NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 954: Kỷ gia lụi bại

Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:12
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm .

Nhóm Cảnh Dung phi ngựa ngày đêm trở về kinh thành.

Bởi vì trong bức thư gửi đến hôm qua, chỉ thông báo về việc đổi quan trong triều đình, mà còn ... cái c.h.ế.t của Tần Sĩ Dư!

Nói là từ quan về quê, đường bất ngờ gặp sơn tặc.

Bị g.i.ế.c c.h.ế.t!

Sự thật thế nào, ai .

Cộng thêm chuyện Dư Đại Nhân tống giam.

Mọi dấu hiệu như mây đen vần vũ.

Bao trùm cả kinh thành.

Lúc , họ buộc trở về.

Cùng lúc đó, tại Cẩm Giang.

Kỷ phủ.

Kỷ phủ từng một thời vinh hoa phú quý, khách khứa nườm nượp, kể từ khi Kỷ Lê mưu phản và Kỷ Thư Hàn tự sát, nhà họ Kỷ gán tội mưu nghịch, chỉ một đêm lụi bại, ai ai cũng tránh xa, sợ dính chút xui xẻo.

Lúc cổng lớn đóng chặt, vòng sắt rỉ sét bám đầy bụi, ngay cả tấm biển cao cũng giăng đầy mạng nhện, trông thê lương tàn tạ.

Thi thoảng đường ngang qua cũng bàn tán vài câu.

nhiều hơn cả là tiếng thở dài.

Kỷ gia cũng là danh gia vọng tộc, đời đời vinh hiển, sinh bao nhiêu hiền thần võ tướng, lập bao công lao hãn mã cho Đại Lâm. Thế mà đến đời sinh nghịch thần Kỷ Lê, danh gia vọng tộc một thời, cứ thế lụi bại, vinh quang còn.

Hậu viện trong phủ.

Một phụ nữ mặc áo vải thô đang vòng quanh cái cây lớn trong sân ngừng, ánh mắt lơ đễnh, biểu cảm đờ đẫn, miệng lẩm bẩm những điều gì đó rõ, thỉnh thoảng nhặt sỏi đất ném cây.

Lặp lặp , chán.

Bên cạnh một tiểu nha với vẻ lo lắng.

Hồi lâu , nha bước lên khuyên ngăn: "Đại tiểu thư, chúng đừng nữa, nghỉ ngơi một chút ạ?"

Kỷ Mộ Thanh để ý, tiếp tục .

"Đại tiểu thư?" Nha đành theo .

Đi vài vòng...

Kỷ Mộ Thanh bỗng dừng .

Quay nắm lấy tay nha , chỉ cái cây hỏi: "Ngươi thấy ? Có thấy ?"

"Nghe thấy gì ạ?"

"Trong cây tiếng động."

"Hả? Nô tỳ... nô tỳ thấy gì cả."

"Có mà, mà, trong cây , thấy ."

"Đại tiểu thư, cô đừng dọa nô tỳ sợ." Nha rụt cổ, cảm thấy lạnh sống lưng.

Kỷ Mộ Thanh nắm chặt lấy cánh tay nha , trong mắt thoáng vẻ hoảng loạn gấp gáp, hỏi : "Ngươi thật sự thấy?"

"Không..."

đẩy mạnh nha .

Sau đó tiếp tục vòng quanh cái cây ngừng.

Miệng lẩm bẩm: "Đừng sợ, đừng sợ..."

Tiểu nha đó thực sự dọa cho khiếp vía, mặt mày trắng bệch. Từ khi Đại tiểu thư điên loạn, cả ngày cứ thần thần bí bí, thấy ma thì bảo thấy bóng dáng Diệc Vương lảng vảng bên giường, hoặc là thấy Trắc vương phi Trần Hương của Diệc Vương ngoài cửa sổ , đôi mắt đỏ ngầu máu, lửa thiêu đen thui. Thậm chí thỉnh thoảng nửa đêm còn dậy hát hò, hoặc chạy lung tung khắp nơi, hại . Lâu dần, nha bên cạnh đều tránh xa, ai cũng sắp phát điên .

Đằng xa.

Kỷ Uyển Hân hành lang, đến một lúc lâu.

Nhìn Đại tỷ nông nỗi , trong lòng cô cũng thấy khó chịu.

Bàn tay giấu trong tay áo bất giác siết chặt.

Nha theo bên cạnh : "Đại tiểu thư mấy ngày nay cứ như , cứ vòng quanh cái cây, còn ném đá lên đó, trong đó gọi tên cô , cũng là ai. Người hầu bên cạnh đều sợ c.h.ế.t khiếp . Đại tiểu thư cứ điên điên khùng khùng thế , đây?"

Kỷ Uyển Hân liếc nha .

Ánh mắt vô cùng nghiêm khắc.

