NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 928: Tái Hòa, Ô Lực Hãn
Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:23
Lượt xem: 77
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại cứ rót nước cho uống mãi thế?
Thời T.ử Nhiên đến đây thì bằng ánh mắt như một tên ngốc, bất lực lắc đầu.
Lang Bạc chẳng hiểu mô tê gì, chỉ trân trân .
Sau đó, Thời T.ử Nhiên đưa ngón tay chọc mạnh trán mấy cái, cảm thán: "Lang đại hiệp ơi là Lang đại hiệp, Lang đại ca ơi là Lang đại ca, đầu ngươi những là gỗ mục mà còn là bằng sắt nữa, tại hạ thật sự phục sát đất."
Lang Bạc vô cùng căng thẳng: "Sao thế? Chẳng lẽ sai gì ? Hay là... đắc tội với Tần cô nương nên cô mới chuốc nước mãi?"
"Nhân tài trong thiên hạ thiếu cái lạ, nhưng kỳ tài như ngươi đúng là hiếm khó tìm."
"Thì ngươi chứ, rốt cuộc là ?"
"Cô nương nhà là ngươi thêm một lát, chuyện với nhiều hơn, mới rót nước cho ngươi uống, nhưng ý là ngươi uống từ từ thôi. Ai bảo ngươi cứ cắm đầu cắm cổ mà uống? Ngươi xem, Tần cô nương kể chuyện quê hương cho ngươi , ý tứ rõ ràng như thế còn gì."
"..."
"Cô là để ý đến ngươi , thăm dò xem ngươi tâm ý đó đấy." Thời T.ử Nhiên như một cha già rầu rĩ vì đứa con nên .
Hả?
Lang Bạc sững sờ, kinh ngạc lùi hai bước.
"Không... thể nào chứ?" Hắn nuốt nước bọt cái ực.
Thời T.ử Nhiên lắc đầu thở dài.
Đợi hồn cú sốc, hai hàng lông mày nhíu chặt , mặt mày nhăn nhó, ôm bụng vô cùng khó chịu. Ánh mắt dáo dác quanh, nhắm chuẩn một hướng, ba chân bốn cẳng chạy biến.
Phía , Thời T.ử Nhiên hét lớn: "Tên ngốc , ngươi đấy?"
Từ xa vọng hai chữ: "Mót tiểu!"
"..."
Thời T.ử Nhiên đen mặt. Lang đại ca, Lang đại hiệp, ngày nào đó ngươi c.h.ế.t, thì c.h.ế.t vì ngu cũng là c.h.ế.t vì ngốc.
Tại lều trại chính.
Tam gia ở ghế chủ vị, Cảnh Dung và Mạc Nhược bên trái. Còn mấy gã đàn ông Hầu Liêu vạm vỡ hai bên. Không khí vô cùng ngưng trọng.
Mọi bàn luận về việc Việt Đan cướp , cũng như tình hình chiến sự giữa Việt Đan và Hầu Liêu.
Về kế sách bàn trong rừng tối qua, Cảnh Dung cũng thuật chi tiết với Tam gia. Muốn giải quyết cái ung nhọt Việt Đan, hết tìm cách chặn đường viện binh của các bộ lạc đang đến hội họp với chúng. Trước khi viện binh tới nơi, thuyết phục họ về, đó Hầu Liêu sẽ đạt thỏa thuận mới với họ. Kết quả của thỏa thuận là Hầu Liêu buộc tiêu diệt Việt Đan để trừ hậu họa.
Tam gia phẫn nộ : "Mấy năm gần đây Việt Đan bành trướng thế lực tứ tung thảo nguyên Tây Tắc, thôn tính bao nhiêu bộ lạc lân cận. Thảo nguyên phía Tây gần như m.á.u chảy thành sông, bao nhiêu c.h.ế.t. Dã tâm của Hô Hòa Hạo ngày càng lớn, diệt Hầu Liêu , tiến trung nguyên, đúng là nực ."
Si tâm vọng tưởng!
Một đại hán trong lều lên tiếng: "Tam gia, ngài còn nghĩ ngợi gì nữa? Việt Đan hiện giờ đang đóng quân ngay ngoài biên giới Hầu Liêu, ý đồ rõ như ban ngày. Ngày mai chúng nên tìm thủ lĩnh, tập hợp binh mã các nơi , tiêu diệt gọn ổ Việt Đan."
Giọng sang sảng vang lên.
Người tên là Tái Hòa! Hắn là một đại tướng bên cạnh Tam gia, là cánh tay đắc lực, tướng mạo vô cùng hung dữ, cao ngựa lớn, râu ria xồm xoàm, tóc tết thành từng b.í.m nhỏ chút nghịch ngợm, nhưng ánh mắt đằng đằng sát khí. Hắn khỏe như voi, kẻ địch c.h.ế.t tay nhiều đếm xuể.
Hắn dứt lời thì phản đối ngay.
