"Nếu lội xuống nước, lòng bàn chân sẽ nấm ăn chân. Nếu ngươi ném xác Triệu Chí Văn xuống ao, chắc chắn sẽ giẫm đám rong rêu đó. Trong khi đó, lúc vớt xác Triệu Chí Văn, ngươi hề xuống nước, cũng đến gần mép ao. Cho nên, chỉ cần ngươi cởi giày xem là chuyện sẽ rõ ràng."
Nghe cô , mấy quan sai xắn tay áo định tiến lên lột giày Liễu Chi Nam!
Liễu Chi Nam lùi mấy bước, vội vàng tránh né.
Hắn hét lớn: "Ta g.i.ế.c !"
là thấy quan tài đổ lệ.
Cảnh Dung sớm mất kiên nhẫn, kiếm mi nhướng, quát: "Liễu Chi Nam, chứng cứ rành rành, ngươi còn chối cãi ?"
"Ta... ."
"Ngươi cởi giày là ngay."
"Tại g.i.ế.c ? Tại g.i.ế.c Triệu Chí Văn?"
"Vì một vụ án mạng ba năm ." Trong mắt Cảnh Dung lóe lên tia giận dữ lạnh lùng.
Vừa câu , hai má Liễu Chi Nam run rẩy. Hắn trợn trừng mắt, vẻ mặt đầy kinh hãi.
"Vụ án mạng ba năm ? Vụ án nào?" Hình bộ Thượng thư lục lọi trong trí nhớ, ba năm những vụ án ông tiếp nhận vụ nào liên quan đến Liễu Chi Nam cả!
Cảnh Dung nheo đôi mắt sắc bén, bước tới gần Liễu Chi Nam như lưỡi d.a.o sắc lẹm: "Cái c.h.ế.t của Địch Phong ba năm ... chắc ngươi vẫn còn nhớ chứ?"
Địch Phong!
Tổng hội trưởng thương hội.
Ba năm c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.
Liễu Chi Nam như điểm trúng huyệt, cứng đờ.
Sao lôi vụ án ba năm ? Sao liên quan đến Địch Phong?
Hình bộ Thượng thư gặng hỏi: "Vương gia, rốt cuộc chuyện là thế nào?"
Cảnh Dung chau mày, Liễu Chi Nam dám thẳng , rõ ngọn ngành: "Năm xưa, vì cái ghế Tổng hội trưởng, ngươi ngần ngại hạ độc c.h.ế.t Địch Phong, nhưng ngờ Triệu Chí Văn phát hiện. Hắn báo quan mà nắm thóp ngươi, bắt ngươi trâu ngựa cho cả đời. Mấy năm nay, cờ b.ạ.c cũng , chơi gái cũng xong, gần như khoản nợ đều do ngươi trả. Lần kinh, nợ sòng bạc tổng cộng mười vạn lượng, cuối cùng cũng là ngươi trả. Ngươi cam tâm, nhiều g.i.ế.c nhưng tìm cơ hội. Mãi đến khi hai vụ án của Tiêu Thập Nương và Hình Tây Dương xảy , ngươi bèn nghĩ đến kế 'thuận nước đẩy thuyền', trừ khử cái động đáy Triệu Chí Văn . Vì , ngươi thuê mặt nạ mặt rắn, chuẩn thứ. Đêm hôm đó, Triệu Chí Văn đúng là định ngoài, nhưng ngươi gọi . Hắn nợ sòng bạc hai vạn lượng, từ hôm bắt ngươi chuẩn bạc cho . Ngươi lấy cớ đưa bạc, lén lút mời phòng. Còn chuyện hai gì thì bàn tới, tóm là ngươi cố tình kéo dài thời gian đến giờ Tý. Đến giờ, ngươi đưa bạc cho . Khi qua nhà bếp để về viện của , nhân lúc phòng , ngươi dùng một con d.a.o cong nhọn c.ắ.t c.ổ , một nhát đoạt mạng. Ngươi dọn sạch vết máu, khiêng ao phía Văn Lai các. Tất cả chuyện đều bắt nguồn từ việc ngươi g.i.ế.c Địch Phong ba năm ."
Mọi chuyện phơi bày rõ ràng, rành mạch.
Liễu Chi Nam lắp bắp: "Ta..."
