Bạch Âm ngoài, tần ngần một lúc lâu.
Hắn đầu căn lều phía , dường như ánh mắt thể xuyên qua lớp vải dày, thấy Kỷ Vân Thư bên trong!
Dần dần, đôi mắt lạnh lùng của tối sầm .
Rời , tìm đến Hô Hòa Hạo!
Lúc ...
Hô Hòa Hạo vẫn đang suy nghĩ về những lời Kỷ Vân Thư ban nãy.
Đây là đầu tiên thấy vì vài lời của một phụ nữ mà âu sầu ủ dột như .
Hắn chính là con ngao tạng của thảo nguyên mà!
Khi Bạch Âm bước , thấy một tay chống trán, vẻ mặt trầm tư.
Nghe thấy tiếng động, Hô Hòa Hạo ngẩng đầu .
Dường như để ý đến hành động tự tiện xông báo cáo của Bạch Âm.
Chỉ hỏi: "Ngươi đến gì?"
Bạch Âm , .
Hô Hòa Hạo bèn dậy, đến mặt Bạch Âm.
Hai .
Bạch Âm : "Người phụ nữ đó, !"
Vô cùng cố chấp.
Hô Hòa Hạo: "Người phụ nữ ngươi hiện giờ nhốt , cô là một nguy hiểm."
Nhắc nhở!
...
Bạch Âm mặc kệ: "Thì ?"
Hô Hòa Hạo ánh mắt sắc bén, hỏi: "Ngươi cô là ai ?"
"..."
Hắn , đây chính là lý do đến tìm Hô Hòa Hạo.
Hô Hòa Hạo sa sầm mặt mày, với : "Bạch Âm, ngươi cho rõ đây, tóm , bất kỳ phụ nữ nào cũng , nhưng riêng cô thì ."
"Tại ?"
"Bởi vì Tam gia Hầu Liêu!"
Hả?
Bạch Âm khó hiểu.
Hắn Tam gia Hầu Liêu là ai.
Chỉ là...
Người phụ nữ đó quan hệ gì với Hầu Liêu?
Hắn chờ Hô Hòa Hạo giải thích.
Hô Hòa Hạo ngoài lều, dường như đang e ngại điều gì, đó chằm chằm đôi mắt lạnh lùng của Bạch Âm, : "Người phụ nữ đó chỉ quen Tam gia Hầu Liêu, mà còn lý do tại chúng vội tấn công Hầu Liêu. Cô , hiện giờ Hầu Liêu đang tìm cô khắp nơi. Ta bảo A Mộc Lang thám thính . Nếu là thật, thì để đợi viện binh của chúng đến, phụ nữ thể xảy chuyện, cũng thể c.h.ế.t. Nếu , Hầu Liêu thể khởi binh bất cứ lúc nào, đến lúc đó, chúng sẽ thể về Việt Đan nữa."
Bạch Âm kinh ngạc!
Cuối cùng cũng hiểu tại lúc nãy Kỷ Vân Thư những lời như .
Hắn hỏi: "Vậy nếu thật thì ?"
"Nếu thật..." Trên mặt Hô Hòa Hạo lóe lên tia sát khí: “Vậy thì, một bí mật của chúng , thể giữ , g.i.ế.c!"
"..."
Hô Hòa Hạo vỗ vai , : "Bạch Âm, ngươi nhất định hiểu, phụ nữ đối với chúng chẳng là cái gì cả, cái chúng cần là chiếm Trung Nguyên."
"..."
"Đợi , ngươi phụ nữ nào, cũng sẽ cho ngươi."
Bạch Âm , gì.
Sau đó...
Đi ngoài.
Cứ thế ngoài.
Hô Hòa Hạo cũng giận!
Đối với Bạch Âm, luôn đủ kiên nhẫn!
Bởi vì... Bạch Âm là ân nhân cứu mạng của .
Vài năm , Hô Hòa Hạo vì bắt một con sói tuyết thượng hạng, cưỡi ngựa đuổi theo tận khu rừng rậm rạp nhất phía Tây, kết quả gặp sương mù dày đặc, mắc kẹt trong đó. Hắn ở trong đó suốt hơn hai mươi ngày, vì thức ăn, con ngựa theo cũng g.i.ế.c thịt. Cuối cùng khi cạn kiệt lương thực, tưởng chắc chắn c.h.ế.t, thêm lúc đó xuất hiện nhiều sói đói lao tấn công, suýt chút nữa c.ắ.n c.h.ế.t . Chính lúc đó, gặp Bạch Âm. Bạch Âm tay xé xác từng con sói đói, giải cứu Hô Hòa Hạo đang thoi thóp, cõng khỏi khu rừng sương mù, đưa về Việt Đan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-914-giet.html.]
