NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 950: Một mình

Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:08
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không vội..."

Vệ Dịch khẽ như đang với chính .

Hắn nheo mắt, xoay về phía những ngọn đèn xa xa. Vẻ trong trẻo trong ánh mắt còn, đó là uy quyền và dã tâm ngùn ngụt của bậc đế vương, toát lên khí thế "nghịch thì c.h.ế.t". Khiến rợn tóc gáy!

Thẩm Trường Khâm phía cúi , chắp tay bẩm báo: "Từ khi Dung Vương rời kinh, triều đình hiện giờ đều là của Hoàng thượng. Những kẻ dị tâm cơ bản bãi chức, đuổi khỏi kinh thành. Hoàng thượng từ nay thể kê cao gối ngủ yên ."

"Kê cao gối ngủ yên?" Hắn nhạt: “Ngồi ngai vàng , bao giờ yên giấc? Lũ yêu ma quỷ quái bao giờ phục trẫm, thậm chí còn mưu đồ phản trắc, thao túng quyết định của trẫm. Trong mắt bọn chúng, trẫm chỉ là một tên ngốc, một con rối mặc giật dây, chung quy cũng chỉ là giữ giang sơn, may áo cưới cho Dung Vương mà thôi."

Giọng điệu thê lương.

Từ khi lên ngôi, triều thần bao giờ thực sự tin phục. Bởi trong mắt họ, giang sơn sớm muộn gì cũng trả cho Dung Vương, tên ngốc vững .

Thẩm Trường Khâm : "Hoàng thượng là bậc chí tôn vạn vạn , ai thể phản."

"Thẩm đại nhân thật khéo ăn ."

"Thần chỉ sự thật."

Vệ Dịch đáp. Thẩm Trường Khâm với tư cách là Lễ bộ Thị lang, lời luôn khéo léo, tuy ý nịnh nọt nhưng lọt tai, hề gây phản cảm. Người việc ở bộ Lễ vốn dĩ mồm mép trơn tru, quan giỏi chi bằng là giỏi ăn . Dù cũng xuất từ khoa bảng, tâm tư thiên biến vạn hóa, đối nhân xử thế vô cùng khôn khéo.

Thẩm Trường Khâm hỏi: "Chuyện của Tần đại nhân, Hoàng thượng định xử trí thế nào?"

Tần Sĩ Dư!

Vệ Dịch trầm ngâm một lát, ngón tay gõ nhẹ trong tay áo, : "Tần đại nhân là quan , trẫm cũng định phạt nặng ông . Dù khi Tiên đế còn tại vị ân chuẩn cho ông cần dâng tấu xin chỉ thị, cũng cần qua Lại bộ thẩm tra, thể tự ý sắp xếp quan viên quyền. Nay trẫm lên ngôi, lẽ ông quen nên mới sơ suất. một , nhớ là . Trẫm phạt ông , ông cũng nên hiểu giang sơn giờ do ai chủ ."

"Hoàng thượng minh."

Anh minh? Hắn ngốc nghếch hai mươi mấy năm, minh một lúc thì ?

Nhắc đến Tần Sĩ Dư, ông tuy chút cố chấp nhưng xưa nay luôn cẩn trọng lời ăn tiếng , quy củ phép tắc. Vậy mà phạm sai lầm lớn!

Hồi trẻ ông chinh chiến sa trường, chân thương nên lui về quan văn, giữ chức Binh Lệ Tư Doãn, giống như giám đốc nhân sự, chuyên tuyển chọn cho Binh bộ. Kỳ Trinh Đế thưởng phạt phân minh, hiểu rõ tính cách của các võ tướng quanh năm chinh chiến, họ sợ nhất khác coi thường, sợ nhất mất uy phong, huống hồ là Tần Sĩ Dư thương giải ngũ. Vì thế Kỳ Trinh Đế sợ ông mất mặt nên đặc cách cho ông quyền tự quyết việc điều động nhân sự Binh bộ, cần báo cáo Hoàng thượng và Lại bộ.

Bao năm nay vẫn luôn như .

Tiên hoàng băng hà, tân hoàng lên ngôi thì chế độ mới, thể chế mới.

Gần đây Tần Sĩ Dư tuyển một môn khách, thấy tài năng, kiến giải độc đáo nên bút phê một cái, bổ nhiệm Tả Thị lang Binh bộ. Cái bút phê gây họa lớn. Theo lý mà , đổi vua thì dâng sớ tiến cử, đó để Lại bộ sắp xếp. Tần Sĩ Dư sơ suất, cứ theo lệ cũ mà , qua mặt Hoàng thượng, khiến triều thần bất mãn, dâng sớ tố cáo.

