NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 938: Cầu Kiến Tam Gia

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:33
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tịch đưa tay xoa nhẹ lên n.g.ự.c . Vừa chạm , Lang Bạc bỗng chộp lấy tay cô. Miệng lẩm bẩm ngớt. Chẳng rõ câu nào câu nào.

Tần Tịch bàn tay nắm chặt, mặt lập tức đỏ bừng. Cô vội rụt tay về, áp lên ngực. Cúi đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ e thẹn.

Thời T.ử Nhiên thấy cảnh , kỳ đà cản mũi, định rời . Bỗng nhiên... Hắn liếc thấy những món đồ Tần Tịch đang thu dọn. Một cái tay nải! Hửm? Hắn hỏi: "Tần cô nương, cô đây là..." Hắn chỉ tay nải.

Tần Tịch dậy, mím môi giải thích: "Sức khỏe đỡ nhiều , cho nên... định ngày mai sẽ rời ."

"Rời ?"

"Ừm, nơi ... dù cũng nhà . Hơn nữa... cũng tiếp tục ở thì ý nghĩa gì?"

"Tần cô nương, cô ngàn vạn đừng . Cô chẳng cô thích Lang Bạc ? Cô mà thì thế nào?" Thời T.ử Nhiên chỉ Lang Bạc đang đất.

Tần Tịch rũ mắt xuống, sống mũi cay cay, hốc mắt tự chủ mà đỏ lên. Cô khẽ thốt một câu: "Ta khó ."

là một cô gái . Thời T.ử Nhiên sốt ruột, chỉ đá cho Lang Bạc một cái đùi. Thằng nhóc , ngươi cố lên chứ! Cô nương nhà sắp bỏ kìa.

Hắn vội vàng khuyên nhủ: "Tần cô nương, cô hãy suy nghĩ , đừng vội , đợi ngày mai hãy tính."

"Ta..."

"Thật cái tên ngốc to xác cũng thích cô đấy, chỉ là nhát gan, dám mở miệng với cô thôi."

Mắt Tần Tịch sáng lên, hỏi: "Thật ?"

Thời T.ử Nhiên nghiêm túc khẳng định: "Đương nhiên là thật, hơn nữa là chính miệng . Nếu cô tin, đợi tỉnh cô cứ trực tiếp hỏi , đương nhiên dám dối cô ." Hắn vỗ n.g.ự.c đảm bảo!

Nghe , Tần Tịch vô cùng vui mừng. Nút thắt trong lòng cuối cùng cũng gỡ bỏ. Khóe miệng cô dần dần nở một nụ .

Thời T.ử Nhiên thấy lời của tác dụng, liền ngay: "Vậy Tần cô nương, giao tên ngốc to xác cho cô nhé."

"Hả? Cái ..."

Hắn xoay , chuồn lẹ như một làn khói! Không đợi Tần Tịch kịp đồng ý.

Cô tay chân luống cuống, . Dù thì cô và Lang Bạc hiện tại vẫn danh phận gì, nam nữ thụ thụ bất , ở chung một phòng thế hợp lẽ ? Cô c.ắ.n môi, chút căng thẳng.

Lang Bạc đất vặn vẹo , trong cơn mơ màng gọi một tiếng "Tần cô nương". Tần Tịch rõ mồn một. Lập tức, cảm giác thấp thỏm lo âu tan biến sạch sẽ. Hốc mắt cô đỏ hoe: “Lang đại ca." Cô khẽ gọi.

"Tần cô nương, ... ở bên... ở bên cô, cô đừng , đừng ..." Giọng ngày càng nhỏ dần!

Nghe những lời đó, Tần Tịch bật . Cô vội lau nước mắt, xổm xuống bên cạnh Lang Bạc, gọi thêm nữa: "Lang đại ca."

Lang Bạc dường như thấy, từ từ mở đôi mắt đang nheo . Men rượu bốc lên khiến mặt là ai. Mơ màng chỉ thấy một bóng hình. Miệng vô thức gọi tên "Tần cô nương". Sau đó, đưa tay vươn về phía mặt.

Tần Tịch nắm chặt lấy tay . Lòng bàn tay nóng, sưởi ấm bàn tay lạnh giá của cô. Cô sụt sịt mũi, cả ngả lồng n.g.ự.c Lang Bạc. Gục đầu lòng . Lang Bạc cũng đưa tay ôm lấy cô.

Ở một diễn biến khác. Kỷ Vân Thư đến bên ngoài lều của Tam gia. Bên ngoài hai binh lính canh gác: “Kỷ cô nương?" Muộn thế đến đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-938-cau-kien-tam-gia.html.]

