NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 907: Người Việt Đan

Cập nhật lúc: 2025-12-24 16:51:01
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đó, Kỷ Vân Thư ngủ .

Cô dựa vách xe, qua tấm vải che xe tù ngoài, ngoài ánh trăng thì xung quanh tối đen như mực.

Đêm thảo nguyên lạnh, lạnh đến mức run cầm cập.

Cô bất giác ôm chặt hai tay, bộ quần áo .

Bộ quần áo của Bạch Âm rộng nhưng mỏng, cái lạnh gần như xuyên thẳng da thịt cô.

Lạnh thấu xương!

Vì quá lạnh nên Tần Tịch cũng ngủ , cô nhích gần Kỷ Vân Thư.

Một lát , Tần Tịch bỗng thút thít.

Kỷ Vân Thư hỏi: "Cô ?"

Cô nghẹn ngào: "Ta nhớ cha , họ bây giờ thế nào? Chắc chắn đang tìm khắp nơi."

Kỷ Vân Thư an ủi thế nào.

"Cảnh Vân."

"Hửm?"

"Cô sợ ?"

Sợ!

Cô đương nhiên là sợ!

Trải qua bao nhiêu chuyện, cuối cùng mới ở bên Cảnh Dung, nếu cô mệnh hệ gì, Cảnh Dung ?

...

"Sợ thì ích gì?" Cô Tần Tịch, : “Bọn họ tạm thời sẽ hại chúng , chắc là đưa chúng đến nơi nào đó. Đợi đến nơi hãy nghĩ cách trốn thoát."

"Trốn? Trốn thế nào?"

"Sẽ cách thôi."

Tần Tịch lau nước mắt, mở to đôi mắt đẫm lệ cô, hỏi: "Cảnh Vân, chúng thực sự... sẽ chứ?"

Kỷ Vân Thư nắm lấy bàn tay run rẩy của cô: "Chỉ cần còn một tia hy vọng."

"Ừ."

"Cô cũng đừng nghĩ nhiều nữa, nghỉ ngơi ."

"Ta ngủ , cô chuyện với ."

"Được."

Tần Tịch kéo cô chuyện lâu.

Chuyện trời biển đều lôi . Kỷ Vân Thư luôn giữ kẽ, tên thật và phận của . Dù Tần Tịch hỏi, cô cũng chỉ trả lời qua loa, sinh ở một làng chài nhỏ, trong nhà chỉ còn một , những chuyện khác hầu như nhắc tới.

Ngược Tần Tịch nhiều.

Cô chỉ lẳng lặng lắng .

Đến ngày hôm , trời hửng sáng.

Bọn bên ngoài ném mỗi xe tù một ít thức ăn, ăn xong thì đoàn xe tiếp tục lên đường.

Lúc , Trần Vân cũng tỉnh. Cô bé như một vòng qua quỷ môn quan, đổi , còn sợ hãi, còn lóc, vẻ mặt như chấp nhận cái c.h.ế.t, ngoan ngoãn đó, ánh mắt đờ đẫn.

Khoảng chập tối, đoàn xe đến nơi.

Xe ngựa dừng .

Kỷ Vân Thư qua tấm vải mỏng, lờ mờ thấy xung quanh nhiều lều vải trắng, ngút tầm mắt thấy điểm dừng. Ngay khi xe ngựa dừng , nhiều cầm d.a.o ngắn, đeo cung tên vây quanh.

Cô thấy Bạch Âm đang chuyện gì đó với những , đó cửa xe tù lượt mở .

Những cầm d.a.o ngắn kiểm tra kỹ lưỡng từng xe tù, phát hiện gì bất thường mới cho qua.

Từng chiếc xe tù lượt tiến .

Tần Tịch nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Vân Thư, lo lắng: "Cảnh Vân, chúng đang ở đây?"

"Ta cũng chắc."

Thực trong lòng cô đáp án!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-907-nguoi-viet-dan.html.]

Nhìn những con d.a.o ngắn và cung tên của những , cô đại khái đoán , nhưng dám khẳng định.

Xe ngựa sâu bên trong, qua hết lều đến lều khác, nhiều mặc trang phục giống canh gác khắp nơi, đa đều to cao, mặt mày hung dữ.

Nơi ... giống như một doanh trại quân đội!

