NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 945: Nụ cười của Đường Tư

Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:03
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

...

Tam gia : "Nếu điều tra công khai, e là sẽ khiến bọn Cách Tháp bất mãn, cho rằng ngài tin tưởng họ, đến lúc đó sợ sẽ gây nội loạn."

Mộc Trát Nhĩ nheo đôi mắt đen láy: "Vậy điều tra bí mật?"

"Cũng dễ dàng như ."

Mộc Trát Nhĩ ông: "Vậy ông cách gì thể tra ?"

Khó!

Tam gia trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu.

Đột nhiên...

Bên ngoài truyền đến tiếng Tái Hòa: "Tam gia, thư."

Lại thư?

Tam gia bảo mang .

"Vẫn là Cảnh công t.ử gửi tới."

"Ngươi ngoài ."

Tái Hòa hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng cũng hỏi nhiều, lui ngoài.

Mở thư xem, nét chữ ngay ngắn rõ ràng của Cảnh Dung hiện lên từng dòng.

Đọc xong.

Tam gia vui mừng khôn xiết: "Hắn quả nhiên là thông minh!"

...

Ngày hôm .

Kỷ Vân Thư dậy sớm, thấy nhóm Cảnh Dung trở về, trong lòng khó tránh khỏi lo lắng, bèn một lên ngọn đồi nhỏ ngoài doanh trại, ngắm thảo nguyên bao la bao phủ bởi ánh nắng ban mai mắt. Trời cuối tháng Chín, khí cực , gió nhẹ như sóng nước thổi những vòng tròn lăn tăn t.h.ả.m cỏ xanh, cuốn theo mùi cỏ thơm thoang thoảng, vờn quanh chóp mũi, thấm ruột gan, khiến tâm trạng lo âu của cô cũng dịu đôi chút.

Chỉ là đôi tay vẫn xoắn .

Đằng xa, Đường Tư vác cái bụng bầu về phía cô.

Đến bên cạnh cô.

An ủi: "A Kỷ, cô cứ yên tâm , họ đ.á.n.h trận, chắc chắn sẽ . Hơn nữa, võ công của Cảnh Dung và A Mạc đều giỏi như , còn bọn Ô Lực Hãn ở đó, ngay cả sói hoang trong núi cũng dám gần."

Những lời , dường như cũng là để an ủi chính cô.

Kỷ Vân Thư thở dài, từ từ thu hồi ánh mắt, đôi lông mày vẫn khẽ nhíu : "Người lo lắng là Cảnh Dung, dù thế nào cũng sẽ để bản xảy chuyện, bởi vì hứa với , sẽ bao giờ bỏ một nữa."

"Vậy cô lo lắng cho ai?"

Không lo lắng cho A Mạc nhà chứ?

Thế thì !

Kỷ Vân Thư liếc cô, mở miệng : "Ta đang lo lắng cho Bạch Âm."

Bạch Âm thăm dò Hô Hòa Hạo, nên mạo hiểm doanh trại Việt Đan.

Nếu Hô Hòa Hạo thực sự coi thì , chỉ sợ...

dám nghĩ tiếp nữa.

Tuy Bạch Âm là trai của nguyên chủ, nhưng cô chiếm giữ xác bao nhiêu năm nay, tính tình cũng , tư tưởng cũng thế, ít nhiều cũng chút tương đồng, kể họ còn m.á.u mủ tình thâm, hòa quyện huyết mạch. Cho nên, cô cũng sớm coi là Kỷ Vân Thư c.h.ế.t, vì thế cũng coi Bạch Âm như trai ruột của .

Đường Tư hiểu tâm trạng của cô.

Bạch Âm là trai cô, lo lắng cũng là điều nên .

"A Kỷ, cô đừng lo, nếu dễ c.h.ế.t như thì đường bắt đến đây c.h.ế.t sớm , gì còn cơ hội nhận với cô? Cho dù Hô Hòa Hạo thực sự g.i.ế.c , Cảnh Dung và A Mạc cũng chắc chắn cứu . Người Trung Nguyên các cô chẳng treo câu cửa miệng , gọi là gì nhỉ... Đại nạn c.h.ế.t, tất hậu phúc! Ta thấy , câu chính là để miêu tả Bạch Âm đấy, bây giờ đang sống , còn cưới vợ sinh con, cô thể cô cô ."

Phụt...

Kỷ Vân Thư trong lòng vốn nặng nề, xong những lời , lập tức bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-945-nu-cuoi-cua-duong-tu.html.]

Đường Tư quả nhiên là một cây hài!

