NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 888: Cái bóng

Cập nhật lúc: 2025-12-24 14:39:11
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bốn đưa đến đại sảnh Đại Lý Tự, khi thấy bên trong là quan , lập tức co rúm .

Không dám la lối nữa!

Con bạc gặp quan, cũng rén.

Thị vệ bẩm: "Vương gia, bọn họ cứ chặn ở ngoài Văn Lai Các, tìm Triệu Chí Văn đòi tiền."

Bốn co ro, dám hó hé, cúi gằm mặt, càng dám mắt quan lớn.

Cái khí thế hung hăng ở ngoài Văn Lai Các ban nãy bay biến mất!

Ánh mắt sắc bén của Cảnh Dung quét qua bốn , quan sát một lượt : "Các ngươi... quan hệ gì với Triệu Chí Văn?"

"..."

Ấp úng mãi nên lời!

"Triệu Chí Văn c.h.ế.t , lúc các ngươi cứ một hai đòi trả tiền, là bịa đặt sinh sự? Hay ý đồ khác?"

"Không bịa đặt!" Một tên trong đó vội vàng móc một tờ giấy nợ: “Đây giấy trắng mực đen, Triệu Chí Văn nợ sòng bạc chúng chẵn hai vạn lượng bạc, hẹn hôm nay trả, kết quả c.h.ế.t . Đây là hai vạn lượng bạc đấy, nợ thì trả, thiên kinh địa nghĩa. Hắn c.h.ế.t thì nhà vẫn còn, cho nên bạc , bắt buộc trả." Một gã béo bỏ vẻ sợ sệt ban nãy, năng hùng hồn.

Ừm, nợ thì trả, là lẽ thường tình.

Nói cũng lý!

Tờ giấy nợ đó, quả thực giấy trắng mực đen, ghi rõ ràng Triệu Chí Văn nợ sòng bạc nào đó hai vạn lượng bạc, thời hạn trả là hôm nay.

...

Dư Đại Lý Tự nghi ngờ: "Sao nợ các ngươi nhiều tiền thế?"

"Một con bạc nợ nhiều tiền thế thì gì lạ? Trước nợ sòng bạc chúng cả thảy mười vạn lượng . Lần nào giấy nợ xong cũng đợi đến ngày thứ ba là trả, cái gì mà lưng quý nhân, chỉ cần mở miệng là đó sẽ đưa tiền. Chúng cũng là Hội trưởng thương hội Kỳ Dương, trong tay chắc chắn tiền, nên nào cũng gia hạn cho hai ngày. Kết quả , lăn c.h.ế.t. Hai vạn lượng con nhỏ, nhất định trả."

Kỷ Vân Thư từ khóa.

Quý nhân lưng?

cùng một với "tên ngốc" mà mấy cô nương ở Xuân Mãn Lâu nhắc đến ?

Nếu , thì đó là ai? Tại nào cũng dọn dẹp tàn cuộc cho ?

Kỷ Vân Thư lập tức hỏi: "Vậy các ngươi trả tiền cho rốt cuộc là ai ?"

Gã đàn ông râu ria xồm xoàm : "Không , chúng chỉ tiền thôi."

"Vậy tối hôm qua, đến sòng bạc của các ngươi ?"

Mấy lắc đầu: "Không đến."

Không đến Xuân Mãn Lâu, cũng đến sòng bạc, rời khỏi Văn Lai Các bằng cửa để ?

Trong lòng cô thêm một nút thắt.

Cảnh Dung trả tờ giấy nợ cho mấy gã đàn ông, đồng thời cảnh cáo: "Trước khi vụ án kết thúc, các ngươi thành thật một chút, gây rối nữa, nếu sẽ tống tất cả đại lao."

"Vậy tiền của chúng ..."

Cảnh Dung nhướng mày.

Mấy tên sợ mất mật, lủi thủi .

Dư Đại Lý Tự : "Chẳng lẽ Triệu Chí Văn ngoài, kịp đến sòng bạc hoặc Xuân Mãn Lâu thì g.i.ế.c ?"

"Không thể nào." Kỷ Vân Thư phủ nhận: “Theo lời Liễu Chi Nam và La Minh Dương, Triệu Chí Văn rời Văn Lai Các giờ Tuất, nhưng c.h.ế.t giờ Tý. Từ giờ Tuất đến giờ Tý, bò cũng bò đến sòng bạc và Xuân Mãn Lâu , thời gian đó rốt cuộc ở ?"

Dư Đại Lý Tự hiểu , vội : "Vậy hạ quan lập tức phái điều tra."

Thế là, dựa thời gian từ giờ Tuất đến giờ Tý, của Đại Lý Tự và phủ Kinh Triệu hỏi thăm dọc đường từ Văn Lai Các , khắp hang cùng ngõ hẻm đều ai thấy Triệu Chí Văn.

