Hơi nóng hầm hập dần lan tỏa khắp cơ thể.
Nóng!
Nóng vô cùng!
Như nhốt lò nướng.
Đó là cảm giác đầu tiên khi Kỷ Vân Thư ý thức trở .
Cơ thể cô thể cử động, tay chân trói chặt, mắt cũng bịt kín bởi một tấm vải, mở .
Đây là ?
Cô cảm nhận đang ở một chiếc xe ngựa, vì đường xóc nảy, cộng thêm tiếng bánh xe lăn lộc cộc.
"Hu hu hu..."
Bên cạnh bỗng vang lên tiếng thút thít của một cô gái.
Xen lẫn sự sợ hãi!
Cô mấp máy môi: "Cô là ai?"
"Hu hu hu..." Cô gái vẫn nhỏ.
Chuyện là ?
Kỷ Vân Thư càng thêm hoang mang.
Cho đến khi giật tấm vải bịt mắt cô .
Ánh sáng yếu ớt chiếu mắt, một lúc lâu cô mới thích ứng .
Cuối cùng cũng rõ cảnh của .
Hóa , cô nhốt trong một chiếc xe ngựa, , chính xác hơn là một chiếc xe tù, một chiếc xe tù vuông vức phủ vải kín mít!
Bị nhốt cùng cô còn ba cô gái khác.
Một đang vùi đầu !
Một ôm đầu gối thất thần, mắt chằm chằm đôi giày rách mũi của .
Một đang cô, tay còn cầm tấm vải tháo từ mắt cô xuống.
Cái ...
Chẳng lẽ rơi tay bọn buôn ?
Cô vội cúi xuống , phát hiện khoác thêm một chiếc áo nam giới, rộng thùng thình quấn kín cô, còn vương mùi mồ hôi đàn ông.
"Cô nương, cô chứ?" Cô gái tháo khăn bịt mắt cho cô hỏi.
Kỷ Vân Thư lúc mới quan sát kỹ cô gái . Người con gái mặt một khuôn mặt xinh tuyệt trần, da trắng như tuyết, môi đỏ như son, mày ngài mắt phượng, tựa nước mùa thu, toát lên vẻ linh khí thoát tục khác hẳn những cô gái bình thường. Chỉ là đôi lông mày thanh tú nhíu , vương nét u buồn nhàn nhạt gương mặt. Nhan sắc , ngay cả Kỷ Uyển Hân cũng bì kịp.
"Ta , đa tạ."
"Để cởi trói cho cô."
Động tác của cô gái chậm nhưng cẩn thận, cởi dây trói cho cô : "Ta tên là Tần Tịch, cô thể gọi là Tịch Nhi."
Cởi trói xong, Kỷ Vân Thư xoa xoa cổ tay, hỏi cô: "Rốt cuộc chuyện là thế nào?"
Tần Tịch lắc đầu: "Ta cũng rõ, chỉ nhớ là đang nghỉ ngơi trong rừng thì đ.á.n.h ngất, tỉnh dậy nhốt ở đây . Tính cũng năm ngày ."
Đại khái giống tình huống của cô, đều bắt trong rừng.
Kỷ Vân Thư sang hai cô gái còn .
Tần Tịch cũng lượt giới thiệu cho cô.
Cô bé đang tên là Trần Vân, mới mười ba tuổi, ở hiện đại thì vẫn là trẻ con.
Cô gái ôm đầu gối gì thì tên, mới bắt đến hôm . Ban đầu cũng sợ hãi lóc suốt, nhưng qua một đêm thì thành thế , nháo, cũng chẳng năng gì, như ngốc .
Kỷ Vân Thư cũng tên ... Cảnh Vân!
Xe tù phủ một tấm vải lớn, nhưng vẫn lờ mờ thấy thảo nguyên bao la bên ngoài, thi thoảng qua một cánh rừng. Trước chiếc xe ngựa đều là những xe tù tương tự, chứng tỏ bắt chỉ bốn bọn họ, còn nhiều hơn nữa.
Tần Tịch kể cho cô , hầu như ngày nào cũng nhốt đây. Đi một đoạn đường, xe ngựa sẽ dừng , bọn chúng sẽ thả các cô , cho ăn uống, ăn xong nhốt .
