NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 889: Thương hội
Cập nhật lúc: 2025-12-24 14:39:12
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang lau...
Cô bỗng dừng .
Ánh mắt co rút.
Chiếc mặt nạ đầu trâu tay dính nước, lớp sơn dày bên trong quá trình lau chùi cũng phai một chút, nhưng mà...
Loại sơn chiếc mặt nạ và loại sơn chiếc mặt nạ đầu rắn dường như chút giống .
Trúc Lam lau khô quần áo ướt sũng, khó hiểu hỏi: "Kỷ cô nương? Có em hỏng mặt nạ ?"
"Không ."
"Vậy..."
"Trúc Lam, lấy cho con d.a.o nhỏ."
"Hả?"
"Nhanh lên."
"Vâng." Trúc Lam vội vàng chạy lục tìm một con d.a.o khắc nhỏ.
Kỷ Vân Thư dùng d.a.o cạo một ít sơn khô cứng từ mặt nạ đầu trâu và mặt nạ đầu rắn, đó lượt bỏ hai cốc nước nóng sôi sùng sục, thêm hai thìa muối và vài giọt rượu trắng, từ từ khuấy đều.
May mà sơn thời xưa acrylic, thêm muối và rượu trắng thể hòa tan trong nước.
Đợi sơn tan hết.
Trong một cốc, mặt nước những hạt nhỏ li ti nổi lềnh bềnh.
Trong cốc , màu sắc loang như dầu, khá sền sệt.
Cô quanh năm vẽ tranh, màu vẽ tự điều chế, nên tự nhiên khả năng phân biệt.
Sơn thời xưa thường hai nguồn gốc.
Một là khoáng vật!
Hai là thực vật!
Sơn khoáng vật nghiền nát, gặp nước sẽ hạt nhỏ. Còn sơn thực vật khi giã nát lấy nước cốt sẽ khá sền sệt.
"Hóa là như ." Cô ngạc nhiên mừng rỡ.
Trúc Lam: "Kỷ cô nương? Người gì ạ?"
Vô cùng tò mò.
Kỷ Vân Thư sải bước cửa, giữa sân gọi to một tiếng "T.ử Nhiên".
Thời T.ử Nhiên?
Hắn chẳng biến mất mấy ngày nay ?
Bỗng nhiên, từ mái nhà ném xuống một hòn đá, rơi trúng chiếc lá cây trong sân.
Ngay đó một bóng từ mái nhà nhảy xuống.
Thời T.ử Nhiên hai tay ôm kiếm, miệng ngậm cọng cỏ, dựa lưng cột lớn ngoài hành lang. Đầy vẻ lưu manh!
Từ khi Thời T.ử Khâm mất, trở thành "ám vệ" của Kỷ Vân Thư, nhưng thiếu trách nhiệm, thường xuyên thấy bóng dáng. Vừa Kỷ Vân Thư cũng chỉ gọi cầu may, ngờ gọi thật.
Hắn hỏi: "Muốn giúp gì?"
Kỷ Vân Thư về phía .
"Ta ngươi giúp điều tra..."
...
Ngày hôm , thương hội.
Hoàng cung.
Vệ Dịch thường phục, chuẩn xuất cung.
Một bộ trường bào màu trắng giản dị, tóc búi cao cài trâm bạc, hai dải lụa xám trắng buông dài, phong độ ngời ngời.
Không còn vẻ ngây ngô như , Vệ Dịch của ngày hôm nay bớt vài phần non nớt, thêm vài phần khí.
Thái giám Lưu Hy hầu cận bên cạnh lo lắng : "Hoàng thượng, theo nô tài thấy, hôm nay là đừng xuất cung nữa."
"Tại ?"
"Hôm nay bên ngoài đông quá, nhỡ ..."
Vệ Dịch ngắt lời : "Trẫm sẽ mang theo Cao thị vệ và một ám vệ cùng xuất cung, hơn nữa đến lúc đó Cảnh Dung cùng, sẽ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-889-thuong-hoi.html.]
Lưu Hy há miệng định gì đó, nhưng lời đến bên môi nuốt xuống.
Tiếp tục chỉnh trang y phục cho Vệ Dịch.
Đến giờ Dậu, đoàn xuất cung.
Vệ Dịch mặc thường phục nhưng khí chất quý phái giấu , trông như công t.ử thế gia vọng tộc, bên cạnh còn mấy thị vệ theo, dọc đường cũng ám vệ bảo vệ.
Trời đầu tháng Chín vẫn oi bức lạ thường, tối cũng muộn!
