù mịt trời!
Người đường ở cổng thành thấy thế đều vội vàng né tránh, hiểu rốt cuộc xảy chuyện gì mà đám gấp gáp đến ?
Chẳng lẽ sắp chiến tranh?
Không thể nào!
Đoàn xe ngựa đến cổng thành, mấy tên lính gác cổng dàn hàng ngang chặn .
Cả và ngựa đều buộc dừng .
Tên lính cầm đầu quan sát một lượt, bước lên, trừng mắt nghiêm giọng quát:
"Kiểm tra theo thông lệ!"
là ăn gan hùm mật gấu, dám chặn cả xe ngựa của Dung vương!
Lang Bạc lưng ngựa liếc đám lính gác một lượt, đó giơ cao lệnh bài qua đầu.
Hắn hô lớn:
"Tránh !"
Khí thế bức .
Đám lính gác giật , lên tấm lệnh bài.
Hóa là lệnh bài của phủ Dung vương!
Chẳng lẽ... trong xe là Dung vương?
Dung vương về kinh ?
Cả đám sững sờ như trời trồng.
Tên lính cầm đầu lập tức lùi sang một bên, phất tay hiệu.
"Cho qua."
Tất cả dạt sang hai bên, nhường một con đường rộng thênh thang cho xe ngựa qua!
Đoàn xe ngựa chỉ dừng trong giây lát lập tức lao vút kinh thành.
Suốt năm ngày nay, từ Hầu Liêu về kinh, họ gần như nghỉ ngơi chút nào.
Chỉ mong về đến nơi sớm nhất thể, để tiễn đưa Tần đại nhân đoạn đường cuối cùng!
Đợi xe ngựa khuất, đám lính gác ở cổng thành mới hồn.
nỗi kinh hoàng vẫn tan hết.
Lính gác Giáp gãi đầu, lẩm bẩm: "Sao Dung vương... đột ngột về kinh thế nhỉ?"
"Ngươi ?" Lính gác Ất ghé sát nhỏ: “Tần đại nhân mất , Dung vương tin đương nhiên về."
"Hóa là , thật đáng tiếc, Tần đại nhân cả đời cúc cung tận tụy vì triều đình, khó khăn lắm mới Hoàng thượng ân chuẩn cho cáo lão hồi hương, ai ngờ đường gặp sơn tặc, đúng là tính bằng trời tính mà!"
"Chứ còn gì nữa? Haizz!"
Hai thì thầm to nhỏ, thu hút sự chú ý của lính gác Bính. Bính suy nghĩ khác.
Hắn : "Ta thấy Dung vương về kinh, chỉ vì chuyện của Tần đại nhân ."
"Ồ? Ý ngươi là ? Chẳng lẽ còn lý do nào khác?"
Lính gác Bính ngó nghiêng xung quanh, rụt cổ , vẻ bí mật, hạ thấp giọng: "Các ngươi mấy tháng nay Hoàng thượng bãi miễn nhiều quan ? Nghe đồn, những vị quan đó đều ngầm lệnh Dung vương. Dung vương rời kinh, Hoàng thượng lập tức tay thanh trừng, sáng mắt ai mà chẳng nhận ẩn tình bên trong."
"Thế ngươi rõ xem nào."
"Hoàng thượng chắc chắn lo sợ Dung vương lòng phản trắc, nên mới lượt loại bỏ hết vây cánh của ngài . Đầu tiên là Tả đại nhân ở Công bộ, đó là Lưu đại nhân ở Thị Tư bộ, ngay cả Dư đại nhân ở Đại Lý Tự, vì một vụ án bạch cốt mà giờ vẫn còn đang giam trong ngục kìa, trời mới bộ xương đó ở ! Ta còn lý do Tần đại nhân cáo lão hồi hương cũng là vì liên lụy, nào ngờ tránh mùng một tránh ngày rằm, các ngươi xem khổ chứ!"
Hắn vỗ tay đen đét.
Để bày tỏ sự tiếc nuối!
Giáp và Ất vỡ lẽ: "Ý ngươi là, Dung vương vì chuyện Hoàng thượng thanh trừng của nên mới vội vã về kinh?"
"Chắc chắn là !"
Hắn khẳng định chắc nịch!
Vô cùng tự tin!
là miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ.
Bên trong chiếc xe ngựa đang lăn bánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-956-linh-vi-cua-tan-cong-thi.html.]
Kỷ Vân Thư thẫn thờ, lòng đầy bất an, sống lưng căng cứng, đầu óc tự chủ mà suy nghĩ lung tung. Chỉ mới vài ngày trôi qua mà cô gầy trông thấy, cả tiều tụy, ánh mắt đờ đẫn, thỉnh thoảng ngoài cửa sổ ngẩn ngơ cả ngày, ai gọi cũng thấy.
