NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 940: Bạch Âm, Ta Không Muốn Làm Kẻ Thù Của Huynh
Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:35
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư và Bạch Âm . Tiếp tục chờ ông kể tiếp.
Giọng Tam gia ngày càng run rẩy nghẹn ngào, ông Bạch Âm, tiếp: "Năm đó khi chúng thất lạc, con còn dẫn theo con lúc đó mới tám tuổi. Hơn nữa lúc , bà mới mang thai, đầy một tháng." Nói đoạn, ông về phía Kỷ Vân Thư: "Và đứa trẻ trong bụng bà chính là con."
Kỷ Vân Thư và Bạch Âm: "..."
Tam gia khẽ lắc đầu: "Ta khi thất lạc với chúng , bà gặp chuyện gì? Cũng tại bà lưu lạc đến chốn lầu xanh ở Cẩm Giang? Đều tại , nếu ban đầu trông chừng bà cẩn thận, thì thất lạc. Đều tại ." Ông hối hận khôn nguôi! Vô cùng tự trách!
Bạch Âm sững sờ, ánh mắt thẫn thờ. Hắn tìm kiếm chân tướng suốt hai mươi mốt năm, hôm nay cuối cùng sự thật cũng phơi bày. tại ... trong lòng tê dại, dường như mất hết cảm giác. Hắn run rẩy tại chỗ.
Còn Kỷ Vân Thư chau mày, cảm xúc phức tạp. Cô đang chiếm giữ xác thuộc về , nhưng cảm nhận rõ ràng trong lồng n.g.ự.c đang dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào. Vậy ... cô là Hồ Ấp? Năm xưa Kỷ gia gạch tên cô khỏi gia phả, dường như trong vô hình sự an bài, định sẵn cô nhà họ Kỷ. Còn chuyện đây cô thấy hoa văn giống hệt thẻ gỗ ở con búp bê của con gái Tạ đại nương, giờ cũng thể giải thích . Nghĩ thì đàn ông con búp bê đó chắc cũng là Hồ Ấp, cũng loài hoa đó.
Thế nhưng, trong lòng cô vẫn còn một nghi hoặc. Cô hỏi: "Vậy cha của chúng là ai?"
Ánh mắt Tam gia thoáng d.a.o động, chút lảng tránh, chỉ : "Cha các con... chỉ là con em quan bình thường. Lúc chúng chạy trốn ngoài, ông c.h.ế.t ." Ngắn gọn súc tích. Không nhắc nhiều!
Kỷ Vân Thư bán tín bán nghi. Trực giác phụ nữ mách bảo cô, chuyện đơn giản như . Có lẽ, còn ẩn giấu một bí mật động trời.
Lúc Bạch Âm đột nhiên chạy vụt ngoài, Kỷ Vân Thư chần chừ vài bước đuổi theo. Chỉ còn Tam gia bệt xuống đất. Vô cùng đau khổ. Đôi mắt đen nhăn nheo chằm chằm xuống đất. Bàn tay đặt đầu gối siết chặt thành nắm đấm.
Trong đầu ông tái hiện cảnh tượng năm xưa. Hai mươi mốt năm , trong hoàng cung Hồ Ấp, khói lửa mịt mù, chiến tranh liên miên. Tiếng hò hét, tiếng kêu cứu, tiếng than... chấn động điếc tai, gần như nhấn chìm cả bầu trời hoàng cung Hồ Ấp. Từng luồng khói đen bốc lên nghi ngút từ các cung điện, dần dần biến thành những ngọn lửa hừng hực. Người ôm tay nải điên cuồng chạy trốn. Phía xa, mưa tên từng đợt từng đợt b.ắ.n tới, găm cột cung điện, xuống đất, lên mái ngói, lên ...
Hơi thở t.ử vong cuộn trào cùng mùi m.á.u tanh nồng nặc bao trùm cả hoàng cung! Gay mũi khó ngửi. Ông dẫn theo vài , hộ tống Tập Nhi và Bạch Âm mới tám tuổi chạy qua hết hành lang đến hành lang khác, qua hết tòa cung điện đang bốc cháy đến tòa cung điện khác. Cuối cùng cũng đến cổng Bắc hoàng cung... Quay đầu , cả hoàng cung biển lửa nuốt chửng. Bên trong, tiếng kêu c.h.ế.t chóc ngớt. Và xác c.h.ế.t la liệt khắp nơi!
Trận chiến đoạt cung , ông cả đời quên! Trước khi lên xe ngựa, Tập Nhi nắm c.h.ặ.t t.a.y ông, khổ sở cầu xin: "Chàng vẫn còn ở bên trong, ở bên trong, cứu ..." ông lực bất tòng tâm. Chỉ thể đưa Tập Nhi đang m.a.n.g t.h.a.i và Bạch Âm tám tuổi rời .
