NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 947: Dục vọng, quyền lực, địa vị...
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:05
Lượt xem: 84
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giày sắt bước , cuối cùng dừng mặt Mộc Trát Nhĩ. Kẻ đến ông từ cao xuống, tay xoay xoay con d.a.o găm dính máu. Máu tươi men theo mũi d.a.o nhỏ giọt xuống đất, thậm chí vài giọt còn rơi lên tấm da hổ và cả mặt Mộc Trát Nhĩ.
Máu vẫn còn nóng! Dính nhớp nháp mặt. Mộc Trát Nhĩ chớp mắt.
Kẻ đến dùng những ngón tay xương xương lau nhẹ vết m.á.u lưỡi dao, xoa xoa đầu ngón tay dính m.á.u đưa lên miệng liếm. Mùi m.á.u tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, như t.h.u.ố.c phiện kích thích thần kinh, khiến càng thêm hưng phấn.
Hành động biến thái đến rợn !
"Mộc Trát Nhĩ, ngờ ?"
Giọng trầm thấp, ngữ điệu cợt nhả.
Mộc Trát Nhĩ từ từ ngẩng đầu lên. Đập mắt ông là khuôn mặt tuấn tú nhưng vô cùng dữ tợn của A Lạp Thiện. Khác hẳn với vẻ thư sinh nho nhã thường ngày, trong mắt A Lạp Thiện lúc chỉ còn sự lạnh lẽo thấu xương và nỗi hận thù ngùn ngụt sát khí. Nỗi hận thù ăn sâu tận xương tủy.
"Rốt cuộc... trong lòng ngươi vẫn còn oán hận." Mộc Trát Nhĩ thở dài.
"Tất cả đều do ông ban tặng!" A Lạp Thiện gằn.
Hắn vung mạnh con d.a.o găm cắm phập giữa tấm bản đồ loang lổ vết máu. Mũi d.a.o cắm chính xác trung tâm! Ánh bạc từ lưỡi d.a.o phản chiếu lên trán Mộc Trát Nhĩ.
A Lạp Thiện qua hai bước, nhếch môi : "Mộc Trát Nhĩ, cha từng với rằng, chiến tranh nhất thảo nguyên là ông, thảo nguyên nhuốm m.á.u nhất cũng là ông. ... kẻ tàn nhẫn nhất, cũng chính là ông! Lúc đầu hiểu, nhưng hiểu ."
"..."
"Cha sinh t.ử vì ông bao nhiêu năm, vì cứu mấy mục dân mà của bộ lạc Ba Nhĩ Hổ b.ắ.n c.h.ế.t bằng loạn tiễn. Còn ông thì ? Vì cái gọi là hòa bình bộ lạc mà chịu báo thù cho cha . Mộc Trát Nhĩ Mộc Trát Nhĩ, uổng công cha liều mạng hiệu trung với ông cả đời, ông báo đáp ông thế nào? Là ông đẩy ông chỗ c.h.ế.t, là ông hại c.h.ế.t ông !"
Lời buộc tội đầy phẫn nộ và kích động.
Mộc Trát Nhĩ mà khóe mắt cay cay. Cái c.h.ế.t của cha A Lạp Thiện luôn là nút thắt trong lòng ông, ông cũng vô cùng áy náy. Dù Tra Lan cũng là sinh tử, là cánh tay đắc lực của ông.
Nhìn thấy nước mắt trong mắt ông, cơn giận của A Lạp Thiện càng bùng lên dữ dội.
"Mộc Trát Nhĩ, bốn năm , nhẫn nhịn bốn năm, hôm nay cuối cùng cũng đợi cơ hội . Ta sẽ dùng đầu và m.á.u của ông để tế vong linh cha ." Hắn hận thể uống m.á.u ăn thịt ông ngay lập tức.
Mộc Trát Nhĩ con d.a.o găm cắm bản đồ, rút nó . Trên d.a.o khắc hình một con hổ sống động với tám móng vuốt sắc nhọn, chạm thấy lồi lõm tinh xảo, nhưng vì sử dụng nhiều năm nên bề mặt trở nên nhẵn bóng.
Ông : "Con d.a.o là tặng cho cha ngươi, ngờ hôm nay, con trai ông dùng nó để g.i.ế.c ."
"Là ông nợ cha một mạng!"
"Phải, nợ cha ngươi một mạng. Năm xưa chúng cùng sinh tử, chinh chiến thảo nguyên, ông đỡ cho bao nhiêu nhát dao, mạng của cũng là do ông cứu về từ tay kẻ địch. Năm đó ông b.ắ.n c.h.ế.t, cũng đau lòng lắm, thậm chí ước gì thể đỡ ông vài mũi tên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-947-duc-vong-quyen-luc-dia-vi.html.]
