NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 946: Giặc cùng chớ đuổi, mới là phong thái kẻ thắng
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:04
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cầm những bộ quần áo nhỏ xíu, đủ màu sắc tay, Đường Tư huyên thuyên dứt... Chủ đề đều xoay quanh trẻ con. Kỷ Vân Thư chỉ im lặng lắng .
lúc , một tiểu binh chạy báo tin. Cảnh công t.ử cho gửi tin về, việc đều thuận lợi. Họ giải cứu Bạch Âm từ doanh trại Việt Đan, đồng thời thiêu rụi kho lương thảo của địch. Hiện tại doanh trại Việt Đan đang rối loạn, nhưng họ vẫn ở đề phòng biến cố, khi thắng trận sẽ lập tức trở về.
Kỷ Vân Thư thở phào nhẹ nhõm. ngay đó, cô thở dài.
Đường Tư khó hiểu hỏi: "A Kỷ, chúng nên vui mới chứ? Họ đều bình an vô sự, lương thảo của Việt Đan đốt, chắc chắn chúng cầm cự lâu , sớm muộn gì cũng đầu hàng, cút khỏi thảo nguyên ."
Kỷ Vân Thư lo lắng là vì Bạch Âm. Cảnh Dung cứu từ doanh trại địch, điều đồng nghĩa với việc Hô Hòa Hạo thực sự g.i.ế.c . Đối với một luôn coi Hô Hòa Hạo là như Bạch Âm, e rằng nhất thời khó mà chấp nhận sự thật .
Thôi thì, rõ bộ mặt thật sớm một chút cũng . Cô Đường Tư, mỉm gì.
Chợt nhớ điều gì, cô hỏi: "Phải , Tần cô nương thế nào ?"
"Giờ cô mới nhớ !" Đường Tư đảo mắt tinh nghịch, : “Cô á! Giờ như cá gặp nước, vui vẻ lắm ."
"..."
"Cô , bà mối một phen đấy."
"Bà mối? Ý cô là Tần cô nương và Lang đại ca?"
"Chứ nữa! Nếu , cái tên ngốc to xác đó giờ vẫn còn e thẹn như con gái chứ! Đêm khi cha xuất binh, hai họ ở chung lều , tưởng cô chứ."
Cô thật! Cũng , cô tính hóng hớt, . Bà bầu gì rảnh rỗi thế!
Kỷ Vân Thư mừng cho họ: "Tần cô nương là , lúc chúng bắt đến doanh trại Việt Đan, cô chăm sóc chu đáo. Lang đại ca ở bên cô quả là xứng đôi lứa."
"Tần cô nương những bụng mà còn xinh nữa. cô cái tên ngốc to xác xem, cũng thô kệch như A Tam A Tứ thôi, tú tài bằng A Mạc nhà . Tần cô nương để mắt đến đúng là phúc tám đời nhà , chắc mơ cũng tỉnh mất."
là bênh nhà chằm chặp!
...
Hai ngày nay Lang Bạc bỗng nhiên đam mê nấu cháo. Hắn nấu xong một nồi, bưng đến mặt Tần Tịch, múc cho nàng một bát đầy.
Hắn nàng đầy mong chờ: "Nàng nếm thử xem, chắc chắn ngon hơn ."
Tần Tịch e thẹn nếm thử một miếng. Mùi vị quả thực tồi.
"Thế nào?"
"Ngon lắm."
"Thật ?"
"Ừm."
"Vậy nàng ăn nhiều nhé."
"Vâng."
Nàng ăn hết sạch cả bát cháo. Lang Bạc cứ thế nàng, miệng toe toét. Cứ như nhặt báu vật .
Tần Tịch đặt bát xuống, ngước mắt , sờ sờ lên mặt , tò mò hỏi: "Sao Lang đại ca cứ mãi thế? Mặt dính gì ?"
"Không !" Lang Bạc xua tay lia lịa, mặt đỏ bừng, cúi đầu giải thích: “Tại nàng quá, ... ngẩn một chút."
Phụt! Tần Tịch c.ắ.n môi , thẹn thùng e lệ.
Hai tình ý , ngọt ngào đến mức khiến nổi da gà!
Thời T.ử Nhiên - cẩu độc bên cạnh, tỏ vẻ vô cùng cạn lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-946-giac-cung-cho-duoi-moi-la-phong-thai-ke-thang.html.]
…
Hai ngày .
Hầu Liêu và Việt Đan chính thức khai chiến.
Trận chiến diễn vô cùng ác liệt, hai bên ngang tài ngang sức, ai chiếm thế thượng phong ngay từ đầu. Việt Đan mất viện binh, lương thảo cạn kiệt, vốn dĩ thể cầm cự lâu. Dù vận chuyển lương thực từ phía Tây sang, ngựa chạy hết tốc lực cũng mất nửa tháng.