Một cái bóng cũng thấy.

Đã thấy, rốt cuộc ?

"Hung thủ thần quỷ , rốt cuộc g.i.ế.c bằng cách nào?" Kinh Triệu Doãn và ít quan viên sốt ruột đến phát điên.

Làm lòng hoang mang.

Kỷ Vân Thư khẽ nhíu mày: "Hung thủ dịch dung, g.i.ế.c đương nhiên đơn giản."

"Vậy chẳng mò kim đáy bể ? Chúng đến giờ vẫn bộ mặt thật của hung thủ, nếu dịch dung trốn khỏi thành thì ? Chẳng lẽ cứ chờ thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-888-cai-bong.html.]

Phải!

Chỉ thể chờ!

Hiện tại, chỉ còn đúng hai ngày nữa là đến thương hội.

...

Cảnh Dung cũng chỉ đành lệnh: "Ngày thương hội, kinh thành sẽ đông nghịt , manh mối về hung thủ chúng quá ít, tuyệt đối thể như ruồi đầu chạy loạn xạ. Việc cấp bách mắt là tăng cường phòng , đảm bảo ngày thương hội sẽ xảy án mạng nữa. Ra cổng thành kiểm tra kỹ lưỡng, xuất thành xác minh xong mới cho . Chỉ cần hung thủ còn ở trong kinh thành, nhất định sẽ bắt quy án."

"Vâng."

Một ngày thương hội.

Kinh thành bắt đầu nhộn nhịp, đường lớn ngõ nhỏ chăng đèn kết hoa, trang hoàng lộng lẫy.

Triều đình cũng trong thời gian ngắn nhất phong tỏa tin tức về ba vụ án mạng, những chuyện cũng "nhắc nhở" từng một, tránh để nhiều gây hoảng loạn cần thiết.

Phủ Dung Vương.

Kỷ Vân Thư sầu não cả ngày trời. Đây là đầu tiên cô gặp vụ án mạng mà chỉ thể chờ, thậm chí, manh mối về hung thủ cũng mơ hồ, mất phương hướng. Hung thủ giống như cái bóng, vô hình vô ảnh, rõ ràng là tồn tại nhưng thế nào cũng chạm tới .

Trong lòng sốt ruột, lo lắng, hoang mang.

trong phòng, chống trán, mắt chớp chằm chằm ba chiếc mặt nạ lấy từ mặt nạn nhân đặt bàn.

Đầu trâu.

Đầu ngựa.

Đầu rắn.

Quả thực cái đáng sợ hơn cái .

Trúc Lam bưng chậu nước , thấy cô ngẩn , thấy ba chiếc mặt nạ bàn.

Run run hỏi: "Kỷ cô nương, đang nghĩ gì thế?"

hồn, " gì".

Nha ngây đó, há miệng dường như hỏi gì đó, rón rén bưng chậu nước đến bên cạnh Kỷ Vân Thư.

Hửm?

"Sao ?"

Trúc Lam nuốt nước bọt, nhỏ giọng hỏi: "Kỷ cô nương, xem... hung thủ... còn g.i.ế.c nữa ?"

Giọng điệu rõ ràng mang theo sự sợ hãi.

Kỷ Vân Thư dám khẳng định.

"Em việc ."

"Vâng." Trúc Lam đáp một tiếng, trong lòng khó tránh khỏi vẫn còn chút thấp thỏm, định đặt chậu nước lên giá rửa mặt, ai ngờ mất hồn mất vía, một chân vấp chân bàn bên cạnh.

"Rầm" một tiếng!

Cả cả chậu ngã nhào xuống đất.

Chậu gỗ đập xuống đất, nước b.ắ.n tung tóe, lênh láng khắp sàn.

Đồng thời, một chiếc mặt nạ đầu trâu vốn đặt bàn vì bàn rung lắc mà rơi xuống, rơi trúng chậu gỗ vẫn còn một nửa nước.

Thấy , Kỷ Vân Thư nhanh chóng đỡ Trúc Lam dậy.

Quan tâm hỏi: "Sao thế? Có ?"

Nửa của Trúc Lam ướt sũng, thành con chuột lột.

Cô bé xoa đầu gối, mếu máo: "Đa tạ Kỷ cô nương, em... em ."

Kỷ Vân Thư lúc mới vớt chiếc mặt nạ đầu trâu trong chậu nước lên.

Mặt nạ ướt, nước chảy ròng ròng.

"Đều tại em , Kỷ cô nương, em... em cố ý." Trúc Lam hoảng hốt.

"Không !"

Kỷ Vân Thư cầm mặt nạ vẩy mấy cái, lấy khăn tay lau khô nước bên . Đang lau...

 

Loading...