Tần Sĩ Dư là của Dung Vương, sớ dâng lên thì Vệ Dịch buộc xử lý. nể tình ông là lão thần, Tiên hoàng cũng kính trọng ba phần, Vệ Dịch thể quá mạnh tay, chỉ giáng chức, phạt chép luật pháp Đại Lâm trăm để cảnh cáo.

Chiêu của Vệ Dịch mất lòng , mang tiếng độc tài. Ngược còn củng cố thêm cái danh "minh quân" của .

Lát , phất tay hiệu cho Thẩm Trường Khâm phía : "Thôi , Thẩm đại nhân lui xuống ."

"Vâng."

...

Thẩm Trường Khâm lùi hai bước dừng , dường như điều , cúi đầu, lời đến bên miệng nuốt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-950-mot-minh.html.]

Vệ Dịch cảm nhận phía lui, đầu liếc : "Thẩm đại nhân còn chuyện gì ?"

Thẩm Trường Khâm cúi thấp hơn nữa, chắp tay : "Hoàng thượng còn nhớ... chuyện hứa với thần ?"

"Ngươi chuyện của Kỷ nhị cô nương?"

"Xin Hoàng thượng thành ."

"Trẫm hứa thì sẽ nuốt lời. Ngươi cứ về , vài ngày nữa trẫm sẽ hạ chỉ ân chuẩn cho nàng kinh. Còn chuyện hôn sự của các ngươi, hôm nào trẫm sẽ chuyện với Thẩm Thượng thư cha ngươi. Dù con cái kết hôn cũng cần cha đồng ý. ngươi yên tâm, trẫm mở lời thì Thẩm Thượng thư sẽ phản đối ."

Thẩm Trường Khâm mừng rỡ, quỳ xuống dập đầu: "Tạ ơn Hoàng thượng."

"Ngươi giúp trẫm, đương nhiên trẫm cũng sẽ giúp ngươi. Ngươi cứ yên tâm chờ ngày thành ."

Thẩm Trường Khâm dập đầu thêm cái nữa mới mãn nguyện lui .

Vệ Dịch vẫn yên đó, lâu cử động.

Đèn trong hoàng cung thắp lên ngày càng nhiều, qua cứ như lạc biển hoa đăng. Có lẽ hoàng cung quá lạnh lẽo, chỉ thắp nhiều đèn mới thấy ấm áp hơn chút chăng.

Bỗng nhiên, lầu Đăng Nguyệt nổi gió, thổi mắt Vệ Dịch cay xè.

Hắn nhắm mắt , mí mắt chỉ còn ánh sáng mờ ảo. Khoảnh khắc , như trở căn phòng nhỏ hẹp, tối tăm ánh đèn nơi cung Tiêu phi năm nào. Hắn mặc cho bóng tối nuốt chửng từng chút một, còn sức phản kháng. Hắn đưa tay nhưng nắm bất cứ điểm tựa nào. Gió lạnh luồn quần áo, cổ họng, cơ thể, m.á.u thịt . Cảm giác bất lực và tuyệt vọng đó, cả đời thể nào quên. Bởi vì chính lúc đó, mới thực sự cảm nhận ... hóa chỉ một .

Một !

Một kẻ nơi nương tựa, vô cùng cô độc!

Có lẽ cũng từ lúc đó, phận của ngày hôm nay định đoạt. Mỗi nhớ , tim đau như d.a.o cắt.

Lúc , hai tay bất giác siết chặt lấy lan can đỏ mặt, siết đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

"Hoàng thượng?"

Tiểu thái giám bên cạnh thấy vẻ bất thường bèn gọi mấy tiếng.

"Hả!"

Vệ Dịch mở mắt, màn sương đen tan biến, thấy ánh lửa sáng rực mắt, mới thở phào nhẹ nhõm. Trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

"Hoàng thượng thấy khỏe ạ? Nô tài truyền thái y nhé?"

"Không cần, trẫm ."

" Hoàng thượng thế mấy , lỡ như..."

Thái giám hết câu, Vệ Dịch giơ tay ngắt lời: "Trẫm , ngươi lui xuống , trẫm thêm một lát."

Thái giám dám trái lệnh, cúi lui xuống.

Vệ Dịch mất một lúc lâu mới hồn cơn hoảng loạn . Hắn thở dốc, một tay chống lan can, run rẩy trong gió lạnh...

 

Loading...