NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 90: Vì nụ cười mỹ nhân

Cập nhật lúc: 2025-12-06 08:19:28
Lượt xem: 326

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Á... "

Kỷ Vân Thư bật dậy, thở hồng hộc, trán đầm đìa mồ hôi lạnh.

Hóa là ác mộng!

Loan Nhi thấy tiếng hét chạy , thấy tiểu thư nhà giường mồ hôi nhễ nhại.

Lo lắng hỏi: "Tiểu thư gặp ác mộng ?"

Cô gật đầu, vẫn hồn!

Loan Nhi vội lấy khăn ấm lau mồ hôi cho cô.

Nhìn ngoài trời, Kỷ Vân Thư hỏi: "Ta ngủ bao lâu ?"

"Tiểu thư ngủ từ hôm qua đến tận sáng nay. Nô tỳ phiền nên gọi."

Ngủ lâu thế cơ !

Hèn gì thần kinh suy nhược, gặp ác mộng!

cô vẫn còn sợ hãi. Cảm giác đó chân thực, tuy rõ mặt nhưng trong mơ, đôi mắt đó cô rõ.

Mang theo sự cầu xin và tuyệt vọng!

Những giấc mơ thế thực Kỷ Vân Thư ít khi gặp.

Lần là một năm , nha Lương phủ treo cổ tự vẫn, đêm đó cô mơ thấy nha đó bên giường , cũng một câu "giúp ".

Nghĩ đến đây, trong lòng cô bỗng thấy bất an.

bình tĩnh , chắc là do mệt quá thôi.

Lắc đầu, nghĩ nữa!

Rời giường, mặc quần áo chỉnh tề, Kỷ Vân Thư xoa cái bụng lép xẹp. Hai ngày nay hình như chỉ ăn mỗi cái màn thầu sáng hôm qua.

Lúc đói thật !

"Loan Nhi, gì ăn ?"

"Có , tiểu thư chắc chắn đói, nhà bếp xong từ sớm , em bưng lên cho ngay."

Nói xong, Loan Nhi phấn khích chạy .

Kết quả...

Bưng lên cả một bàn đầy thức ăn.

Nha Vệ phủ bưng thức ăn lên : "Lão gia và phu nhân lúc dặn dò nô tỳ món ngon cho Kỷ tiểu thư. Kỷ tiểu thư thương, ăn đồ kích thích nên chuẩn mấy món thanh đạm và canh sâm. Kỷ tiểu thư xem còn cần gì ạ?"

Cả bàn thức ăn thế còn cần gì nữa?

"Không cần nữa ." Kỷ Vân Thư vội , gọi mấy nha bưng thức ăn : "Nhiều món thế ăn một hết , các cô xuống ăn cùng ."

"Không ạ, chúng là hạ nhân, thể cùng bàn với chủ t.ử ."

"Không , xem, nhiều món thế ăn mấy miếng chứ, các cô ăn cùng chẳng lãng phí ?" Cô dụ dỗ!

Mấy nha vẫn lắc đầu, dám phá hỏng quy tắc.

Vội vã chạy biến .

Cuối cùng, Kỷ Vân Thư đành kéo Loan Nhi xuống ăn cùng.

Cả bàn thức ăn, ăn no căng bụng mà vẫn thừa quá nhiều!

Cô thở dài một tiếng.

"Tiểu thư thở dài cái gì?"

"Than giàu quá giàu, than nghèo càng nghèo."

Loan Nhi phồng má, vẻ mặt sầu não: "Nô tỳ còn nhớ hồi Trương ma ma mất, tiểu thư và nô tỳ suýt thì c.h.ế.t đói."

Suýt cái gì mà suýt, tiểu thư nhà em c.h.ế.t đói thật đấy!

Bây giờ mặt em là xác tiểu thư nhà em, nhưng linh hồn thì .

Kỷ Vân Thư để ý đến cô lẩm bẩm, sân hít sâu vài , thật sảng khoái!

Sau cơn mưa trời sáng, khí cũng trong lành hẳn.

"Loan Nhi, dạo với một chút, Vệ phủ rộng lớn thế còn thăm thú bao giờ."

"Vâng ạ." Loan Nhi lon ton chạy , vẻ mặt hớn hở.

