NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 925: A Kỷ

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:20
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã tráng hán câm nín, lời nào.

Đường Tư trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ sợ bọn họ gặp phiền phức gì đường, chứ theo lý mà , lộ trình một ngày thì giờ đáng lẽ tới nơi .

Một lên tiếng khuyên nhủ: "A Tư, là cô về . Đợi Mạc đại ca tới sẽ báo cho cô ngay. Cô đang bụng mang chửa, lo cho thể chứ."

Đường Tư hất cằm, bướng bỉnh : "Sinh con thì ? Bây giờ bà đây còn thể lên núi đ.á.n.h dã thú đấy nhé."

"Thôi bà cô của ơi!" Người than vãn, vẻ mặt đáng thương: "Cô mà xảy chuyện gì, Mạc đại ca sẽ g.i.ế.c bọn , Tam gia cũng sẽ thịt bọn mất."

"Ngươi đây là đang trù ẻo xảy chuyện đấy hả?" Đường Tư trừng mắt .

Gã đàn ông rũ mi xuống, vội vàng xua tay: "Đương nhiên là , chán sống mà tự tìm c.h.ế.t chứ?"

"Coi như ngươi..." Biết điều!

Hai chữ cuối còn kịp thốt thì bên cạnh hô to: "Tới ! Tới ! Mạc công t.ử tới !"

Mọi lập tức phấn chấn hẳn lên.

Mắt Đường Tư sáng rực, lập tức rướn về phía đó.

Từ xa, thể thấy ánh đuốc bập bùng, lờ mờ nhận hơn mười kỵ mã và một cỗ xe ngựa.

Chính là bọn họ!

"Cuối cùng cũng tới." Đường Tư vác cái bụng bầu định chạy đón, nhưng gã đại hán kéo , khổ sở khuyên can: "A Tư, cô đây đợi là ."

"Ui da, mà." Cô hất tay nọ , ánh mắt mong chờ về phía .

Nhóm Mạc Nhược cũng thấy đốm lửa sườn đồi phía xa, chắc là Đường Tư đang dẫn đợi.

Thấy nương t.ử đang ngóng trông, trong lòng ấm áp lạ thường.

Hắn nhịn sang khoe khoang với Cảnh Dung: "Thấy ! Thành bao, trong nhà lúc nào cũng mong, nhớ."

Cảnh Dung chẳng thèm để ý đến .

Mạc Nhược : "Ta bảo , rốt cuộc bao giờ ngươi mới chịu cưới Kỷ cô nương? Người cũng theo ngươi lâu như . Các ngươi hiện giờ tiêu d.a.o tự tại, chuyện đại sự cả đời nhất là nên sớm thôi."

"Chuyện sớm muộn thôi!" Cảnh Dung đáp, giọng điệu vô cùng kiêu ngạo.

Mạc Nhược thì ha hả.

Đường Tư đoàn ngày càng đến gần, bèn lấy hết sức bình sinh hét lớn một tiếng: "A Mạc!"

Giọng vang rền như tiếng pháo nổ, truyền khắp thảo nguyên tĩnh mịch. Cô ưỡn bụng bước nhanh về phía .

Đoàn dừng .

Mạc Nhược thấy cô liền lập tức phi xuống ngựa, vội vàng đỡ lấy, lo lắng trách: "Đã bảo là tối nay sẽ tới, nàng còn chạy đây gì?"

"Người lo cho các mà."

Mạc Nhược câm nín. Nữ nhân , trong bụng nàng còn con trai của đấy!

Đường Tư liếc Cảnh Dung đang lưng ngựa, nhướng mày : "Các cuối cùng cũng tới, nếu còn tới, định đích tìm đấy."

"Để Đường cô nương đợi lâu ."

"Cũng may là đợi các đến, uổng công khổ sở chờ mong. À đúng , A Kỷ ?"

"Ở trong xe ngựa phía ."

Ánh mắt cô lập tức hướng về phía đó. Vừa khéo, Kỷ Vân Thư tiếng gọi cũng vén rèm xe ló đầu .

Đường Tư ngọt ngào gọi một tiếng: "A Kỷ!"

Bạn cũ gặp , cô vô cùng phấn khích, hất tay Mạc Nhược thẳng về phía xe ngựa. Kỷ Vân Thư cũng đưa tay kéo cô lên xe.

Đây đúng là điển hình của việc tỷ là quên ngay phu quân!

Mạc Nhược nhún vai, Cảnh Dung trừ, đó leo lên ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-925-a-ky.html.]

Đoàn xe ngựa tiếp tục lăn bánh, ước chừng thêm một nén hương nữa là tới nơi.

Trên xe ngựa.

Đường Tư khép miệng, đôi mắt cứ chằm chằm Kỷ Vân Thư, tay nắm chặt lấy tay cô, hớn hở : "A Kỷ, cuối cùng cũng mong cô tới . Hơn nửa năm nay, mấy đến kinh thành thăm cô, nhưng A Mạc cứ bảo tiện, nhất quyết chịu đưa ." Giọng điệu đầy vẻ oán trách.

