NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 89: Gọi cô là Vân Thư
Cập nhật lúc: 2025-12-06 08:19:27
Lượt xem: 350
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vụ án t.h.i t.h.ể âm dương kết thúc, Kỷ Vân Thư một bản hồ sơ vụ án, coi như khép vụ .
Sau đó, huyện thái gia lấy một túi bạc đưa cho Kỷ Vân Thư.
"Bổng lộc tháng cộng với vụ án nhà họ Chu và vụ án , bản quan đưa cô bốn mươi lượng."
Hóa thời cổ đại cũng hoa hồng.
Kỷ Vân Thư nhận lấy túi bạc, lấy mười lăm lượng tiền lương tháng của , đẩy còn về phía huyện thái gia.
"Không cần , hai vụ án tính tiền thêm."
Hả?
Vân Thư đổi tính ?
Bình thường thêm, chỉ cần quá giờ một chút là cô đòi tiền ngay, giờ lấy, huyện thái gia mừng thầm trong bụng!
Cầm mười lăm lượng bạc, Kỷ Vân Thư rời khỏi nha môn, Cảnh Dung cùng cô.
Cô , theo .
Suốt dọc đường, cả hai đều im lặng.
Cảnh Dung bóng dáng nhỏ bé của cô, luôn cảm giác lao tới ôm chặt lấy cô, nhưng lý trí hết đến khác kìm nén ý nghĩ đó.
Đi phía , Kỷ Vân Thư chút lơ đễnh, ánh mắt cũng phần vô định.
Có lẽ do quá mất tập trung nên chân giẫm hòn đá nhỏ, trẹo chân, nghiêng hẳn sang bên trái.
Bất chợt, bàn tay to lớn của Cảnh Dung nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô.
Đứng vững , Kỷ Vân Thư mới hồn.
Định rút tay khỏi tay , nhưng bất lực, giữ chặt cứng.
"Đa tạ Vương gia, xin ngài..." Hai chữ buông tay kịp .
Đôi mắt đen láy lạnh lùng của Cảnh Dung ánh lên vẻ thâm tình, gọi cô một tiếng "Vân Thư"!
"Hả?"
Cô chắc chắn nhầm.
Vị Phật gọi cô một tiếng "Vân Thư".
Cảnh Dung thấy sự kinh ngạc và sửng sốt của cô, nhưng vẫn bình thản tiếp: "Nếu bổn vương nhất quyết ngươi theo về kinh, cho dù là hạ lệnh cho ngươi, ngươi ... chấp nhận ?"
Không chấp nhận!
Lẽ cô nên trả lời dứt khoát như hôm qua.
sự chấp nhận đó dường như ánh mắt thâm tình của đ.á.n.h tan từng chút một, trở nên do dự.
"Ngươi cần vội trả lời. Thời gian bổn vương vẫn sẽ ở Cẩm Giang cho đến khi ngươi cho bổn vương câu trả lời. chỉ cần một tia hy vọng, bổn vương nhất định sẽ tranh thủ đưa ngươi về kinh cùng ."
Cô dời mắt , c.ắ.n môi, hồi lâu mới : "'Lâm Kinh Án', nhất định là ?"
"Phải." Cảnh Dung trả lời chắc nịch.
Cô đáp.
Lực tay Cảnh Dung nắm cổ tay cô mạnh hơn: "Phủ Ngự Quốc Công lẽ bảy mươi ba cái xác, lửa lớn thiêu rụi phủ , chỉ tìm thấy bảy mươi hai cái, một cái xác rõ tung tích. Thảm án diệt môn liên quan đến bảy mươi hai mạng , hiện tại chỉ ngươi mới thể giải đáp nghi vấn năm xưa. Bổn vương rời kinh nửa năm, dựa theo danh sách nhân khẩu phủ Ngự Quốc Công do Hộ bộ thống kê, tìm kiếm từng tín, nhưng vẫn may mắn sống sót đó rốt cuộc là ai. Nếu tìm , vụ án diệt môn mười bốn năm sẽ manh mối để điều tra tiếp."
Hắn chi tiết, cộng thêm Kỷ Vân Thư xem hồ sơ "Lâm Kinh Án" đó nên tất nhiên hiểu rõ.
Cô xoay cổ tay, : "Ý của Vương gia hiểu, sẽ suy nghĩ kỹ."