Cả kinh thành sớm ồn ào náo nhiệt, đông như mắc cửi, ai nấy đều tươi rạng rỡ. Phố lớn ngõ nhỏ giăng đèn kết hoa, hai bên đường bày biện đủ loại hàng hóa, muôn hình vạn trạng, nhiều kể xiết, thực sự khiến hoa mắt chóng mặt, xuể. Tiếng rao hàng của thương khách tiểu thương bên tai dứt, mùi thơm của đồ ăn bốn phương bay tới nức mũi, khiến thèm thuồng, dư vị khó quên. Còn các loại hình biểu diễn bắt đầu, chú hề tung hứng, nhào lộn tạp kỹ, xếp tháp ... đặc sắc vô cùng.
Phóng mắt xa, cả kinh thành như những dòng dung nham nóng chảy nuốt chửng, rực rỡ chói lòa.
Vệ Dịch đến thẳng phủ Dung Vương mà dẫn một tửu lầu bất kỳ.
"Mấy vị khách quan mời trong." Tiểu nhị nhiệt tình đón tiếp.
Cao thị vệ chắn mặt Vệ Dịch, ngăn tiểu nhị , nghiêm mặt hỏi: "Trên lầu còn phòng bao ?"
"Thật khéo, hết mất , nhưng lầu một chỗ cạnh cửa sổ , là..."
Chưa hết câu, Cao thị vệ móc một đĩnh bạc.
Và hỏi nữa: "Có phòng bao ?"
Tiểu nhị ngẩn , đơ một lúc.
Chưởng quầy tửu lầu bỗng khom lưng chạy tới, hai tay đón lấy đĩnh bạc, mắt sáng rực, vội vàng : "Có , phòng bao Thiên tự hai lầu còn trống, mấy vị khách quan mời lên lầu." Sau đó huých tay tiểu nhị, lệnh: “Mau đưa khách lên."
Tiểu nhị dẫn nhóm Vệ Dịch lên lầu, phòng Thiên tự xong bèn chạy ngay xuống, đến bên cạnh chưởng quầy đang tính sổ ở quầy, : "Chưởng quầy, phòng Thiên tự chẳng đặt ?"
Chưởng quầy dùng đĩnh bạc nhận cốc mạnh đầu , mắng: "Chúng là ăn, gì chuyện bạc đến tay mà kiếm?"
" đặt phòng Thiên tự là Thẩm đại nhân mà!"
"Ngươi xem, theo bao lâu mà đầu óc vẫn như gỗ đá, chẳng tùy cơ ứng biến gì cả."
"Vậy thế nào?"
"Bây giờ ngươi lập tức đến phủ Thẩm gia báo một tiếng, tìm bừa một lý do, là... mái nhà phòng Thiên tự chút vấn đề, lý do gì khác cũng ."
"Hả..."
"Hả cái gì mà hả? Còn mau ." Chưởng quầy sa sầm mặt.
"Vâng ." Tiểu nhị rụt cổ, bỏ đồ xuống định Thẩm gia.
Nào ngờ khỏi cửa, xe ngựa Thẩm gia đến nơi.
Thẩm Thượng thư xuống ngựa , con trai Thẩm Trường Khâm theo .
"Thẩm... đại nhân?" Tiểu nhị chút hoảng hốt.
Thẩm Thượng thư hỏi: "Trên lầu sắp xếp xong ?"
"Dạ... Thẩm đại nhân, thật khéo quá, mái nhà phòng Thiên tự lầu hai hôm nay sập một chút, cho nên..."
"Sập?" Thẩm Thượng thư khựng , mặt trầm xuống.
"Vâng... ạ." Tiểu nhị thấp thỏm.
Chưởng quầy thấy thế, vội vàng chạy : "Thẩm đại nhân, thật sự xin ngài, phòng Thiên tự của tiểu quán xảy chút sự cố."
Thẩm Thượng thư liếc lên lầu, tiếp tục lên, : "Vậy tìm đại một phòng nào đó ."
"Thẩm... đại nhân, chuyện ..." Chưởng quầy cản cũng .
Thẩm Thượng thư và Thẩm Trường Khâm dẫn theo hầu lên .
Nào ngờ cửa phòng Thiên tự đóng chặt, bên ngoài bốn cầm trường kiếm canh.
Thẩm Thượng thư lập tức hiểu , sang chất vấn chưởng quầy đang đuổi theo: "Ngươi giải thích thế nào đây?"
Giọng lớn!
"Chúng ... cái ..." Chưởng quầy ấp úng.
"Người ăn quan trọng chữ tín, thấy... cái tửu lầu của ngươi khỏi mở nữa ."
"Đại nhân bớt giận, là của , là của , ngài..."
"Cạch." Cửa phòng Thiên tự mở .
Một bước .
Thẩm Thượng thư và Thẩm Trường Khâm đều nhận . Cao thị vệ?