Hiếm khi tiểu thư nhà tâm trạng thế .

Hai chủ tớ khỏi viện, dạo một vòng quanh Vệ phủ. Người Vệ phủ lễ phép, gặp cô đều gọi "Kỷ tiểu thư".

Chắc đều Kỷ Vân Thư là con dâu Vệ lão gia và Vệ phu nhân ưng ý, sớm muộn gì cũng là chủ nhân trong phủ, giờ cung kính một chút chắc chắn sai!

Đi ngang qua vườn hoa Vệ phủ, thấy bên trong tiếng đùa.

Hình như giọng Vệ Dịch là to nhất!

Kỷ Vân Thư tò mò tới, vòng qua hòn giả sơn, thấy đám Vệ phủ đang tụ tập một chỗ, miệng hò hét: "Ăn ăn ăn ăn..."

Tay chân múa may cuồng, kích động vô cùng.

Cô tuy thích náo nhiệt nhưng quá tò mò.

Thế là tới, rẽ đám đông , dường như quá tập trung nên chú ý đến cô.

Lúc cô mới chuyện gì đang xảy .

Hóa là đang chọi dế!

Vệ Dịch đất, tay cầm cọng rơm, mặt là một cái đĩa tròn nhỏ, bên trong hai con dế đang đ.á.n.h kịch liệt!

Hắn hét to: "Ăn, mau ăn , Hoa Nhi, ăn nó ."

Hóa dế cũng tên.

Kỷ Vân Thư vốn tò mò đến xem, giờ khí xung quanh cuốn hút, cũng tò mò xem con dế nào thắng.

Gia đinh đối diện Vệ Dịch cũng hừng hực khí thế, nắm tay đ.ấ.m thùm thụp xuống đất, mong con dế của thắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-90-vi-nu-cuoi-my-nhan.html.]

Kỷ Vân Thư mở to mắt , hai con dế đó rõ ràng giống hệt mà.

Phân biệt kiểu gì?

"Ta thắng !" Gia đinh đối diện Vệ Dịch reo lên, nhảy cẫng lên, quên chìa tay về phía Vệ Dịch: "Công tử, dế của thắng , đưa tiền đưa tiền."

Vệ Dịch cũng bò dậy, thất vọng tràn trề!

Móc thỏi bạc trong tay áo đưa cho gia đinh .

"Tại nào ngươi cũng thắng thế?"

"Cảm ơn công tử."

Gia đinh hì hì, cầm bạc c.ắ.n thử một cái, tít mắt. Vừa ngẩng đầu lên, bất chợt thấy Kỷ Vân Thư trong đám đông.

Run b.ắ.n , khom lưng gượng: "Kỷ... Kỷ cô nương."

Lúc mới chú ý đến phụ nữ duy nhất trong đám đông.

Hết cách, ai bảo Kỷ Vân Thư mặc bộ đồ màu xanh nhạt, màu sắc na ná quần áo của đám !

Vệ Dịch , thấy cô thì mặt ngươi hớn hở: "Thư nhi."

Mọi tản , chạy biến mất dạng.

"Ngươi đang chọi dế , vui ?" Kỷ Vân Thư hỏi .

"Vui lắm, Thư nhi chơi ?" Nói xong, Vệ Dịch bưng cái đĩa tròn đất lên, một con dế sống, một con c.h.ế.t!

Hắn buồn bã : " dế của nào cũng thua."

"Vì ngươi ngốc."

"Ta ngốc, là con dế ngốc, nào nó cũng thua. Bạc cho nào cũng họ thắng mất."

Kỷ Vân Thư , thấy ngốc nghếch đáng thương, thở dài một : "Vệ Dịch, hai con giống hệt , ngươi con nào là của ?"

"Hả?" Hắn gãi đầu, hai con dế giống hệt trong đĩa, lật qua lật nửa ngày mới lắc đầu: "Rốt cuộc Hoa Nhi là con c.h.ế.t con sống nhỉ?"

"Ngươi lừa . Mỗi chọi dế với họ, họ lấy con kích thước và hình dáng y hệt đấu với ngươi. Dù thắng là của họ, thua là của ngươi. Ngươi là ngốc nên mới lừa suốt thế."