"Vậy ngươi hứa với bổn vương, nhất định suy nghĩ thật kỹ."
"Vâng."
Lúc mới buông tay cô . Xoa xoa cổ tay nắm đỏ ửng, Kỷ Vân Thư hít sâu một , ngẩng đầu lên, vẻ mặt cũng vô cùng nghiêm túc.
Nói: "Việc sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, nhưng xin Vương gia đừng thô lỗ như ."
"Bổn vương nghiêm túc, thô lỗ."
"Cổ tay ngài nắm đỏ cả lên mà thô lỗ ?" Kỷ Vân Thư lườm .
Ánh mắt Cảnh Dung co : "Để xem nào."
Nói xong, ma trảo định vươn về phía cô. May mà Kỷ Vân Thư phản ứng nhanh, lùi hai bước, giấu tay trong tay áo, giấu lưng.
"Tiểu nhân mệt , tán gẫu với Vương gia nữa. Xin Vương gia dừng bước, tiểu nhân cáo lui."
Nói xong, chân như gió, bước nhanh rời khỏi vùng nguy hiểm.
Cảnh Dung cũng đuổi theo nữa, tại chỗ, mỉm , gọi một tiếng: "Lang Bạc."
Chỉ thấy một bóng từ chui , cung kính bên cạnh Cảnh Dung.
Chắp tay: "Vương gia."
Cảnh Dung hất hàm về phía Kỷ Vân Thư: "Đi theo cô , hộ tống an về Vệ phủ."
Xem Kỷ Vân Thư rời khỏi Kỷ gia, hiện đang sống ở Vệ phủ.
Và chuyện Kỷ Vân Thư hôn ước với Vệ Dịch, tất nhiên cũng .
Chỉ là nhắc đến nghĩa là tức giận, hoặc là... ghen!
Lang Bạc đáp: "Rõ."
"Khoan ." Cảnh Dung dặn dò: "Ngươi cẩn thận chút, đừng theo sát quá."
"..." Lang Bạc cạn lời, dám cãi : "Thuộc hạ ."
Thế là vút cái biến mất tăm.
Giây tiếp theo, Cảnh Dung lấy hạt châu từ thắt lưng . Hạt châu màu xanh nước biển, chắc là hạt châu trâm cài tóc của nữ tử, Kỷ Vân Thư tháo gắn quan khấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-89-goi-co-la-van-thu.html.]
Đôi môi mỏng lạnh lùng khẽ nhếch lên, mang theo ấm.
Gọi một tiếng: "Vân Thư."
...
Kỷ Vân Thư về đến hậu viện Vệ phủ, gõ cửa.
Cửa mở , Loan Nhi nước mắt ngắn nước mắt dài cô, chắc là canh cửa cả đêm .
"Tiểu thư, giờ mới về? Nô tỳ lo xảy chuyện, suýt nữa thì ngoài tìm ."
Cô lóc ỉ ôi, Kỷ Vân Thư trong .
"Ta về đây thôi? Em cái gì."
"Nô tỳ lo lắng mà."
Kỷ Vân Thư cô, , trong viện, hỏi: " , chuyện gì xảy ?"
Loan Nhi lắc đầu: "Lão gia và lão phu nhân phái đến, Vệ lão gia và Vệ phu nhân ở phủ. Chỉ Vệ công tử..."
"Hắn ?" Kỷ Vân Thư dừng bước ngay cửa viện.
Loan Nhi chỉ tay trong: "Vệ công t.ử đợi cả đêm qua, còn ngoài tìm một chuyến. Bây giờ vẫn đang đợi bên trong, cả đêm chợp mắt, cứ ngây đó."
Kỷ Vân Thư gì, bước viện. Vừa phòng thấy Vệ Dịch ghế, hai tay đặt bàn, xoắn xuýt khăn trải bàn ngừng, vẻ mặt lo lắng tột độ.
Nghe tiếng , sang , thấy Kỷ Vân Thư ở cửa, mắt rưng rưng lao tới.
"Ca ca, Thư nhi biến mất , cô cần nữa ? Ca ca, đợi cô lâu lâu, Thư nhi vẫn về. Ca ca, cô giận ? Huynh giúp tìm cô về ?"
Giọng nghẹn ngào đầy lo lắng, nắm chặt cánh tay Kỷ Vân Thư lắc mạnh.
Loan Nhi vốn mắt còn ngấn lệ, thấy cảnh thì lén trộm.