Hô Hòa Hạo dường như hề sốt ruột. Hắn vẫn ngoan cố chống cự, dẫn quân huyết chiến với Hầu Liêu, giằng co dứt, quyết chịu lui binh đầu hàng. Dù đ.á.n.h đến lính cuối cùng, cũng tiếc.
Người Việt Đan quả thực sinh để chiến đấu, hung hãn hơn binh mã Hầu Liêu nhiều. Vì thế dù viện binh, khí thế của họ vẫn hề suy giảm. Sau vài trận đụng độ nảy lửa, cả hai bên đều giành lợi thế.
Mộc Trát Nhĩ lập tức triệu tập thuộc hạ bàn bạc đối sách tiếp theo.
"Lương thảo của chúng sắp cạn , cầm cự bao lâu . Chúng nên thừa thắng xông lên, tiêu diệt chúng càng sớm càng , thể để chúng cơ hội sống sót."
"Chặt đầu Hô Hòa Hạo, xem đám Việt Đan còn dám đầu hàng ."
"Thủ lĩnh, nên lập tức triệu tập binh mã g.i.ế.c sang đó."
"Chúng sắp trụ , cơ hội thể bỏ lỡ."
...
Khí thế đang lên cao, ai nấy đều đề nghị thừa thắng xông lên. Mộc Trát Nhĩ ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt nghiêm trọng, đồng ý cũng phản đối.
Suy tính kỹ càng, ông : "Giặc cùng chớ đuổi, mới là phong thái của kẻ thắng."
Mọi đành im lặng chờ đợi sắp xếp!
Mộc Trát Nhĩ Cách Tháp, lệnh: "Cách Tháp, ngày mai ngươi dẫn binh mã của đến phía Nam doanh trại Việt Đan đóng quân ."
"Rõ!"
Ông sang A Lạp Thiện: "A Lạp Thiện, ngươi dẫn vòng phía doanh trại Việt Đan đóng quân, chờ lệnh tấn công đồng loạt."
A Lạp Thiện dậy nhận lệnh. Người còn trẻ, tướng mạo chẳng giống thảo nguyên chút nào, vóc dáng gầy gò giống Trung Nguyên, khuôn mặt sáng sủa, ánh mắt hề dã tâm d.ụ.c vọng, lạnh lùng đạm mạc, cảm xúc gì. Nếu mặc bộ giáp da hổ, thoạt ai cũng tưởng là thư sinh trói gà chặt, chẳng chút khí thế nào.
Bốn năm , vài mục dân Hầu Liêu gặp nạn ở thảo nguyên phía Tây, của một bộ lạc bắt giữ, yêu cầu Hầu Liêu dùng một trăm con cừu, năm mươi con bò và một vùng cỏ rộng lớn để đổi . Cha của A Lạp Thiện phụng mệnh Mộc Trát Nhĩ giải cứu, kết quả xảy chuyện ngoài ý , đối phương b.ắ.n c.h.ế.t bằng loạn tiễn.
Vì thế, A Lạp Thiện kế thừa vùng đất và binh mã của cha . Còn trẻ mà nắm trong tay mấy vạn quân, nhưng dường như sinh để võ tướng, cũng chẳng tố chất lãnh đạo. Lên nắm quyền lâu, giao hết quyền hành cho tín quản lý, bản chỉ treo cái danh hão.
Mộc Trát Nhĩ lượt phân phó cho các quý tộc nắm giữ trọng binh ngày mai xuất phát, thực hiện kế sách chia cắt bao vây, tấn công Việt Đan từ bốn phương tám hướng, quyết tâm nghiền nát quân địch.
Cuối cùng, ông dặn dò Tam gia: "Lương thảo của chúng cũng còn nhiều. Hách Xích, ngươi dẫn về vận chuyển lương thảo. Trận chiến e là còn kéo dài, lương thảo tuyệt đối đứt đoạn."
"Rõ!"
Ngày hôm .
Các mãnh tướng quý tộc lệnh dẫn binh mã xuất phát, chia các hướng! Mộc Trát Nhĩ ở doanh trại.
Trong lều, ông đang xem một tấm bản đồ da hổ. Gió bên ngoài thổi tung rèm cửa lùa , hất nhẹ một góc tấm bản đồ lên. Bàn tay to bè, chai sạn của ông lập tức đè xuống.
"Bộp" một tiếng trầm đục.
Cùng lúc đó, tấm rèm bay lên bỗng xuất hiện một vệt máu. Binh lính canh gác bên ngoài ngã gục xuống.
Mộc Trát Nhĩ hề kinh ngạc, ánh mắt vẫn dán chặt tấm bản đồ mặt.
Có bước . Tiếng giày sắt nện xuống đất, phát âm thanh lạnh lẽo.