Cuối cùng, xe ngựa dừng hẳn.

Tiếp đó, từng chiếc xe tù mở cửa.

"Xuống xe hết ."

Các cô gái run rẩy bước xuống xe, sợ hãi tò mò, co cụm run bần bật.

Kỷ Vân Thư đỡ Trần Vân thương xuống xe, âm thầm quan sát xung quanh. Cô thấy một lá cờ, đó chữ "Việt"!

Vậy nên...

Suy đoán của cô kiểm chứng, đây là bộ lạc Việt Đan!

Việt Đan là một bộ lạc du mục ở cực Tây thảo nguyên. Vốn dĩ trăm năm nay vẫn an phận thủ thường, nhưng con ai cũng dã tâm. Khi các bộ lạc xung quanh ngừng trỗi dậy, tham vọng của họ cũng dần lớn lên. Để tranh giành địa vị, cướp đoạt lương thực, họ bắt đầu tàn sát bừa bãi, biến vùng thảo nguyên phía Tây thành biển máu. Chỉ đầy mười năm, Việt Đan thôn tính ít bộ lạc lân cận, thế lực tăng mạnh, càng lộ rõ khí thế và dã tâm tiến Trung Nguyên.

Thời Tiên hoàng còn tại vị, ít tướng lĩnh biên cương dâng sớ về kinh, nhiều nhắc đến Việt Đan. Việt Đan thuộc Trung Nguyên, cũng xâm lược bách tính biên cương như bọn man di, đ.á.n.h đất của , Đại Lâm quản , chỉ thể canh phòng nghiêm ngặt, đề phòng Việt Đan xâm nhập Trung Nguyên. Thật ngờ chỉ trong vài năm ngắn ngủi, tốc độ trỗi dậy của Việt Đan nhanh như , thực sự tiến Trung Nguyên, trở thành mối đe dọa lớn của Đại Lâm !

"Vào , hết ."

Họ lùa như lùa gia súc một chiếc lều vải rộng lớn.

Bên trong rộng, vách lều treo nhiều tấm da dê, đất cũng trải một tấm da lớn.

Ngoài còn gì khác.

Hơn hai mươi cô gái chen chúc , vì đang ở nên ai cũng sợ hãi.

Mấy cô gái thậm chí còn òa .

quát: "Tất cả thành thật một chút."

Tiếng tắt ngấm!

"Nghe cho rõ đây, ngoan ngoãn ở yên trong , nếu dám loạn, sẽ cho các ngươi nếm mùi roi da."

Không ai dám , cũng ai dám động đậy.

Đợi bọn đàn ông ngoài, các cô gái bắt đầu thút thít.

Kỷ Vân Thư và Tần Tịch cùng đỡ Trần Vân thương một góc.

"Bọn họ rốt cuộc gì? Tại nhốt chúng ở đây?" Tần Tịch hỏi.

Kỷ Vân Thư dự cảm chẳng lành, trong lòng hoang mang.

Người Việt Đan bắt nhiều cô gái như gì? Vai thể vác, tay thể xách, càng thể trận g.i.ế.c địch.

Chẳng lẽ là...

Hả?

Cô lập tức quệt tay xuống đất mấy cái, bôi lên mặt, khuôn mặt sạch sẽ lập tức lấm lem bụi đất.

vội vàng bảo Tần Tịch bôi đen mặt .

Tuy hiểu tại nhưng Tần Tịch vẫn theo.

Sự thật chứng minh phỏng đoán của Kỷ Vân Thư sai.

Quả nhiên lâu ba gã đàn ông .

Các cô gái theo bản năng lùi về phía , ánh mắt đầy sợ hãi.

Gã đàn ông đầu các cô gái với ánh mắt như sói đói, thỉnh thoảng l.i.ế.m môi, cuối cùng dừng ở một cô gái nhan sắc khá trắng trẻo, nhe răng , vẻ mặt tà ác.

Chỉ tay: "Cô ."

Hai gã đàn ông phía lao tới lôi cô gái đó .

"Buông , buông ." Cô gái lóc.

Giãy giụa kịch liệt!

Nào ngờ, gã đàn ông đột nhiên trừng mắt, giơ tay tát mạnh một cái.

"Bốp!"

Một tiếng. Tát mạnh mặt cô gái.

 

Loading...