"Sự việc đơn giản như , tuyệt đối lỗ mãng, việc nắm chắc mười phần mới . Nếu chúng xuất binh đánh, cuối cùng chỉ lưỡng bại câu thương mà thôi. Theo thấy, là cứ đợi thêm xem ." Người tên là Ô Lực Hãn.
Người vóc dáng lớn nhưng cơ bắp cuồn cuộn, so với Tái Hòa thì điềm tĩnh hơn nhiều.
Nghe thấy lời ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-928-tai-hoa-o-luc-han.html.]
Rầm!
Tái Hòa đập bàn dậy.
Cái bụng phệ của đè lên mép bàn, khiến cho lúc dậy cái bàn cũng hất tung. Chén bát rơi loảng xoảng đầy đất. Hắn chỉ mặt Ô Lực Hãn đối diện, quát: "Đợi đợi đợi, còn đợi đến bao giờ nữa? Một tháng bảo đợi . Nếu đúng như lời Cảnh công t.ử , Việt Đan khai chiến là để đợi viện binh, thì đến lúc đó, chúng một c.h.é.m một trăm cũng đủ . Chi bằng nhân cơ hội , thịt lũ khốn kiếp Việt Đan , đỡ để chúng tác oai tác quái thảo nguyên Tây Tắc của chúng ."
Tức c.h.ế.t !
Ô Lực Hãn tính tình nóng nảy, bèn khuyên: "Tái Hòa, hiểu tâm trạng của ngươi, nhưng đây dù cũng là đ.á.n.h trận, trò đùa, ngươi tưởng là cưỡi ngựa b.ắ.n tên chơi ?"
"Ngươi ý gì?"
"Ngươi nghĩ mà xem, Việt Đan thể xưng hùng ở thảo nguyên phía Tây dựa may mắn. Cho dù viện binh của các bộ lạc đến, thì với thực lực của bọn chúng cũng đủ sức liều mạng một phen với chúng . Đến lúc đó lỡ như chúng thất sách, đ.á.n.h đổi bằng mạng sống của bao nhiêu em, đáng ?"
"Ngươi sợ thì cứ là sợ, nhảm nhiều thế gì?"
Rầm!
Ô Lực Hãn cũng đập bàn dậy. Ai mà chẳng chút tính khí chứ!
Hắn : "Tái Hòa, cho ngươi , đây là chiến tranh giữa hai bộ lạc, giữa và ngươi. Nếu ngươi động thủ với thì chúng ngoài đ.á.n.h ngay bây giờ." Ta đ.á.n.h cho ngươi nhận ngươi thì thôi!
Ái chà, Tái Hòa khích cho đỏ mặt tía tai. Hắn xắn tay áo lên: "Đi thì , ai sợ ai! Ô Lực Hãn, nhịn ngươi lâu đấy."
"Đi!"
"Đi!"
Hai ý kiến bất hòa, chuẩn ngoài choảng .
Rầm!
Lần đến lượt Tam gia đập bàn.
Hai lập tức hình.
Ánh mắt Tam gia đầy uy lực quét qua hai , nghiêm nghị quát lớn: "Tất cả xuống cho !"
Tái Hòa lí nhí: "Tam gia..."
"Ngồi xuống!"
Tái Hòa trời sợ đất sợ, chỉ sợ mỗi Tam gia. Hắn thu chút khí thế hung hăng, lòng cam tình nguyện đặt m.ô.n.g xuống. là rung chuyển cả đất trời!
Hắn dựng cái bàn bụng hất đổ lên, nhặt đồ đạc rơi vãi. Hắn nén cơn giận trong lòng, quyết tâm một "mỹ nam tử" an tĩnh!
Ô Lực Hãn cũng thu sát khí, xuống. Chỉ là ánh mắt hai vẫn gườm gườm . Đấu mắt ngầm. Không trừng c.h.ế.t đối phương thì lấy tiền!
Cảnh Dung mà ngơ ngác. Người thảo nguyên hóa đều hung hãn như , cái mà ở triều đình Đại Lâm thì hai cái đầu rơi xuống đất từ lâu .
Mạc Nhược khẽ "an ủi": "Quen sẽ thấy bình thường thôi."
"..."
Tam gia nheo đôi mắt sắc lạnh, sát ý dần hiện rõ, : "Việt Đan, sớm muộn gì cũng diệt."
Sớm muộn gì cũng diệt.
Ô Lực Hãn dời mắt khỏi Tái Hòa, sang hỏi Tam gia: "Vậy ý của Tam gia là?"
Ông : "Trước đây Mộc Trát Nhĩ lo ngại, sợ Việt Đan khai chiến là vì gian trá, cho nên cứ lữa mãi. Bây giờ mục đích bọn chúng khai chiến là để đợi viện binh, thì thể đợi thêm nữa. Ngày mai, sẽ gặp Mộc Trát Nhĩ."