Kỷ Vân Thư nương theo ánh nến trong xe, tỉ mỉ quan sát Đường Tư.

Nét ngang ngạnh, điêu ngoa cô nương biến mất, đôi mắt vô cùng thần, khi cong lên như vầng trăng khuyết, đáng yêu. Có điều cô mập lên ít, tròn vo, cộng thêm cái bụng đang nhô lên, trông chẳng khác nào một quả cầu tuyết lớn!

Quả nhiên, đồ ăn thức uống thảo nguyên nuôi .

Kỷ Vân Thư : "Ta và Cảnh Dung cũng thường xuyên nhắc đến hai , cho nên rời kinh thành là thẳng tới Hầu Liêu ngay, dự định thăm hai một chút."

"Cô mà tới, trói cũng bắt cô tới cho bằng ."

Kỷ Vân Thư mỉm , đưa tay xoa nhẹ lên bụng Đường Tư. Cái bụng gần tám tháng căng tròn như một quả bóng da lớn. Trong mắt cô ánh lên nét hiền từ và cưng chiều, động tác tay cũng vô cùng cẩn trọng.

"Thật quá!"

Cô thực sự gì hơn, chỉ thể dùng ba chữ để hình dung tâm trạng lúc .

Đường Tư vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc: "Cái tên tiểu t.ử dạo cứ đạp suốt, chẳng chịu yên chút nào."

"Chắc hai ba tháng nữa là đứa trẻ chào đời nhỉ."

"Ừ, sắp ."

Đường Tư đang , bỗng nhiên chú ý đến một khác trong xe.

Hửm? Ban nãy cô để ý, cũng tại ánh nến quá mờ, mà vóc dáng cô gái quá nhỏ bé, đang co trong góc.

Cô tò mò hỏi: "Cô nương là?"

Tần Tịch khẽ cúi đầu chào, tự giới thiệu: "Ta tên là Tần Tịch."

"Tần Tịch?" Đường Tư quen.

Kỷ Vân Thư giải thích: "Cô cũng bọn Việt Đan bắt , lúc trốn ngoài, bọn tiện đường cứu ."

"Ồ!" Đường Tư dáng một đại tỷ, đưa tay vỗ vỗ nhẹ lên mu bàn tay Tần Tịch, : "Cô yên tâm, ở đây an lắm, sẽ ai hại cô nữa ."

"Đa tạ."

"Không cần khách sáo, cứ coi đây là nhà của ."

Tần Tịch mỉm , nụ rạng rỡ như hoa. Đường Tư quan sát kỹ cô gái , còn cố ý đẩy ngọn nến gần hơn chút.

Là một mỹ nhân!

Đường Tư vốn là ruột để ngoài da, giấu suy nghĩ, cô xoa bụng khen ngợi: "Tần cô nương, cô xinh thật đấy. Sau nếu sinh con gái, nhất định cầu cho nó xinh giống như cô."

"..."

Câu Tần Tịch thật tiếp lời thế nào, chỉ đành trừ.

Thế là, ba phụ nữ xe bắt đầu thảo luận sôi nổi về giới tính, tính cách, tướng mạo của đứa bé. nghiên cứu kỹ lưỡng nhất vẫn là Đường Tư. Hơn nửa năm gặp, cô cứ như một bà cụ non, thao thao bất tuyệt về đủ loại kiến thức chăm sóc trẻ sơ sinh, xem chuẩn đầy đủ.

Chẳng bao lâu , đoàn xe ngựa cuối cùng cũng đến nơi.

Hầu Liêu quả thực rộng lớn, thoáng qua là vô lều trại, đèn đuốc sáng rực, trải dài vạn dặm! Cha của Đường Tư là quý tộc Hầu Liêu, mà quý tộc nào thế lực mạnh đều thể tự khoanh vùng lãnh thổ, cho nên khu vực chính là địa bàn của Tam gia, xa tầm kiểm soát của thủ lĩnh Hầu Liêu, tự nuôi binh mãi mã riêng. Đây cũng là lý do vì nội bộ nhiều bộ lạc thường xảy phân hóa và tranh đấu, dẫu thì chịu sự quản thúc và áp chế, cộng thêm cái ghế thủ lĩnh là một miếng mồi ngon béo bở!

Tuy nhiên, một khi ngoại tộc xâm lược, các quý tộc sẽ lập tức hợp binh , nhất trí đối ngoại.

Đoàn xe ngựa dừng hẳn.

Người đón ai khác, chính là Tam gia!

Tam gia cũng như tên, uy phong lẫm liệt, mang đậm nét hào sảng, rắn rỏi của nam nhân thảo nguyên. Ông để râu ria xồm xoàm, hai hàng lông mày rậm cau , trông vô cùng nghiêm nghị và đáng sợ.

Chẳng trách đến cả Hô Hòa Hạo cũng kiêng dè ông vài phần. Thử hỏi ai thấy mà nơm nớp lo sợ!

 

Loading...