"Ồ, hóa ."

Vệ Dịch chẳng hề tức giận, chớp chớp đôi mắt .

Kỷ Vân Thư thấy lạ: "Sao giận?"

"Không giận . Thực họ đáng thương lắm, trời mưa cũng việc, tuyết rơi cũng việc, đáng thương lắm. Ta thường thấy cha và cho họ bạc, nên , coi như tặng bạc cho họ mua đồ ăn ngon."

Gương mặt sạch sẽ nở nụ ngây thơ lương thiện.

Sự lương thiện của Vệ Dịch thật trong sáng!

Kỷ Vân Thư giơ tay lên, xoa đầu , ánh mắt tràn đầy vẻ cưng chiều.

Còn dường như hưởng thụ, chủ động cúi đầu xuống, ngoan ngoãn để cô xoa.

"Vệ Dịch, ngươi ngoài chơi ?" Kỷ Vân Thư hỏi.

"Muốn."

"Được, đưa ngươi ."

"Thật ?" Mắt Vệ Dịch sáng lên.

Kỷ Vân Thư tất nhiên lừa , về viện nam trang đưa Vệ Dịch khỏi phủ.

Suốt dọc đường, Vệ Dịch cứ hỏi hỏi một câu.

"Huynh rốt cuộc là ca ca là Thư nhi?"

Kỷ Vân Thư hỏi đến phát phiền, dứt khoát trả lời nữa.

Hai Mặc Bảo Trai, Kỷ Vân Thư bảo chưởng quầy lấy một bộ bút mực .

"Công t.ử thật hàng, đây là bộ bút mực thượng hạng của tiệm chúng . Ngài xem cây bút , từ gỗ Bảo Sơn, dễ gãy, lông bút cũng từ lông lửng đá thượng hạng, còn mùi thơm thoang thoảng. Ngài xem cây bút nữa, cán bằng ngà voi, lông cầy hương, cầm tay, sang trọng vô cùng. Hơn nữa chúng chọn liệu, loại bỏ mỡ, phối liệu, ép, chọn lọc, gắn đầu, sửa sang, khắc chữ, treo dây, công đoạn nào cũng tỉ mỉ..."

Chưởng quầy sức quảng cáo, món hời lớn thế thể bỏ qua!

Kỷ Vân Thư cầm bút lên xem, tỏ vẻ hài lòng lắm.

thực cô thích mê !

Chưởng quầy vội : "Công t.ử xem, bút ở tiệm chúng nhất thành Cẩm Giang . Bút lông hổ, bút lông tai bò vàng, lông lửng đá, chỉ cần ngài tên là ! Bút lông tròn, bút lông nhọn, bút lông dài, bút lông ngắn, đều cả."

"Bộ bao nhiêu tiền?" Kỷ Vân Thư hỏi.

Chưởng quầy giơ hai ngón tay lên, : "Hai trăm lượng!"

C.h.ế.t thiệt!

ngoài chỉ mang theo hai mươi lượng!

Vệ Dịch đang dạo trong tiệm, để ý đến vẻ mặt sầu não của Kỷ Vân Thư lúc .

Chưởng quầy ướm hỏi: "Công tử, mua mua ạ?"

"Mua, tất nhiên mua." Giọng Cảnh Dung vang lên.

Kỷ Vân Thư đầu , thấy và Lang Bạc bước .

Cảnh Dung mặt đổi sắc, lấy từ thắt lưng một thỏi vàng, đặt lên bàn.

Dặn chưởng quầy: "Gói ."

Ái chà, mắt chưởng quầy sáng như đèn pha, cẩn thận nâng niu thỏi vàng, l.i.ế.m môi, gật đầu lia lịa: "Vâng , gói cho đại gia ngay đây."

Kỷ Vân Thư ngơ ngác .

"Coi như bản công t.ử mua món đồ Kỷ yêu thích tặng ngài, của ít lòng nhiều!"

Lễ ít !

"Vương..."

"Gọi là công t.ử là ." Cảnh Dung ngắt lời cô.

Kỷ Vân Thư gượng: "Công t.ử cần tốn kém, chỉ xem thôi, là mua."

"Vậy coi như ... vì nụ của mỹ nhân!"

Loading...