Cô khách sáo : "Phiền các vị thông báo một tiếng, gặp Tam gia."

"Cái ..."

"Không tiện ?"

"Không , ."

Tam gia ở bên trong thấy tiếng động bên ngoài, hỏi vọng : "Là ai?"

Binh lính đáp: "Tam gia, là Kỷ cô nương gặp ngài." bên trong im bặt. Qua một lúc lâu..: “Để cô ."

Binh lính tránh đường. Kỷ Vân Thư bước ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Tam gia đang một giá binh khí cao lớn, lấy xuống một thanh đoản đao màu đen. Thanh đoản đao tinh xảo, vỏ khắc nhiều hoa văn chạm nổi uốn lượn, chuôi đao khảm một viên đá quý màu xanh lam trong suốt, tỏa ánh sáng xanh lạnh lẽo. Cán đao quấn một lớp da sói, mài đến mức bóng loáng, mép da cũng bong tróc đôi chút, lẽ do thường xuyên cầm nắm.

Ông lấy một chiếc khăn, chuẩn lau chùi vỏ đoản đao. Ông liếc Kỷ Vân Thư. Hỏi: "Muộn thế , Kỷ cô nương việc gì ?"

Cô: "..." Hửm? Động tác tay Tam gia dừng , ông hỏi tiếp: "Kỷ cô nương cứ thẳng, đừng ngại."

Kỷ Vân Thư: "Ta quả thực một chuyện hỏi Tam gia."

"Cô , chỉ cần , nhất định sẽ cho cô."

Cô trầm giọng : "Ta nhớ lúc còn ở kinh thành, Tam gia từng với , ngài là Hồ Ấp."

"Không sai, Hồ Ấp."

"Hai mươi mốt năm , Hồ Ấp nội loạn, ngài cùng cố nhân đường chạy trốn đến Đại Lâm thì thất lạc, đúng ?"

Đôi mắt Tam gia khẽ nheo , dường như nhận điều gì đó từ lời của cô. động tác lau chùi vỏ đao tay ông vẫn dừng . Ông đáp: " , từng như thế. Chỉ vì giữa đường xảy biến cố nên mới thất lạc." Giọng điệu bình thản để lộ chút cảm xúc nào.

Sau đó, ông từ từ rút thanh đoản đao . Ánh bạc lóe lên từ lưỡi đao lướt nhanh qua mắt ông. Ông bắt đầu lau chùi lưỡi đao bạc sắc bén. Vừa lau hỏi: "Sao Kỷ cô nương đột nhiên hỏi những chuyện ?"

"Bởi vì, hỏi thăm Tam gia về một !"

"Ai?"

Kỷ Vân Thư bước lên một bước nhỏ, tiếp tục hỏi: "Ta nhớ Tam gia từng , giống vị cố nhân của ngài. Vậy thì, rốt cuộc là giống đến mức nào?"

Khựng ! Tay Tam gia dừng hẳn. Dường như ông hiểu ý của cô. Đôi mắt thâm trầm chằm chằm Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư giải thích nhiều, chỉ lấy từ trong tay áo bức tranh ố vàng . Đưa về phía Tam gia: “Không vị cố nhân mà Tam gia nhắc tới, trong bức tranh ?"

Tam gia chau mày, ánh mắt dán chặt tờ giấy vàng ố đang đưa tới mặt . Đồng t.ử ông đột nhiên co rút, kinh hãi tột độ! Bởi vì tờ giấy đó, ông nhận !

Ngay lập tức, ông thu đao , đặt nó trở về giá binh khí bên cạnh, bước tới đón lấy tờ giấy . Từ từ mở ! Đập mắt là một khuôn mặt gần như giống hệt Kỷ Vân Thư, nhưng nếu kỹ, thực hai cũng chút khác biệt.

Cô gái trong tranh mang nét thanh tú, ánh mắt ôn hòa thần, toát lên khí chất cao quý của danh gia vọng tộc, dùng câu "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" để hình dung là thích hợp nhất. Còn trong ánh mắt Kỷ Vân Thư thêm vài phần thông tuệ, con cũng linh hoạt hơn nhiều. Và sự khác biệt , dường như chỉ Tam gia mới . Bởi vì phụ nữ trong tranh , ông quá đỗi quen thuộc. Dù hai mươi mấy năm trôi qua, dung mạo của phụ nữ vẫn khắc sâu rõ ràng trong tâm trí ông. Mái tóc, vầng trán, lông mày, đôi mắt, cái mũi, bờ môi... từng nụ , cái nhíu mày đều in sâu xương tủy, từng quên lãng.

 

 

Loading...