Cô hít sâu một : "Có lẽ đúng như cô , đại nạn c.h.ế.t, tất hậu phúc."

"Nghe , chắc chắn sai."

Đường Tư vô cùng rạng rỡ.

Kỷ Vân Thư thích nụ của cô.

Nụ , như ánh mặt trời ngày xuân, tràn đầy sức sống.

Người con gái như Đường Tư, bản mang tính cách phóng khoáng của thảo nguyên, toát sức hút từ trong xương tủy: sảng khoái, chân thành, dám yêu dám hận, trọng tình trọng nghĩa... Mặc dù cô nhiều khuyết điểm nhỏ, nhưng tất cả khuyết điểm đều che lấp bởi những ưu điểm của cô.

: "Đường Tư, đôi khi thực sự ghen tị với cô."

"Ghen tị với ? Ta còn ghen tị với sự thông minh của cô nữa là!"

"Thông minh?" Cô chua chát: “Đôi khi quá thông minh... chắc là chuyện ."

Hửm?

Đường Tư mở to đôi mắt tròn xoe, thông minh ?

Nếu thể giống như Kỷ Vân Thư họa cốt phá án, một thông minh, cô chắc chắn sẽ vênh mặt lên trời.

Ánh mắt Kỷ Vân Thư từ từ rơi xuống cái bụng bầu to tướng của Đường Tư, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên: "Đợi tên nhóc đời, chắc cuối tháng Mười một nhỉ? Lúc đó thời tiết ."

Đường Tư gật đầu, xoa bụng, vẻ mặt đầy tình mẫu tử: "Chỉ là nó trông như thế nào? Giống ? Hay giống A Mạc? Không là trai? Hay gái? Ta hỏi A Mạc mấy rốt cuộc là trai gái? Chàng đều chịu cho , cứ thích úp úp mở mở, đợi con sinh sẽ ."

Vừa dứt lời...

Bụng cô động đậy.

"Ấy da, cô xem, nó đá ." Cô lập tức nắm lấy tay Kỷ Vân Thư đặt lên bụng : “Cảm nhận ? Đang động đậy đấy."

Cô vui mừng bao.

Mong chờ bao.

Kỷ Vân Thư cảm nhận trong lòng bàn tay một nguồn sức mạnh, nguồn sức mạnh khiến cả cô mềm nhũn.

Dường như khoảnh khắc , thứ xung quanh đều trở nên nhẹ nhàng, chậm rãi.

Gió mềm mại!

Cỏ mềm mại!

Mây trắng mềm mại!

Và nhịp tim của con dường như cũng chậm .

Mọi sức mạnh to lớn một đứa trẻ sắp chào đời đều sẽ đ.á.n.h tan.

"Thế nào? A Kỷ, cảm nhận ?"

Cô gật đầu.

Nụ của Đường Tư càng thêm rạng rỡ: "Mấy tháng nay, đan nhiều áo len, đợi con sinh thể mặc . bây giờ sầu nhất vẫn là tên của con, đặt nhiều tên, nhưng A Mạc những tên đó đều hung dữ quá, đồng ý. những cái tên đặt quá ẻo lả, kiểu như Hoa Nhi, Thủy Nhi, đều hài lòng, nên cứ kéo dài đến giờ."

"Không vội, đợi con sinh đặt cũng ."

"Ừ."

Xung quanh, nổi lên một cơn gió.

Kỷ Vân Thư đỡ cô: "Ở đây gió lớn, cô đang mang thai, thể để gió thổi lâu quá."

Hai trở về lều, Đường Tư lục một cái hòm lớn, bên trong xếp ngay ngắn mười mấy chiếc áo len trẻ em. Cô hào hứng lấy từng chiếc một, khoe thành quả tình mẫu t.ử của với Kỷ Vân Thư.

Người Hầu Liêu đan mấy thứ ?

Nên Đường Tư học lâu, lúc mới bắt đầu, tay kim đ.â.m nhiều , thậm chí đầy máu, nhưng cô kêu đau, kiên trì học, cho nên cái tinh xảo hơn cái .

"Cô xem cái , là cái đầu tiên đan, tuột nhiều mũi, còn đan lung tung nữa, may mà đó đều khâu từng mũi một. Sau đó tháo đan , A Mạc bảo giữ mới sự so sánh, cũng tiến bộ!" Đường Tư cầm một chiếc khác màu hồng lên: “Cô xem cái , ? Đây là cái đan nhất, nhưng mà là màu hồng, nếu sinh con trai thì thể cho nó mặc, nếu sẽ nó mất."

 

Loading...