NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 930: Bí Ẩn Thân Thế Bạch Âm?

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:25
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một nén hương .

Hai đến nơi giam giữ Bạch Âm!

Lúc , Bạch Âm trói gô cột. Hắn cúi gằm mặt, tóc tai rối bù, trọng tâm cơ thể đều đổ dồn về phía . Trông như một xác c.h.ế.t!

Cảnh Dung cầm một chậu nước, chút thương tiếc tạt thẳng . Nước lạnh buốt từ đầu Bạch Âm chảy xuống mặt, xuống , xuống đất...

Thảm hại vô cùng!

Hồi lâu , Bạch Âm mới cử động, từ từ ngẩng cái đầu vô lực lên. Đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia m.á.u đầy vẻ ngang ngạnh, lạnh lùng hai mặt. Đôi môi khô nứt dính đầy nước và vết m.á.u rỉ từ kẽ nứt.

Trong tình trạng khát nước gần một ngày một đêm, theo bản năng thè lưỡi l.i.ế.m liếm. Những giọt nước hòa lẫn mùi m.á.u tanh nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi.

Cảnh Dung thẳng mắt : "Ta hỏi ngươi một nữa, bức tranh rốt cuộc ngươi lấy ở ?"

"..."

"Nếu còn , ngươi chỉ con đường c.h.ế.t."

Bạch Âm một tiếng thê lương yếu ớt, vẻ bướng bỉnh trong mắt tan biến: "Được, thể cho ngươi ."

Giọng khàn đặc, trầm đục!

"... ngươi thả ."

Dám điều kiện!

Cảnh Dung cân nhắc tính khả thi của điều kiện . Cuối cùng...

"Được."

Hắn đồng ý.

Nói rút một con d.a.o găm trong , cắt đứt dây thừng trói Bạch Âm.

Khoảnh khắc dây thừng buông lỏng, Bạch Âm mất trọng tâm, ngã sóng soài xuống đất. Như một đống bùn nhão!

Áo lưng mài rách tả tơi, lưng cũng m.á.u thịt be bét, gần như còn chỗ nào lành lặn. Bị ngựa kéo lê lâu như , nông nỗi cũng là điều dễ hiểu!

Hắn dùng khuỷu tay cố chống lên mặt đất ướt sũng, rũ đầu : "Ta cần thức ăn... và nước."

Cảnh Dung đều đáp ứng hết.

Mạc Nhược sai mang thịt dê và nước đến. Hắn chộp lấy bầu nước uống một cạn sạch, vớ lấy mấy cái đùi dê ngấu nghiến ăn.

Ăn uống no say, phục hồi chút sức lực, Cảnh Dung đang lẳng lặng chờ câu trả lời mặt, khẽ nheo mắt : "Ta còn nghỉ ngơi một đêm, ngày mai... ngày mai nhất định sẽ cho các ngươi ."

Đã đến nước , Cảnh Dung cũng cần gấp gáp nhất thời! Bèn sảng khoái đồng ý.

cũng quên cảnh cáo: "Bên ngoài sẽ nhiều canh gác, trốn cũng dễ ."

"Yên tâm, sẽ trốn. ngày mai... ngươi đưa gặp cô nương , cũng sẽ cho cô luôn."

Cảnh Dung cụp mắt . Cuối cùng gì, kéo Mạc Nhược ngoài.

Ra khỏi đó, thẳng đến lều của Kỷ Vân Thư.

Lúc , Đường Tư vẫn còn ở trong lều của cô. Hai chuyện lâu.

Khi Cảnh Dung bước , Mạc Nhược bèn kéo Đường Tư dậy.

"Sao thế?" Đường Tư hỏi.

Mạc Nhược giọng dịu dàng : "Muộn thế , mau về nghỉ ngơi ."

" còn nhiều chuyện với A Kỷ mà!"

"Ngày mai hẵng ."

"Ta..."

Mạc Nhược cẩn thận che chở đưa cô .

Trong lều, Kỷ Vân Thư khó hiểu Cảnh Dung đang vẻ mặt nặng nề.

"Chàng thế?"

Cảnh Dung xếp bằng xuống bên cạnh cô, thở dài một ! Hắn ánh mắt lo lắng của cô, lấy bức tranh , đưa tới.

"Đây là cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-930-bi-an-than-the-bach-am.html.]

Mang theo nỗi nghi hoặc, cô đón lấy và từ từ mở .

Đập mắt là một khuôn mặt giống hệt . Cho dù cách ăn mặc trang điểm giống, nhưng thể phủ nhận, trong tranh chính là !