Ngay đó, Cảnh Dung lấy từ trong tay áo một phong thư ố vàng, kẹp giữa hai ngón tay, lạnh lùng : "Ngươi chắc chắn ngờ rằng Triệu Chí Văn luôn sự đề phòng. Hắn lo sợ một ngày nào đó ngươi sẽ g.i.ế.c để bịt đầu mối, nên bí mật một bức thư. Nếu c.h.ế.t, bức thư sẽ lập tức gửi đến Đại Lý Tự kinh thành. Trong thư, vạch trần bộ tội ác của ngươi."
Thấy , Liễu Chi Nam gần như suy nghĩ, lao tới định cướp lấy bức thư.
kịp đến gần, Lang Bạc tóm gọn, quật mạnh xuống đất.
Hắn bệt xuống đất, mặt cắt còn giọt máu.
"Bây giờ chứng cứ rành rành, ngươi còn gì để ?"
Hắn nắm chặt vạt áo, run rẩy hồi lâu…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-899-pha-an-2.html.]
"Ta nhận!" Hai chữ thốt từ miệng .
Hắn giãy giụa nữa. Ngước đôi mắt u ám đầy oán hận lên, : ", là do g.i.ế.c. Năm xưa, nếu Địch Phong lén lút hối lộ thì cái ghế Tổng hội trưởng là của . Ta thể ngờ , kẻ luôn miệng công bằng với thực chất sớm móc nối quan hệ, còn như một thằng ngốc. Ta cam tâm, trong lúc tức giận bỏ độc của . ngờ chuyện Triệu Chí Văn phát hiện. Hắn liên tục uy h.i.ế.p , ba năm nay, đưa cho bao nhiêu tiền! Đã bao nhiêu dọn dẹp đống lộn xộn gây ! Phải, nhiều g.i.ế.c , nhưng vì ghế Tổng hội trưởng, đành nhịn. Tưởng rằng ghế Tổng hội trưởng chắc chắn thuộc về , ai ngờ Hình Tây Dương học theo Địch Phong hối lộ quan . Hôm đó gặp Kỷ đại nhân ở cửa, mới cố ý những lời đó để nhắc nhở. Triệu Chí Văn đe dọa cho Tổng hội trưởng, nếu sẽ công bố chuyện g.i.ế.c Địch Phong. Ta nhịn hết nổi, may mà xảy chuyện của Tiêu Thập Nương và Hình Tây Dương, cơ hội đến, nên tương kế tựu kế, một d.a.o g.i.ế.c c.h.ế.t . Cứ tưởng thể phủi sạch chuyện, ngờ vẫn các phát hiện. Hóa chuyện ác, quả thật sẽ báo ứng."
Hắn lớn thê lương, hối hận thì muộn.
Kẻ đáng thương tất chỗ đáng trách.
Hối lộ là chuyện thể , nếu sớm muộn gì cũng gặp quả báo.
Liễu Chi Nam tự khai nhận tội , đỡ cho Hình bộ thẩm vấn thêm.
Thế nhưng, Cảnh Dung ném phong thư trong tay xuống mặt .
Tờ giấy rơi xuống.
Liễu Chi Nam vội chộp lấy, mở xem.
Bên trong... chỉ là một tờ giấy trắng.
Chuyện gì thế ?
Hắn ngước lên Cảnh Dung đầy khó hiểu.
Cảnh Dung ánh mắt thâm sâu, cho : "Thực , bổn vương hề vụ án Địch Phong ba năm liên quan đến ngươi, chỉ là dựa theo quan hệ nhân quả mà đoán thôi. Không ngờ chỉ dùng một tờ giấy lộn dụ ngươi nhận tội."
Mẹ kiếp!
Liễu Chi Nam tự tát mấy cái!
Cứ tưởng thông minh hơn , ai ngờ tự hại .
Cuối cùng, bật nức nở.
Vụ án phá.
Lúc , trời tối hẳn.
Kỷ Vân Thư trở về Phủ Dung Vương, mệt lả, uống t.h.u.ố.c xong bèn lên giường nghỉ.
Hết án, nhẹ cả !
Cảnh Dung bên giường, cúi xuống cô đầy thâm tình.
Hắn đưa tay vén lọn tóc vương trán cô tai, dịu dàng : "Đợi nàng khỏe hơn chút nữa, chúng sẽ rời kinh thành."
Cô nhạt, gật đầu, nhưng ánh mắt trầm xuống.
"Không nỡ xa Vệ Dịch ?"
"Không nỡ, mà là lo lắng. Nửa năm nay phò tá bên cạnh, chúng , lo..."
"Vân Thư, nàng tin ." Cảnh Dung nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.