Trời tháng mười, rõ ràng thu, tiết trời mát mẻ dễ chịu, nhưng lòng cô càng thêm bồn chồn lo lắng, bức bối yên, giống như ngàn vạn con kiến đang gặm nhấm lồng ngực, đau tận xương tủy mà gãi .
Lúc , mười ngón tay cô xoắn chặt , lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Cảnh Dung hiểu rõ tâm trạng cô hơn ai hết, bàn tay to lớn của nắm chặt lấy đôi tay lạnh giá đang run rẩy của cô.
Không lời nào.
hành động âm thầm tiếp thêm cho cô chút an ủi.
Nói cho cùng, cô thực sự sợ hãi!
Sợ Vệ Dịch sẽ biến thành con mà cô thấy nhất.
Nếu thật sự là như , cô ?
Phải đây?
Cảm giác mâu thuẫn và bất lực như đang từng chút một gặm nhấm lý trí của cô.
Sắp phát điên mất !
Cảnh Dung đau lòng cô, thực trong lòng giây phút nào bình yên?
Ngai vàng là do tự nguyện nhường cho Vệ Dịch.
Cũng đồng nghĩa với việc trao trọn niềm tin cho .
Bây giờ...
Chỉ mong tất cả chỉ là do họ lo nghĩ quá nhiều mà thôi!
Chẳng bao lâu , xe ngựa đến cửa phủ Tần gia.
Cả Tần phủ treo đầy lụa trắng và đèn lồng trắng, lay động theo gió, toát lên vẻ cô quạnh thê lương.
Trước cửa, mấy gia nhân mặc đồ tang trắng đó, ai nấy mắt đỏ hoe, run rẩy, chắc hẳn lâu.
Tần Sĩ Dư khi còn võ tướng lòng , đôi chân ông thương là do cứu một hầuớng, nên binh sĩ càng thêm kính trọng. Khi chuyển sang quan văn, tuy tính tình thẳng thắn của võ tướng khiến ông đắc tội ít , nhưng cũng nhận sự nể trọng của nhiều quan . Nay ông qua đời, các quan trong triều lượt đến viếng, ai nấy đều tỏ vẻ đau xót, tiếc thương.
Vừa lau nước mắt, về cũng lau nước mắt!
Thậm chí đến ngất , khiêng về.
Mấy ngày nay, ngưỡng cửa Tần phủ sắp đạp mòn .
Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư bước xuống xe ngựa, vẻ mặt ai nấy đều u sầu.
Cảnh Dung dừng cửa, ngước mắt tấm biển treo cao cổng Tần phủ.
Cuối cùng kìm mà đỏ hoe đôi mắt, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt thành nắm đấm, đau đớn khôn nguôi.
Đối với , Tần Sĩ Dư là thầy, là bạn!
Gia nhân gác cổng thấy hai , tuy ngạc nhiên nhưng lập tức chạy đón.
"Dung vương? Kỷ đại nhân?"
Sao họ về kinh ?
Nghĩ thì, lão gia lúc sinh thời quan hệ với Dung vương, ngài về cũng là chuyện thường tình.
Ít nhất cũng chứng tỏ Dung vương kẻ vô tình vô nghĩa!
Cảnh Dung gia nhân đó, trầm giọng : "Không cần kinh động , bản vương chỉ tiễn Tần đại nhân một đoạn đường."
"Vâng!"
Họ thẳng linh đường ở hậu viện.
Bên trong quỳ đầy , đa phần là họ hàng xa của Tần Sĩ Dư.
Tần Sĩ Dư thời trẻ từng cưới vợ, nhưng bà qua đời vì bạo bệnh từ mấy chục năm . Người nhà binh vốn trọng tình trọng nghĩa, nên ông tục huyền, thành gối con cái, nối dõi tông đường. Những khoác áo tang ngoài gia nhân trong phủ thì chỉ còn họ hàng xa mà thôi.
Tiếng ai oán vang vọng khắp linh đường!
Nghẹn ngào thành tiếng.
Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư bước qua cửa, chậm rãi tiến .
Mùi hương nến nồng nặc, giấy tiền rải đầy đất.
Một cỗ quan tài gỗ đặt chính giữa linh đường, nắp phủ tấm vải đen, chặn bằng một miếng ngọc!
Trước quan tài đặt bài vị.
Linh vị Tần Công thị.
Không khắc tên tự. Đơn giản rõ ràng.