NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 955: Trân trọng, trân trọng, càng phải trân trọng!
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:14
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài tiền sảnh Kỷ phủ.
Mấy vị công công từ kinh thành phi ngựa ngày đêm đến đang đợi ở đó.
Người đầu là Thường công công trong cung, tay ông đang bưng một thánh chỉ màu vàng nghệ.
Ánh mắt Kỷ Uyển Hân co , rảo bước tiến lên, mím môi, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc: "Xin hỏi công công việc gì?"
Thường công công hiền từ, cúi : "Nô tài phụng chỉ Hoàng thượng đến phủ tuyên chỉ."
Nghe , Kỷ Uyển Hân vội vàng dẫn đám gia nhân quỳ xuống.
Lắng !
Thường công công thẳng , từ từ mở thánh chỉ trong tay .
Vẻ mặt nghiêm trang.
Tuyên : "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu : Con gái Kỷ gia là Kỷ Uyển Hân tài đức vẹn , dịu dàng hiền thục. Trẫm cô nương tài thêu thùa xuất chúng, thể sánh ngang Nam Tô, nỡ để nhân tài mai một. Nay đặc cách chuẩn cho Kỷ Uyển Hân kinh, nhậm chức tú nương tại Phường Cẩm Ty, lập tức lên đường. Khâm thử."
Giọng vang vọng khắp tiền viện rộng lớn.
Tú nương!
Nghĩa là, chuẩn cho cô về kinh . Thánh chỉ thẳng là ban hôn cho Thẩm Trường Khâm, dù Kỷ Uyển Hân vẫn mang phận con gái tội thần! Tiên hoàng lệnh, cấm Kỷ gia bước chân kinh thành nửa bước. Vệ Dịch dù "ngông cuồng" đến cũng dám công khai thách thức uy nghiêm của Tiên hoàng. Vì , bước đầu tiên chỉ thể để Kỷ Uyển Hân kinh . Mà kinh đương nhiên danh nghĩa, Kỷ Uyển Hân thêu thùa giỏi, Phường Cẩm Ty đang thiếu tú nương, nên lấy cớ triều đình tuyển chọn nhân tài, dùng cái danh nghĩa "khiên cưỡng" để cô kinh là thích hợp nhất. Các đại thần dù phản đối cũng .
Còn chuyện ban hôn, chỉ cần Kỷ Uyển Hân kinh, chuyện tự nhiên sẽ thành.
Thường công công gấp thánh chỉ : "Kỷ cô nương, hoàng ân hạo đàng, tiếp chỉ ."
Kỷ Uyển Hân cúi dập đầu, giơ hai tay lên nhận lấy thánh chỉ.
Thánh chỉ nặng trịch trong lòng bàn tay, khoảnh khắc đó, cô cuối cùng cũng đợi cơ hội của , cơ hội chờ đợi gần một năm trời!
Lúc , cơ hội đang trong tay cô, là cơ hội đổi bằng sự sống c.h.ế.t của cả Kỷ gia.
Cô trân trọng, trân trọng, càng trân trọng hơn nữa!
"Tạ chủ long ân, dân nữ lĩnh chỉ."
Giọng nghẹn ngào.
Thường công công đỡ cô dậy, : "Kỷ cô nương Hoàng thượng ân chuẩn kinh, đây là vinh hạnh lớn lao, chúc mừng chúc mừng."
"Đa tạ công công."
"Chuyện của Kỷ Tư Doãn và phụ cô, lão nô cũng lấy tiếc."
"Đại ca phạm , lý nên chịu phạt, trách ai ."
"Hiếm Kỷ cô nương nghĩ thoáng như . May mà Hoàng thượng ân chuẩn cô kinh việc ở Phường Cẩm Ty, đó là tiền đồ rộng mở đấy!" Thường công công .
Kỷ Uyển Hân cụp mắt, khẽ nhún : "Vâng, Uyển Hân hiểu, sẽ trân trọng cơ hội ."
Thường công công gật đầu, quanh một lượt, hỏi: "Không Kỷ tướng quân ở trong phủ ? Sao thấy?"
Người uống say bí tỉ, gặp thế nào ?
Theo lý mà , thánh chỉ Hoàng thượng tới, trong phủ đều tiếp chỉ, nhưng nhân vật chính chỉ mỗi Kỷ Uyển Hân mặt.
Để tránh rước họa , cô vội : "Mong công công thứ , đại ca và đại tỷ của tiểu nữ gần đây sức khỏe , đều liệt giường, thể nghênh chỉ. Còn tứ tuổi còn nhỏ, vẫn đang học ở tư thục."
"Hóa là , thế thì phiền Kỷ cô nương lão nô hỏi thăm vài vị."
"Vâng."
"Lão nô phiền nữa, Kỷ cô nương cũng mau chóng chuẩn kinh ."
Thường công công dẫn rời hết.
Trong sân, Kỷ Uyển Hân thánh chỉ màu vàng nghệ trong tay, mắt ngấn lệ.
khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-955-tran-trong-tran-trong-cang-phai-tran-trong.html.]