Kỷ Vân Thư thấy buồn chút nào. Mắt cô ngân ngấn nước, trong lòng cảm động vô cùng.
Cô cứ tưởng chỉ si tình đợi Kỷ Bùi, hóa vẫn si tình đợi .
Giây tiếp theo, cô giơ tay lên đỉnh đầu, nắm lấy quan khấu, giật nhẹ một cái. Quan khấu rơi xuống, mái tóc đen nhánh buông xõa xuống vai, xuống lưng.
"Ca ca?" Vệ Dịch lùi một bước, ngơ ngác!
"Vệ Dịch, là ca ca của , cũng là Thư nhi."
"Ta..." Ánh mắt Vệ Dịch hoảng loạn, , miệng lầm bầm: "Không thể nào, thể nào, ca ca là ca ca, Thư nhi là Thư nhi. Không đúng, thế, ca ca là Thư nhi, ca ca là ai? Thư nhi rốt cuộc là ai?"
Thế giới của ngốc và tư duy logic của họ, thường thể hiểu nổi!
Kỷ Vân Thư bóng dáng qua của cho hoa cả mắt, dứt khoát kéo .
"Đừng nữa. Vệ Dịch, là Thư nhi, nữ cải nam trang, hiểu ?"
Hắn lắc đầu: "Nữ cải nam trang là gì?"
"Là như bây giờ, mặc đồ nam, chải tóc nam, nhưng thực là nữ."
"Ồ." Hắn lờ mờ hiểu, mắt chợt sáng lên: "Vậy là Thư nhi ?"
"Ừ."
Nhận câu trả lời khẳng định, Vệ Dịch đột nhiên ôm chầm lấy cô, hai tay siết chặt vai Kỷ Vân Thư, vô cùng phấn khích.
Kỷ Vân Thư ôm đến nghẹt thở, may mà Loan Nhi kéo .
Ra vẻ bảo vệ chủ nhân, Loan Nhi : "Vệ công tử, ngài thế sẽ tiểu thư nhà ngạt thở đấy."
"Không c.h.ế.t c.h.ế.t, Thư nhi c.h.ế.t." Vệ Dịch toét miệng, xua tay.
Kỷ Vân Thư : "Vệ Dịch, nghỉ ngơi , cũng nghỉ ?"
" chuyện với cô."
" mệt ."
"Ồ." Hắn phồng má, thất vọng, nhưng : "Vậy đợi Thư nhi nghỉ ngơi xong, đến tìm Thư nhi chuyện nhé, ?"
Cô gật đầu: "Được."
Vệ Dịch với cô, lúc mới vui vẻ rời .
Đợi Kỷ Vân Thư cả đêm, cũng nghỉ !
Ngủ ở miếu một đêm, tuy lửa nhưng vẫn gió lùa cả đêm, vụ án kết thúc, tinh thần cũng buông lỏng, cơn buồn ngủ ập đến.
Thay quần áo xong, Kỷ Vân Thư lên giường ngủ một giấc ngon lành!
Giấc ngủ kéo dài đến tận tối. Cô một cơn gió lạnh đ.á.n.h thức, sống lưng lạnh toát, trở , hé mắt .
Bất ngờ phát hiện bên cạnh giường một đàn ông đó. Ngẩng đầu lên, thấy một khuôn mặt m.á.u me be bét.
Khuôn mặt đó dường như c.h.é.m vô nhát dao, m.á.u thịt lẫn lộn, thậm chí còn lộ một nửa hộp sọ, da thịt treo lủng lẳng, vô cùng đáng sợ.
Và đôi mắt lồi đầy tơ m.á.u ẩn hiện mái tóc rối bời, cô chằm chằm chớp mắt.
"Á... "
Kỷ Vân Thư bật dậy, sợ đến toát mồ hôi lạnh, lùi về góc giường, hai tay túm chặt chăn.
"Ngươi là ai?" Cô hỏi.
Người đàn ông gì, vẫn bất động bên giường. Con mắt trái đột nhiên rơi khỏi hốc mắt, lăn lóc sàn nhà.
Giây tiếp theo, ông xuất hiện vô vết d.a.o nhỏ, m.á.u tươi trào , nhuộm đỏ quần áo, nhuộm đỏ cả ga trải giường.
"Giúp ... giúp ..."
Người đàn ông từ từ giơ tay về phía Kỷ Vân Thư...
...