Nha lập tức im bặt.

Lùi sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-954-ky-gia-lui-bai.html.]

Cô dạy dỗ: "Đó là Đại tiểu thư của phủ, cũng từng là Diệc Vương phi. Bất kể lúc nào cũng là chủ t.ử của ngươi. Dù tỷ điên dại cả đời, ngươi cũng bàn tán nửa lời."

"Nô tỳ ."

"Nhớ kỹ là ."

Nói xong, phất tay áo bỏ .

Nha vội vàng chạy theo .

Kỷ Uyển Hân thẳng đến Phật đường trong phủ.

Chưa ngửi thấy mùi rượu nồng nặc bên trong.

Hăng hắc khó ngửi, nhưng cô quen .

Cô dặn nha đợi bên ngoài, tự bước .

Vừa bước một bước, một vỏ chai rượu lăn đến chân cô, bên trong còn chảy chút rượu thừa. Cô theo, thấy Kỷ Hoàn dựa tượng Phật bên trong, say bí tỉ, quần áo xộc xệch, râu ria xồm xoàm, bộ dạng nát rượu. Xung quanh là vỏ chai rượu rỗng, đổ nghiêng đổ ngả, bừa bộn khắp nơi. Hắn dựa đó một cách yếu ớt, mặt đỏ bừng, nheo mắt, đưa tay vớ đại một chai rượu, dốc miệng uống, lắc lắc, chỉ còn vài giọt.

Lập tức nổi giận.

Ném chai rượu .

Đập khung cửa, “choang" một tiếng vỡ tan.

Mảnh vỡ bay tứ tung, một mảnh cứa mặt Kỷ Uyển Hân, rạch một đường m.á.u nhỏ.

Đau đến mức cô nhíu mày, nốt ruồi son giữa trán càng thêm nổi bật.

Cô lập tức lấy khăn tay ấn vết thương, cũng chẳng để tâm, chỉ về phía Kỷ Hoàn, xổm xuống bên cạnh .

Khẽ gọi: "Nhị ca."

Kỷ Hoàn phản ứng.

Hốc mắt cô đỏ lên: "Từ khi ở kinh thành trở về, cứ như mãi. Kỷ gia chúng giờ nông nỗi , Nhị ca nên vực dậy tinh thần mới . Tương lai của Kỷ gia, đều dựa cả đấy."

Giọng nhẹ nhàng nhưng đầy đau xót.

Thế mà Kỷ Hoàn vặn vẹo , miệng lảm nhảm: "Rượu, rượu của , mang rượu cho ."

Hét toáng lên.

Vừa định vớ lấy chai rượu bên cạnh, chạm Kỷ Uyển Hân giật lấy, ném mạnh xuống đất.

"Choang" một tiếng.

Vỡ tan tành.

Tiếng động dường như Kỷ Hoàn tỉnh táo đôi chút.

Hắn mở mắt, lờ mờ thấy Kỷ Uyển Hân mặt.

Há miệng, gì. Kỷ Uyển Hân thút thít, nắm lấy cánh tay lay mạnh, : "Nhị ca, rốt cuộc còn thế bao lâu nữa? Cha c.h.ế.t , Đại ca cũng c.h.ế.t , Kỷ gia đều thành tội thần. nếu cứ tiếp tục thế , Kỷ gia thực sự còn hy vọng gì nữa . Huynh tỉnh , đừng như nữa, nếu cha suối vàng cũng nhắm mắt ."

Những lời , Kỷ Uyển Hân bao nhiêu .

Lần nào Kỷ Hoàn cũng , tiếp tục uống rượu, tiếp tục sống cuộc đời như cái xác hồn.

Lần cũng ngoại lệ.

Kỷ Hoàn chỉ cần rượu, chỉ cần say!

Hắn bò mặt đất, tìm rượu trong đống chai rỗng.

Kỷ Uyển Hân nước mắt lưng tròng, thất vọng tột cùng.

Lau nước mắt, tượng Phật nứt nẻ mặt, cuối cùng kìm mà rơi lệ.

Cô rốt cuộc cũng chỉ là phận nữ nhi, dù giỏi giang đến cũng gánh vác nổi gia đình !

lúc ...

Nô tỳ ngoài cửa vội vã chạy bẩm báo: "Nhị tiểu thư, ... đến."

Cô lập tức lau khô nước mắt, thu cảm xúc.

Mặt cảm xúc hỏi: "Ai đến?"

"Kinh thành, từ kinh thành đến."

Kinh thành?

Cô sững một chút, lòng bàn tay nắm chặt.

Cuối cùng, cuối cùng cũng đợi .

Lập tức dặn dò: "Chăm sóc cho Nhị công tử."

"Vâng." Rồi cô vội vã chạy tiền sảnh.

 

Loading...