A Lạp Thiện lạnh: "Nếu ông thực sự thấy nợ ông thì nên dẫn binh báo thù cho cha , tiêu diệt bộ lạc Ba Nhĩ Hổ, chứ mở miệng là hòa bình."
"Bởi vì tiêu diệt cả bộ lạc Ba Nhĩ Hổ, ngươi điều đó nghĩa là gì ?" Mộc Trát Nhĩ đặt con d.a.o xuống, chậm rãi dậy A Lạp Thiện: “Ba Nhĩ Hổ là bộ lạc lâu đời nhất thảo nguyên . Dù ngày càng suy tàn, nhưng thủ lĩnh Khoa Hợi Đa của họ là uy tín nhất thảo nguyên Tây Tắc. Thảo nguyên là do tổ tiên ông gây dựng, gia tộc Khoa Hợi, sẽ Hầu Liêu ngày hôm nay. Kẻ g.i.ế.c cha ngươi là thuộc hạ của ông , cả bộ lạc Ba Nhĩ Hổ."
"Câm miệng!"
"A Lạp Thiện, bây giờ đầu vẫn còn kịp." Mộc Trát Nhĩ khuyên can.
A Lạp Thiện mất lý trí, trong lòng chỉ còn thù hận, chỉ báo thù.
Hắn nhíu đôi lông mày sắc như dao: "Mộc Trát Nhĩ, e là ông tư cách những lời ! Đừng quên, ông phái Cách Tháp dẫn binh vây công Việt Đan , binh lính ở canh giữ đều g.i.ế.c sạch. Bên ngoài bây giờ là của , ai cứu ông ! Ta báo thù cho cha , g.i.ế.c ông , Hầu Liêu sẽ là của ."
"Đây là giao dịch giữa ngươi và Hô Hòa Hạo ? Liên kết với để g.i.ế.c ?"
" ! Đợi nắm quyền Hầu Liêu, sẽ giúp Hô Hòa Hạo khởi binh đ.á.n.h Trung Nguyên, cùng thống nhất thiên hạ."
Dục vọng, quyền lực, địa vị... Quả thực khiến con phát điên.
Mộc Trát Nhĩ thở dài lắc đầu: "Cha ngươi khi c.h.ế.t nhắn gửi , bảo trông chừng ngươi cẩn thận, tuyệt đối để ngươi lầm đường lạc lối. Ta cứ nghĩ ông lo xa, nào ngờ tri t.ử mạc nhược phụ, những việc ngươi hôm nay, hóa ông sớm liệu ."
"Ông câm miệng!"
"A Lạp Thiện, ngươi Hô Hòa Hạo là thế nào ? Hắn dã tâm bừng bừng, một lòng chỉ c.h.é.m g.i.ế.c. Trong mắt chứa nổi hai con hổ, dung tha cho ngươi? Đánh Trung Nguyên, ngươi tưởng dễ lắm ? Binh mã biên ải Đại Lâm đủ sức cầm chân các ngươi vài năm, thậm chí vài chục năm. Đến lúc đó, chỉ Việt Đan, mà cả thảo nguyên Tây Tắc sẽ Đại Lâm nhổ cỏ tận gốc, còn một tấc đất dung . A Lạp Thiện, tỉnh , Hô Hòa Hạo là kẻ ăn thịt nhả xương, sẽ lấy mạng ngươi đấy."
"..." A Lạp Thiện nheo mắt, nắm chặt hai tay.
"Ta cho ngươi một cơ hội, nếu bây giờ ngươi dừng tay, sẽ tha cho ngươi."
... A Lạp Thiện hề do dự, đôi mắt đỏ ngầu. Ngay đó, chộp lấy con d.a.o găm bàn, chĩa thẳng Mộc Trát Nhĩ, nhe răng như con sói đói, gằn giọng: "Là cho ông cơ hội mới đúng. Ông tự kết liễu? Hay để tiễn ông một đoạn?"
Hắn định lao tới đ.â.m dao...
Đột nhiên, bên ngoài doanh trại vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một toán nhanh chóng xông , bao vây lấy A Lạp Thiện.
Nhân lúc phân tâm, Mộc Trát Nhĩ tóm lấy cổ tay , vỗ mạnh một cái. Hắn đau điếng, bàn tay buông lỏng. Con d.a.o rơi xuống đất.
Chưa kịp định thần, mấy tên lính lao khống chế, đè nghiến xuống đất. Hai tay bẻ quặt , mặt áp sát đất, ngay mắt là con d.a.o rơi xuống. Giống như lúc , dù sắc bén đến , cuối cùng cũng thoát khỏi kết cục giẫm đạp chân.
Hắn nghiến răng ken két, mặt mày méo mó, cam tâm chịu thua. Hai vai vùng vẫy kịch liệt, miệng gào thét: "Thả ! Thả !"
Mặc cho giãy giụa thế nào, vẫn thể thoát khỏi sự kìm kẹp chắc chắn.