Hai tay cô run lên, bức tranh suýt nữa thì rơi xuống đất. Đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Đây... chính là bức tranh mà Bạch Âm ?"

Cảnh Dung kinh ngạc: "Nàng bức tranh ?"

Cô gật đầu: "Bạch Âm bắt chính là vì một bức tranh! Còn về nguyên nhân cụ thể thì chịu . Cho nên bức tranh thật sự lấy từ Bạch Âm?"

"Không sai!"

Vậy thì cô thể hiểu tại hôm nay Cảnh Dung yêu cầu thúc ngựa kéo lê Bạch Âm , hóa lý do là ở đây.

Cảnh Dung : "Tờ giấy ít nhất cũng hơn hai mươi năm , mà hai mươi năm nàng còn đời."

"Một giống như đúc, tuyệt đối thể quan hệ gì với , trừ phi..."

Trong đầu cô lóe lên một suy đoán vô cùng đáng sợ.

Cảnh Dung tiếp lời cô ngay: "Trừ phi chính là nàng!"

Hắn suy nghĩ trong lòng cô.

"Nhìn trang phục của thì bà Hồ Ấp?"

Kỷ Vân Thư quan sát kỹ, từ kiểu tóc, trang sức bạc cho đến y phục của phụ nữ. Quả nhiên! Là Hồ Ấp.

Bàn tay đang cầm bức tranh của cô siết chặt hơn vài phần. Đầu ngón tay trắng bệch.

Cô căng thẳng hỏi: "Vậy Bạch Âm thế nào? Bức tranh từ ? Người trong tranh rốt cuộc là ai? Hắn là ai?"

Một loạt câu hỏi dồn dập.

Cảnh Dung đáp: "Đáp án nàng , ngày mai sẽ cho chúng ."

Trong lòng Kỷ Vân Thư thấp thỏm yên. Người trong tranh thật sự là cô? Mẹ cô là Hồ Ấp? Vậy đến Đại Lâm? Tấm thẻ gỗ tượng trưng cho điều gì?

Đêm , cô gần như thức trắng.

Ngày hôm .

Tam gia dẫn tìm Mộc Trát Nhĩ bàn chuyện đ.á.n.h Việt Đan.

Bạch Âm ăn uống no nê, nghỉ ngơi một đêm, sắc mặt hơn nhiều.

Cảnh Dung lệnh cho Lang Bạc giải đến lều của . Kỷ Vân Thư, Mạc Nhược và Đường Tư đều mặt đông đủ.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn .

Cảnh Dung chau mày: "Bạch Âm, ."

Bạch Âm quỳ rạp mặt đất, ngước đôi mắt chút thần thái lên. Cười khan vài tiếng sắc mặt trầm xuống.

Hắn : "Bức tranh là vật mang theo bên từ nhỏ."

Mọi im lặng chờ tiếp.

"Ta nhớ năm đó bao nhiêu tuổi, chỉ nhớ hai mươi mốt năm khi tỉnh , đang ở trong một khu rừng, bên cạnh ai, chỉ cây cối. Ta nhớ là ai? Không nhớ tên , càng tại ở trong khu rừng đó? Lúc , trong bức tranh . Ta nghĩ trong tranh chắc chắn quan hệ gì đó với , cho nên bao năm qua vẫn luôn tìm kiếm, cho đến khi tới thảo nguyên Tây Tắc , mới từ bỏ, quyết tâm theo Hô Hòa Hạo cùng chinh phạt thiên hạ."

Nói đến đây, Kỷ Vân Thư, những đường nét quen thuộc giống hệt trong tranh, tiếp:

"Cho đến ngày hôm đó thấy cô trong rừng, chấn động. hơn hai mươi năm trôi qua , tại dung mạo của cô vẫn đổi? Ta sự thật, là ai, cho nên mới bắt cóc cô. đó phát hiện, cô thể tìm, nhưng đời giống như đúc đến thế chứ?"

Hắn cũng vô cùng khó hiểu!

Hai mươi mốt năm ! Chính là năm Hồ Ấp xảy nội loạn. Người phụ nữ trong tranh cũng là Hồ Ấp!

Kỷ Vân Thư nhớ , đây ở kinh thành, Tam gia từng ông là Hồ Ấp, năm xưa lạc mất bạn cũ nên mới đến Hầu Liêu.

Có lẽ... ông chuyện gì chăng?

Đang suy tư thì Bạch Âm lấy từ trong một vật.

Vật đó từ trong lòng bàn tay từ từ mở .

Khoảnh khắc Kỷ Vân Thư rõ vật đó, đôi mắt cô sững , cả căng cứng. Đó là...

 

 

Loading...