Hô Hòa Hạo giữ Việt Đan, đặt cho cái tên mới là Bạch Âm.
Bạch Âm, cái tên ở Việt Đan tượng trưng cho thống lĩnh loài sói.
Thế là, từ ngày đó, Bạch Âm luôn ở bên cạnh , bao năm qua giúp đ.á.n.h trận, cùng sinh tử.
Cả bộ lạc đều tầm quan trọng của Bạch Âm đối với Hô Hòa Hạo, nhưng cũng cho rằng, Hô Hòa Hạo chẳng qua chỉ cần một con ch.ó thôi, một con ch.ó trung thành sẵn sàng c.h.ế.t vì . Cho nên mỗi khác là chó, Bạch Âm đều nổi trận lôi đình.
Ba Đồ chính là ví dụ!
Sau khi rời khỏi lều của Hô Hòa Hạo, Bạch Âm về lều của , thừ lâu.
Sau đó...
Đưa tay trong n.g.ự.c áo, lấy một vật.
Đó là một tờ giấy ngả vàng, gấp gọn gàng.
Hắn cẩn thận mở từng chút một.
Thứ bên trong cũng dần dần hiện mắt.
Đó là... một bức chân dung.
Người trong tranh dáng nhỏ nhắn, mặc y phục màu đỏ rực, trang điểm cầu kỳ, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên vai. Đôi mắt trong veo sáng ngời toát lên vẻ dịu dàng và thông tuệ, hàng lông mày lá liễu cong cong, đôi mắt hàng mi dài che phủ thoáng chút u buồn, nếu lâu thấy chút lạnh lùng.
Một con gái như khiến khỏi đem lòng yêu mến!
điều đáng ngạc nhiên là, phụ nữ trong tranh giống hệt Kỷ Vân Thư.
Nói giống như đúc cũng ngoa chút nào.
độ ố vàng của giấy, bức tranh ít nhất cũng mấy chục năm .
Lúc đó, Kỷ Vân Thư còn đời nữa là.
Đôi mắt vốn lạnh lùng của Bạch Âm đỏ lên.
Hắn vuốt ve trong tranh, đôi tay run rẩy.
...
Ở một nơi khác.
Tần Tịch ôm đầu gối trong lều, cúi đầu, mặt mày đen nhẻm.
Cô run lên bần bật.
Đám đàn ông lượt chọn nhiều cô gái, giờ trong lều chỉ còn năm .
Vì thương ở lưng nên Trần Vân cũng chọn .
"Tần Tịch." Cô bé gọi khẽ.
Tần Tịch cô bé: "Sao ?"
"Tỷ xem bây giờ Cảnh Vân thế nào ?"
Tần Tịch lắc đầu: "Tỷ cũng , hy vọng cô ."
"Đi lâu thế , chắc chắn..." Không dám nghĩ tiếp nữa, cô bé kéo áo Tần Tịch, : “Biết thế cứ để bọn chúng đ.á.n.h c.h.ế.t cho xong."
"Đừng linh tinh."
"Muội..."
"Chỉ cần chúng còn sống là còn hy vọng trốn thoát." Tần Tịch nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé.
lúc ...
Bên ngoài một toán lính qua.
Hai lập tức ôm chặt lấy , sợ đám đàn ông chọn .
May mà chỉ là hú vía.
Tần Tịch mạo hiểm với Trần Vân: "Để tỷ xem ."
"Tần Tịch."
"Yên tâm ."
Tần Tịch bò về phía cửa lều.
Cẩn thận vén một góc rèm lên ngoài.
Bên ngoài trời tối đen như mực, đuốc thắp sáng trưng khắp nơi.
Còn nhiều tuần tra.
Muốn trốn thoát, quả thực là mơ giữa ban ngày.
Đột nhiên...
Một bóng đen lao tới...
Nhanh như cắt cứa cổ hai tên lính canh ngoài cửa. Người đó lao , lập tức bịt miệng Tần Tịch...