NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 942: Làm ơn mắc oán
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:00:00
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Mộc Lang là tâm phúc của Hô Hòa Hạo, theo nhiều năm, thậm chí hai còn lớn lên cùng . Trên con đường chinh phạt của , A Mộc Lang luôn sát cánh, thể , A Mộc Lang chính là cánh tay của , giờ c.h.ế.t, cũng coi như chặt đứt một cánh tay của .
Sao thể giận dữ?
Hô Hòa Hạo nhíu chặt mày, A Mộc Lang ngã gục đất, bàn tay buông thõng bên hông nắm chặt thành quyền, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
Những cũng đều kinh ngạc sững sờ.
Có tiến lên kiểm tra thở của A Mộc Lang, tay run lên, : "C.h.ế.t... c.h.ế.t ."
Người đó chú ý đến cái bát vỡ bên cạnh, đưa tay chấm một ít nước t.h.u.ố.c còn sót , đưa lên mũi ngửi, mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, và cả một mùi độc d.ư.ợ.c cực mạnh, vội vàng lau tay quần áo, vẻ mặt sợ hãi, đó bóp miệng A Mộc Lang kiểm tra, bên trong vẫn còn sót thuốc.
"Thủ lĩnh, trong t.h.u.ố.c độc, chắc là do Bạch Âm hạ, ép A Mộc Lang uống."
Hô Hòa Hạo bí mật lệnh cho A Mộc Lang g.i.ế.c Bạch Âm, cấp , nên mới tưởng độc là do Bạch Âm hạ, đương nhiên, Hô Hòa Hạo cũng lười giải thích.
Trên khuôn mặt hung dữ của thoáng qua một tia sát khí.
Đôi mắt co rút .
Ba Đồ ở bên cạnh, ghé sát tai nhỏ: "Chuyện chắc chắn vấn đề lớn, thấy Bạch Âm bọn Hầu Liêu mua chuộc , nếu bọn chúng thể thả về. Hơn nữa kẻ phóng hỏa chắc chắn là đám Hầu Liêu đó, bọn chúng thể tìm chính xác vị trí kho lương của chúng , b.ắ.n tên từ ngoài doanh trại , chuyện chắc chắn cũng là do Bạch Âm cho bọn chúng . Thủ lĩnh, Bạch Âm tuyệt đối thể giữ nữa, g.i.ế.c A Mộc Lang, dẫn đến phóng hỏa, nhất định g.i.ế.c ."
Châm ngòi thổi gió.
Tàn độc vô cùng!
Đôi mắt Hô Hòa Hạo rực lửa giận!
Hắn xổm xuống, đôi mắt trợn trừng của A Mộc Lang, đưa tay vuốt mắt cho nhắm .
"Ngươi yên tâm, mối thù , sẽ dùng m.á.u của Hầu Liêu để tế ngươi."
Nói xong, dậy ngoài.
Bên ngoài, lửa ở kho lương dập tắt.
lương thảo thiêu rụi một nửa, còn thể giúp họ cầm cự qua ba tháng là lắm .
Mạng sống của một doanh trại quân đội chỉ là binh lính, mà còn là lương thực.
Thiếu một thứ cũng !
Giờ lương thảo cháy một nửa, nếu nhanh chóng bổ sung, coi như trận chiến thua một nửa. Nếu cuộc chiến kéo dài, họ chắc chắn cầm cự nổi, cho dù cầm cự vài tháng, nhưng đợi lương thảo vận chuyển từ phía Tây đến, e rằng binh lính Việt Đan phần lớn c.h.ế.t đói . Binh tàn tướng yếu, địch binh mã Hầu Liêu? Trận chiến tự nhiên coi như bại.
"Thủ lĩnh, bây giờ?" Người bên cạnh hỏi.
Hô Hòa Hạo giận sôi máu, cảm giác như ai tát một cái mặt.
Đạp chân.
Mất hết mặt mũi.
Hắn đ.á.n.h trận bao nhiêu năm nay, tiêu diệt bao bộ lạc, bao giờ như bây giờ, bắt đầu nhét đầy một mồm đất.
Hắn lệnh: "Đi bắt Bạch Âm và đám Hầu Liêu đó về đây cho , bắt sống thì g.i.ế.c hết chừa một ai."
Giọng vang như chuông!
Việt Đan cử mấy đội quân chia truy đuổi, nhưng chỉ mang theo hai trăm , vì lo lắng truy đuổi quá đông, nhỡ Hầu Liêu dương đông kích tây, đem quân đến tấn công doanh trại chính của họ, chẳng thành một nguyện đánh, một nguyện chịu đòn .
