Khi Kỷ Vân Thư tỉnh và ý thức...
Trước mắt vẫn là một màu đen kịt.
Hóa bịt mắt cô.
Cô cử động, nhưng cả trói chặt ghế, thể nhúc nhích, ngay cả miệng cũng nhét giẻ, lời nào.
Chỉ thấy tiếng gió, tiếng lá cây xào xạc và tiếng nước chảy rì rào bên tai.
Mình đang ở đây?
Cô cố sức giãy giụa, nhưng cổ tay càng lúc càng siết chặt.
Dây thừng như cứa da thịt cô.
Đột nhiên...
"Đó là nút c.h.ế.t, càng giãy giụa thì càng siết chặt."
Một giọng nữ vang lên.
Truyền đến từ phía đối diện, cách đầy ba mét.
Kỷ Vân Thư thấy mặt là ai, nhưng giọng nữ đó quen quen.
"Ư ư ư..."
"Kỷ , ... gọi là Kỷ đại nhân mới đúng. Không ngờ chúng gặp theo cách ." Người phụ nữ tiến gần cô.
Khi phụ nữ đến gần, một mùi hương thoang thoảng xộc mũi cô, chính là mùi hoa nhài trộn sữa, mùi hương mà cô ngửi thấy trong phòng Tiêu Thập Nương và khi rời khỏi khách điếm Long Phủ.
Vậy nên... phụ nữ mặt chính là hung thủ loạt án mạng?
"Ư ư ư..." Cô thốt nên lời.
Người phụ nữ dường như hiểu ý cô: "Mùi hương Kỷ đại nhân quen lắm ? Chính là hương liệu mà Tiêu Thập Nương mang kinh, cũng là mùi hương cô ngửi thấy khi khỏi khách điếm Long Phủ. Bởi vì lúc đó... đang trong đám đông cô. Thực từ lúc kinh, liên tục gợi ý cho cô, cho cô thời gian, địa điểm và phương thức g.i.ế.c của , thậm chí dùng mặt nạ và nút thắt dây thừng để cho cô phận của . Cứ tưởng cô thông minh lắm, nhưng dù nhiều manh mối như , cô vẫn bắt , ngược còn trở thành con mồi của . Kỷ đại nhân Kỷ đại nhân, cô cũng chỉ đến thế mà thôi."
Dứt lời!
Người phụ nữ giật miếng giẻ trong miệng Kỷ Vân Thư , đồng thời cũng giật phăng dải vải đen bịt mắt cô.
Dù là ban đêm, ánh sáng yếu ớt vẫn khiến cô theo bản năng nheo mắt vài cái mới thích nghi . Tầm dần rõ ràng, cô mới phát hiện đang trói ghế, chân buộc một tảng đá lớn, đang ở trong một cái đình giữa hồ nước. Xung quanh là rừng cây cao vút, gió thổi cây cối xào xạc, toát lên vẻ quỷ dị. Bốn góc đình treo bốn chiếc đèn lồng, ánh sáng mờ ảo chiếu rõ khuôn mặt phụ nữ đang mặt cô.
Đó là một khuôn mặt mỹ nhân, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng như tuyết.
Cô ...
"Mộc Cẩn?"
Không thể nào!
Chẳng cô c.h.ế.t ?
Kỷ Vân Thư kinh hoàng.
Tuy nhiên, Mộc Cẩn bật vẻ mặt kinh ngạc của cô, nhướng mày : "Không ngờ... vẫn còn sống chứ gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-892-hung-thu-lo-dien.html.]
"Cô chẳng c.h.ế.t ?"
"Phải! Ta đúng là c.h.ế.t . cô đừng quên, thể dùng thuật dịch dung giả Tiêu Thập Nương kinh, thì cũng khả năng tìm một ... c.h.ế.t !"
"Tại ?" Kỷ Vân Thư kinh ngạc khó hiểu chằm chằm cô , thể lý giải nổi những uẩn khúc trong đó!
Đôi mắt u ám của Mộc Cẩn lóe lên sát khí: "Tại ? Cô hỏi tại ư?"
"..."