"Thẩm Trường Khâm, cọng rơm cứu mạng của , quả nhiên vẫn tác dụng."
Giọng nhẹ, nhẹ đến mức nếu lắng tai kỹ thì thể thấy.
Đêm hôm đó, cô sai thu dọn hành lý, chuẩn ngày mai kinh.
Vừa thu dọn xong, Kỷ Linh Chi từ bên ngoài chạy .
Cô bé cao lên ít, từ tám tuổi năm nào giờ mười tuổi, cũng xinh xắn hơn nhiều, mày mắt vài phần giống Kỷ Uyển Hân, thậm chí còn linh động hơn, chắc chắn là một mỹ nhân tương lai.
"Nhị tỷ tỷ, tỷ thực sự kinh ? Là thật ?" Cô bé cao giọng hỏi.
Kỷ Uyển Hân kéo cô bé xuống bên cạnh, dặn dò: "Kinh thành chỉ dụ, tỷ bắt buộc . Sau ở nhà tuyệt đối gây chuyện, hiểu ?"
"Nhất định ?"
"Nhất định ."
" nỡ xa tỷ. Nhị tỷ tỷ, là tỷ đừng nữa. Bây giờ trong nhà chỉ tỷ chuyện với , tỷ ? Đại tỷ tỷ điên dại để ý đến , đại ca cũng chỉ uống rượu." Kỷ Linh Chi , sà lòng Kỷ Uyển Hân, ôm chặt lấy cô: “Đừng mà, Linh Chi nỡ xa tỷ."
Kỷ Uyển Hân đỏ hoe mắt, trong lòng cũng nỡ.
như lời Kỷ Linh Chi , Kỷ Mộ Thanh điên điên khùng khùng, Kỷ Hoàn suốt ngày chỉ uống rượu, tỉnh táo nhất cả cái Kỷ gia chỉ còn Kỷ Uyển Hân. Cô mà , gánh nặng gia đình coi như đè lên vai đứa trẻ mười tuổi Kỷ Linh Chi, nghĩ thôi thấy đáng thương.
...
Kỷ Uyển Hân xoa đầu cô bé : "Linh Chi, hiểu, Kỷ gia chúng đều thành tội thần. Đây là cơ hội duy nhất để Kỷ gia lật , tuyệt đối thể bỏ lỡ. Chỉ tỷ kinh, Kỷ gia chúng mới cơ hội, cha và đại ca suối vàng mới thể yên nghỉ."
"Nhị tỷ tỷ..."
"Muội ngoan, lời Lý thúc. Những gì cần dặn dò tỷ đều dặn dò hết , chỉ cần chăm chỉ học hành là , hiểu ?"
Kỷ Linh Chi ngẩng đầu khỏi lòng cô, ngước đôi mắt đẫm lệ, : "Muội hiểu ."
Kỷ Uyển Hân lấy khăn lau nước mắt cho cô bé, dặn dò: "Đại tỷ bây giờ thần trí minh mẫn, thời gian cũng thường xuyên đến thăm tỷ , chuyện với tỷ , dù tỷ thương yêu nhất. Còn nhị ca nữa, bây giờ ngày nào cũng uống say như thế, hại sức khỏe lắm. Tỷ kinh thành , tỷ thường xuyên khuyên nhủ , ?"
"Muội ."
Ngày hôm , Kỷ Uyển Hân mang theo một phu xe và một tiểu nha đầu lên đường.
Không cho ai tiễn.
Trong Phật đường.
Thân hình nhỏ bé của Kỷ Linh Chi chui từ ngoài , đống vỏ chai rượu vương vãi khắp sàn nhưng thấy nhị ca . Tìm một vòng mới thấy ở bên hồ nước hậu viện.
Kỷ Hoàn đó, hai tay buông thõng bên , khuôn mặt tiều tụy lờ đờ chút biểu cảm, đôi mắt trống rỗng chằm chằm mặt nước tĩnh lặng.
Không đang nghĩ gì?
Kỷ Linh Chi cẩn thận đến gần, gọi phía một tiếng: "Nhị ca ca."
Giọng nhẹ!
Hồi lâu...
Kỷ Hoàn mở miệng hỏi một câu: "Đi ?"
"Vâng, nhị tỷ tỷ ."
Lại im lặng.
Kỷ Linh Chi nguyên tại chỗ dám động đậy, cứ cảm thấy nhị ca tỏa một luồng khí lạnh lẽo. Dù chỉ là một cái bóng lưng, nhưng luồng khí đó vẫn uy h.i.ế.p mười phần, khiến cô bé dám ho he.
Kỷ Hoàn cụp mắt, hình ảnh phản chiếu của nước.
Quần áo xộc xệch!
Râu ria xồm xoàm!
Ánh mắt mệt mỏi!
Đây... còn là "Trường Lâm tướng quân" oai phong lẫm liệt Tiên hoàng đích sắc phong năm nào ?