Cứ lặp lặp như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-905-bach-am.html.]
Lý trí mách bảo Kỷ Vân Thư bình tĩnh, tìm hiểu xem đối phương rốt cuộc là ai? Tại bắt nhiều cô gái như ?
Chỉ như mới cơ hội trốn thoát!
Nửa canh giờ , xe ngựa dừng .
Mấy gã đàn ông to cao vạm vỡ bắt đầu lượt mở cửa xe tù, lôi từng cô gái ngoài. Khoảng hơn hai mươi , đều là những cô gái trẻ, tuổi đời hai lăm, ai nấy mặt mày hoảng hốt, cúi đầu rụt cổ, run rẩy sợ hãi.
Và những cô gái , ai cũng xinh như hoa.
"Tất cả xuống!" Gã đàn ông gằn giọng lệnh.
Các cô gái dám , lượt xuống.
Kỷ Vân Thư ở cuối cùng. Cô đang ở , quanh thì thấy phía là thảo nguyên mênh m.ô.n.g bát ngát, phía là rừng cây rậm rạp, ngay cả phương hướng cũng xác định .
"Ngồi yên hết cho , ai mà thành thật, ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t." Gã đàn ông đầu vô cùng hung hãn, râu ria xồm xoàm, ánh mắt dữ tợn, mặc bộ đồ da thú trông càng thêm "mất nhân tính".
Nhìn cách ăn mặc thì Hầu Liêu.
Trên thảo nguyên phía Tây bốn năm bộ lạc hoạt động, phán đoán ngay lúc thực sự khó!
Đột nhiên...
"Thả về, thả về..." Trần Vân vốn đang yên lặng bỗng kích động trở .
Bắt đầu lóc đòi chạy trốn.
dậy, chạy ba bước gã cầm đầu quất roi .
"Chát!"
Tiếng roi khô khốc!
Áo của Trần Vân rách toạc, lưng xuất hiện một vệt m.á.u dài, m.á.u tươi lập tức túa , nhuộm đỏ y phục.
Kèm theo đó là tiếng hét t.h.ả.m thiết.
"Á!"
Trần Vân cú đ.á.n.h quật ngã xuống đất.
Đau đến trào nước mắt!
còn sức để kêu đau nữa.
Thấy , Kỷ Vân Thư định lao tới thì Tần Tịch giữ .
Và sợ hãi nhắc nhở cô: "Đừng lo chuyện bao đồng, nhỡ đ.á.n.h c.h.ế.t đấy."
Kỷ Vân Thư cân nhắc, đành thôi.
gã đàn ông chịu dừng tay, vung roi quất mạnh thêm một cái lưng Trần Vân.
"Chát!"
Âm thanh đó như tiếng quỷ sai đòi mạng, dọa các cô gái run lẩy bẩy, co cụm , cúi gằm mặt, dám .
Gã đàn ông mặt đầy hung tàn, gân xanh nổi lên, chuẩn quất roi thứ ba thì cổ tay rắn chắc bỗng ai đó nắm lấy.
Ánh mắt đổ dồn về phía can ngăn.
Đó là một nam t.ử trẻ tuổi!
Hắn dáng cao ráo, đường nét khuôn mặt rõ ràng, tướng mạo tuấn tú. Đôi mày kiếm nhíu chặt lạnh lùng, gương mặt vô cảm cảm xúc, chỉ đôi mắt đen láy lạnh như băng, khiến rùng .
Gã cầm roi rõ ràng e sợ.
"Bạch Âm?"
Tên giống con gái nhỉ!
Người đàn ông tên Bạch Âm lạnh lùng : "Đừng để xảy án mạng, những cô gái mang về đủ lượng."
Giọng điệu lệnh.
Lạnh đến thấu tim gan.
"Vâng."
Gã cầm roi thu vẻ hung hãn, cung kính đáp.
Bạch Âm lập tức hất tay , lẽ do lực quá mạnh nên gã đàn ông lùi mấy bước mới vững. Bạch Âm rời ngay, đến mặt các cô gái đang đất, ánh mắt quét qua như đang tìm kiếm ai đó?