"Cô thích kể chuyện ? Hôm nay cũng kể cho cô một câu chuyện." Mộc Cẩn bước vòng lưng Kỷ Vân Thư, những ngón tay trắng muốt thon dài luồn tóc cô, cuốn tóc quanh ngón tay : “Hai mươi mốt năm , một đứa trẻ sơ sinh vứt bỏ giữa trời tuyết lạnh giá. Đứa trẻ lạnh đến tím tái cả , ngừng, đến khản cả giọng, đến mức gần như tắt tiếng. Mấy con sói đói xung quanh há cái miệng đỏ lòm, nhe hàm răng sắc nhọn lao tới. lúc , những mũi tên bay tới, b.ắ.n c.h.ế.t lũ sói. Đứa trẻ cứu sống, nhưng cứu nó thể mang nó theo bên , đành gửi nó một gia đình nông dân nhỏ ở huyện An Phủ."
Nói xong, Mộc Cẩn đột nhiên bóp chặt vai Kỷ Vân Thư, cúi xuống, ghé sát tai cô, tiếp tục : "Cô bé văn võ song , gọi là tài nữ. đến một ngày, cô tin ân nhân của cả nhà c.h.ế.t cháy, đau khổ đến mức sống bằng c.h.ế.t. ông trời vẫn còn thương xót cô, một năm , ân nhân thoát c.h.ế.t trong đám cháy tìm đến cô. Để báo ân, cô tiếc bất cứ việc gì, nhưng cuối cùng... ân nhân vẫn c.h.ế.t. Cô thề, nhất định báo thù!"
Nói đến đây, giọng Mộc Cẩn nghẹn ngào, nhưng sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm.
Cô lạnh: "Thế nào? Câu chuyện của cũng cảm động đấy chứ?"
Đôi tay bóp chặt vai Kỷ Vân Thư càng thêm dùng sức, như bóp nát xương vai cô.
Kỷ Vân Thư nén đau, nhíu chặt mày: "Nếu cô báo thù, tại g.i.ế.c Tiêu Thập Nương và Hình Tây Dương?"
"Họ c.h.ế.t là vì cô."
"..."
"Ta chỉ xem xem, vị Kỷ đại nhân ca tụng rốt cuộc thông minh đến mức nào?"
"Họ vô tội."
"Vậy Quốc công thì đáng c.h.ế.t ?" Mộc Cẩn túm tóc Kỷ Vân Thư, giật mạnh .
Kỷ Vân Thư ép ngửa đầu , da đầu đau nhói từng cơn.
"Là tên cẩu hoàng đế đó hại c.h.ế.t hơn bảy mươi mạng phủ Ngự Quốc Công, kẻ đáng c.h.ế.t là tên cẩu hoàng đế đó." Mộc Cẩn buông tóc cô , đến mặt, lập tức bóp chặt cằm Kỷ Vân Thư, như bóp nát nó, trừng mắt quát: “Kỷ Vân Thư, chuyện đều do cô mà . Nếu cô mở quan tài, sự sắp xếp của Quốc công sẽ đổi. Là cô, là cô, tất cả là tại cô."
Người con gái dịu dàng nho nhã, dân huyện An Phủ gọi là "tài nữ" năm nào, giờ đây điên cuồng mất .
Kỷ Vân Thư đối diện với ánh mắt hung ác của cô : "Năm xưa Ngự Quốc Công tạo phản thành, mười lăm năm mưu sát vua tạo phản ở Tắc Sơn. Những tội ác ông gây đều là trừng phạt thích đáng, mạng trong tay ông chỉ một."
"Câm miệng!"
"Chát!"
Mộc Cẩn tát mạnh mặt Kỷ Vân Thư.
Cú tát mạnh hết sức bình sinh!
Cú tát gần như đ.á.n.h cho Kỷ Vân Thư choáng váng, cô nghiêng đầu sang một bên, tai trái và đầu ong ong, dường như mất hết ý thức.
Mộc Cẩn bóp hai má cô, ép cô , gằn giọng: "Là các hại Quốc công, là các g.i.ế.c ông . Hôm nay, cô đền mạng."
"Dừng... dừng tay ."
"Hừ!" Mộc Cẩn kéo cả lẫn ghế của cô đến sát mép đình lan can, lộ khuôn mặt dữ tợn: "Kỷ Vân Thư, bài vè đó cô còn nhớ chứ? Canh một nến tắt, canh hai chôn đất, canh ba... vẫn còn lảng vảng nước. Câu cuối cùng đó... là dành cho cô đấy."
Quả nhiên... Triệu Chí Văn c.h.ế.t trong ao do Mộc Cẩn g.i.ế.c!