Bạch Âm khi trốn khỏi doanh trại Việt Đan thì hội họp với nhóm Cảnh Dung đang đợi bên ngoài. Họ sớm sắp xếp đường lui, cũng tính toán kỹ lưỡng lộ trình truy đuổi của đám Việt Đan, nên trốn khu rừng rậm ngược hướng với họ. Đi một đoạn đường mới dừng , trong rừng sương ẩm ướt, vội vàng nhóm lửa, đun ít nước nóng, thêm vài lát gừng uống cho ấm , xua tan cái lạnh.
Lần doanh trại Việt Đan thiệt hại nặng nề, quả thực sướng rơn .
Có : "Lần hủy lương thảo của Hô Hòa Hạo, xem bọn họ còn cầm cự bao lâu."
"Đứt lương thảo, coi như thua một nửa ."
"Xem bọn Việt Đan còn ngông cuồng bao lâu nữa."
"Lần coi như dạy cho bọn chúng một bài học, cứ tưởng diệt mấy cái bộ lạc là bá chủ thảo nguyên phía Tây , mơ giữa ban ngày."
...
Một trận ồ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-942-lam-on-mac-oan.html.]
Mạc Nhược uống một ngụm nước gừng nóng, mấy cung thủ , khen: "Mấy các ngươi giỏi thật đấy, giấu nghề kỹ quá, lúc lên núi săn b.ắ.n chẳng thấy các ngươi thể hiện tài b.ắ.n cung gì cả. Hai coi như mở rộng tầm mắt , b.ắ.n tên doanh trại Việt Đan chuẩn xác mà thương Cảnh công t.ử bọn họ, cứ tưởng là ăn may, nhưng thì phục sát đất ."
Mấy khiêm tốn: "Kiếm cơm bằng nghề mà, đáng là gì . Nếu lo binh mã Việt Đan đuổi theo phát hiện tung tích, chúng còn đốt trụi cả cái doanh trại của bọn chúng chứ."
Nói là khiêm tốn cơ mà?
Mạc Nhược , huých nhẹ Cảnh Dung, ánh mắt hướng về phía Bạch Âm đằng xa.
Nói: "Ngươi cũng an ủi ông vợ ngươi một chút ?"
Câu " vợ" thốt , khiến tủm tỉm trộm.
Thân thế của Bạch Âm, đều cả !
Cảnh Dung lườm một cái.
Không lên tiếng!
Mạc Nhược tiếp tục trêu chọc: "Người bây giờ là vợ của ngươi, cho cùng, ngươi cũng gọi một tiếng ca như Kỷ cô nương thôi. Hắn bây giờ tổn thương tâm lý, ngươi thế nào cũng an ủi chút chứ."
"..."
" mà cũng , tính sổ với ngươi nhỉ?" Mạc Nhược giả vờ lo lắng: “Nếu tại ngươi, cũng sẽ thương nặng thế , còn suýt c.h.ế.t nữa. Sau các ngươi là một nhà, e là... sẽ ghi thù, mà là ngươi thì lập tức lấy lòng ngay, kẻo tìm ngươi tính sổ, khó dễ Kỷ cô nương thì khổ."
Cái miệng của Mạc Nhược đúng là dạng !
Cảnh Dung mà lỗ tai mọc kén, mày khẽ nhíu mấy cái.
Vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh.
Liếc một cái: "Tiểu t.ử ngươi thì cũng chẳng ai bảo ngươi câm ."
"Sao? Ta đây là nhắc nhở ngươi, đừng để ơn mắc oán lòng đấy!"
Vô tội quá cơ.
Cảnh Dung cạn lời.
Nhìn về phía Bạch Âm đang dựa gốc cây cách đó xa.
Sau đó...
Hắn múc một bát nước gừng, bưng đến bên cạnh Bạch Âm.
Đưa cho .
Bạch Âm bát nước gừng mặt, ngón tay cử động, im lặng .
"Trong rừng lạnh, vết thương của ngươi lành, uống ." Giọng điệu Cảnh Dung như khuyên nhủ, nhưng mang vài phần cứng rắn.
Bạch Âm sớm coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, cộng thêm việc Hô Hòa Hạo đối xử với như , càng thêm tuyệt vọng, còn quan tâm gì đến vết thương nữa?
C.h.ế.t , lẽ là nhất.
Thấy mãi nhận.
Cảnh Dung ánh mắt sắc lạnh: "Ngươi cho rõ đây, là đưa ngươi đến thì đưa ngươi trở về an . Không vì ngươi, mà là vì Vân Thư, nếu ngươi xảy chuyện gì, cách nào ăn với nàng ."
Lôi thẳng Kỷ Vân Thư .
Ánh mắt Bạch Âm d.a.o động, do dự một lát nhận lấy bát nước gừng.
Uống cạn một !
Không sót một giọt!
Sau đó, ném cái bát lưng.
Vừa khéo Mạc Nhược bên đống lửa bắt .
Vững vàng!
Như thể lưng mắt .
Thấy uống hết, Cảnh Dung mới yên tâm. Nếu tên tiểu t.ử mà xảy chuyện gì, vợ chắc chắn sẽ thịt mất.