Chuyện cũ rõ mồn một mắt, hình ảnh cuối cùng dừng ở khoảnh khắc ông và Tập Nhi thất lạc . Họ ở trong khu rừng rậm rạp, lưng kẻ địch truy sát, phía binh mã biên giới Đại Lâm canh phòng nghiêm ngặt, thể là nửa bước khó . Truy binh đến gần, khó lòng trốn thoát, để đ.á.n.h cược một phen, ông chỉ thể dẫn theo của dụ truy binh hướng khác, giấu Tập Nhi và Bạch Âm một hốc cây chỉ đủ hai . Họ mạo hiểm xông , dụ địch , cuối cùng c.h.ế.t, lạc, chỉ còn ông , nhưng Tập Nhi và Bạch Âm còn ở đó nữa.
Lúc , ông gần như tuyệt vọng . Từng cảnh tượng , bao năm qua, cứ mỗi đêm khuya thanh vắng hiện lên trong đầu ông. Thậm chí hối hận tột cùng! Nếu năm đó ông bỏ họ, nếu ông thể đưa họ rời an , nếu như... đời , cuối cùng vẫn nếu như.
Ông thở dài một nặng nề: “Tập Nhi, lẽ chuyện năm xưa chỉ giấu kín , mới là sự bảo vệ thực sự dành cho chúng."
...
Kỷ Vân Thư theo Bạch Âm khỏi lều trại. Hắn cứ mãi ngoài. Cô vẫn luôn theo . Phía họ còn vài binh lính Hầu Liêu theo, họ giơ đuốc, giữ cách xa cũng gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-940-bach-am-ta-khong-muon-lam-ke-thu-cua-huynh.html.]
Bạch Âm lên một sườn đồi nhỏ. Mới dừng . Kỷ Vân Thư cũng dừng bước. Hắn nghiêng đầu cô, hỏi: "Cô định theo đến bao giờ?"
Kỷ Vân Thư hỏi ngược : "Huynh định ?"
"Đi ?" Hắn nhạt, thảo nguyên mắt, tầm mắt càng xa càng tối đen như mực, thấy điểm cuối. Hắn cảm thán: "Không ."
"Huynh thể ở ." Kỷ Vân Thư bước lên một bước.
"..."
"Bạch Âm, chúng là ."
"Cô chấp nhận cũng nhanh thật đấy."
"Đó là sự thật."
"Thì ?" Hắn hừ lạnh một tiếng, : "Bất kể chúng , nhưng Hô Hòa Hạo là của . Bây giờ các khai chiến, thì ? Là theo các cùng đ.á.n.h Việt Đan? Hay là trơ mắt gì cả? Hay là... giúp Hô Hòa Hạo đ.á.n.h các ? Rồi cô c.h.ế.t?" Cái nào cũng .
Kỷ Vân Thư nhíu mày: "Huynh thể gì cả."
"Vậy nếu Hô Hòa Hạo đ.á.n.h tới, bảo vệ cô? Hay bảo vệ cô?" Hắn đột nhiên về phía Kỷ Vân Thư, giọng điệu mang ý khuyên giải: "Nếu cô thực sự coi chúng là , cô theo , đưa cô đến Việt Đan, thể bảo vệ cô. Cô , Hô Hòa Hạo chắc chắn sẽ tiêu diệt Hầu Liêu."
Xì! Kỷ Vân Thư khổ: "Đó là hang hùm, chỉ đường c.h.ế.t! Bạch Âm, đến giờ vẫn hiểu ? Hô Hòa Hạo căn bản quan tâm đến sống c.h.ế.t của , chỉ quan tâm đến dã tâm của thôi. Một khi hết giá trị lợi dụng, sẽ g.i.ế.c bất cứ lúc nào."
"Không thể nào!" Bạch Âm chắc nịch: "Ta cứu mạng , coi là . Cô theo , đảm bảo sẽ để cô chịu bất kỳ tổn thương nào." Hắn đưa tay định kéo cô. Cô lùi về một bước.
"Bạch Âm, kẻ thù của !"
"Ta cũng ."
"Vậy thì hãy ở ."
"Ta ở , đồng nghĩa với việc đối đầu với Hô Hòa Hạo." Bạch Âm kích động.
Đột nhiên... Một giọng vang lên: "Ngươi thực sự cho rằng Hô Hòa Hạo coi ngươi là ?"
Nghe tiếng , chỉ thấy một bóng cao lớn bước tới. Là Cảnh Dung! Hắn thần sắc lạnh lùng, mặt cảm xúc, đến bên cạnh Kỷ Vân Thư dừng , với cô: "Những gì Tam gia , ở bên ngoài đều thấy hết ." Vậy thì Kỷ Vân Thư cũng cần giải thích nhiều nữa. Cô gật đầu.