Nói xong những lời , huyệt thái dương của Kỷ Vân Thư đau nhói, cả đầu óc ong ong, lạnh toát, tứ chi bủn rủn.
cô vẫn cố gượng!
Vệ Dịch thấy cô vẻ , lo lắng hỏi: "Thư nhi ?"
"Không ." Cô gượng, cố tỏ vẫn .
Không Vệ Dịch lo lắng.
Ánh mắt cô đảo qua, chú ý đến mấy cuốn sách đặt bàn bên cạnh.
Có "Lễ Ký", “Lạc Từ Phú", “Mạnh Chiếu"...
Cô cầm cuốn "Lễ Ký" lên, lật xem.
Thực cuốn sách cô một ít, nhưng hết. Sau tiếp thì sách thấy , Lưu Thanh Bình lấy kê chân bàn trong bếp, kết quả Lưu phu nhân thấy, lôi ném thẳng bếp lò đốt sạch sẽ.
Giờ thấy ở đây, khó tránh khỏi chút hoài niệm.
Vệ Dịch : "Mấy cuốn sách đều do Thái phó lấy từ Tàng Thư Các , là nội dung bên trong ích cho , bảo nhiều một chút. Chỉ là gần đây việc triều chính bận rộn, kịp hết, chỉ thỉnh thoảng lật xem qua thôi."
"Sách ông bảo ngài đều ."
"Vậy tối nay sẽ ."
"Cũng cần vội thế, lúc nào rảnh rỗi cũng ." Cô lật vài trang, nhưng những dòng chữ chi chít mắt cứ nhảy múa loạn xạ, ngày càng mờ , đầu óc càng lúc càng nặng trĩu.
Đôi bàn tay như ngâm trong nước đá, lạnh đến run rẩy.
Người cô bỗng run lên bần bật, ho sù sụ.
Vệ Dịch lo sốt vó, nắm chặt lấy tay cô: "Tay lạnh thế mà còn bảo ."
Người phụ nữ cũng giống Cảnh Dung, đều thích cố tỏ mạnh mẽ.
Cô ho : "Ta thật sự , chắc do dầm mưa nên lạnh, một lát là ấm thôi."
"Vẫn nên gọi thái y đến xem ."
"Không cần... khụ khụ..." Lời còn dứt, chân cô loạng choạng, cổ tay mất lực, cuốn "Lễ Ký" rơi khỏi tay, đập mạnh xuống đất.
Cùng lúc đó, cô cũng ngã ngửa , may mà Vệ Dịch kịp thời đỡ lấy.
Ngã lòng .
Sau đó...
Cả mềm nhũn, mất hết sức lực.
"Thư Nhi? Thư Nhi?"
Vệ Dịch gọi cô thảng thốt.
Cô thể đáp lời nào, cảm giác duy nhất còn là lạnh!
Cái lạnh thấu xương.
Cho đến khi mất ý thức!
Ngay lập tức, Vệ Dịch bế thốc cô lên, hét lớn với thái giám chạy : "Gọi thái y, mau lên!"
Gần như gầm lên.
Sau đó bế cô lao nội thất, đặt lên giường, lấy hai cái chăn đắp cho cô, hai tay ngừng xoa mạnh đôi bàn tay lạnh giá của cô.
"Thư Nhi?" Đầu óc trống rỗng vì lo lắng, trong lòng chỉ một ý nghĩ duy nhất là thể mất nàng.
Người giường sắc mặt ngày càng trắng bệch, cơ thể lạnh như băng.
Rất nhanh, thái y tới, khi chẩn đoán một hồi.
Nói: "Kỷ đại nhân là do cơ thể quá yếu, cộng thêm mấy ngày liền nghỉ ngơi, giờ dầm mưa nhiễm lạnh, chịu nổi mới ngất . Hoàng thượng đừng lo, thần kê một thang t.h.u.ố.c cho Kỷ đại nhân uống, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một đêm là khỏi thôi."
Lúc mới yên tâm phần nào.
Miễn bệnh nan y là .
"Làm phiền Lý thái y."
"Vậy thần sắc t.h.u.ố.c đây ạ." Thái y lui ngoài.
Vệ Dịch sai mang mấy lò sưởi đặt cạnh giường để cơ thể Kỷ Vân Thư ấm lên.
Một lát , cung nữ bưng t.h.u.ố.c sắc xong .
"Đưa t.h.u.ố.c cho Trẫm."
Thế là, cung nữ đỡ Kỷ Vân Thư dậy, Vệ Dịch tự tay bón từng thìa t.h.u.ố.c cho cô.
Xong xuôi, thái giám hỏi: "Hoàng thượng, cần xuất cung báo cho Dung Vương một tiếng ạ?"
Giờ chắc lo phát điên !
Hắn Kỷ Vân Thư đang hôn mê, im lặng một lát : "Đi báo với Dung Vương, là hôm nay Kỷ đại nhân về."
"Vậy... chuyện Kỷ đại nhân ngất?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-883-nguoi-phu-nu-cua-ong-day-ong-day-tu-di-don.html.]
"Đừng ."
"Vâng."
Thái giám rời .
Trong nội thất chỉ còn hai .
Vệ Dịch vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô buông, ánh mắt lo lắng xót xa cô rời nửa tấc.
"Thư Nhi." Hắn khẽ gọi.
ngoài tiếng mưa rơi bên ngoài, bất kỳ âm thanh nào đáp .
Hắn vươn tay, từng chút một chạm khuôn mặt trắng bệch của Kỷ Vân Thư. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhẹ , rụt về.
Như sợ kinh động giấc mộng của cô!
Cũng chính khoảnh khắc đó, trong đầu bỗng ùa về nhiều ký ức xưa cũ.
"Thư nhi còn nhớ đầu tiên chúng gặp ? Lúc đó, nàng dạy tên , từng nét từng nét, đều ghi tạc trong lòng. Lần thứ hai gặp mặt là ở cửa phủ họ Kỷ, hôm đó tuyết rơi lớn, bên con sư t.ử đá đợi nàng. Trời rõ ràng lạnh nhưng nhất quyết chịu . Vậy mà lúc đó nàng lôi đủ loại d.a.o nghiệm thi dọa , sợ ngã phịch xuống đất, cuối cùng lủi thủi chạy mất. Bây giờ nghĩ vẫn thấy buồn ."
Hắn khẽ.
Tiếp tục : "Còn một nữa, là buổi tối, cõng nàng về nhà. Nàng chỉ đường, hát cho nàng , đưa nàng về tận nhà. Những chuyện từng xảy ở Cẩm Giang, chuyện giữa và nàng, dù qua bao nhiêu năm nữa, cũng sẽ bao giờ quên."
Những hình ảnh hai bên năm xưa lượt hiện về trong tâm trí .
Thật đẽ!
Thật hạnh phúc!
...
Khóe mắt Vệ Dịch hoe đỏ: "Giờ đây và nàng thể như xưa nữa . Giữa chúng chỉ cách một bức tường thành, mà còn cách một trái tim."
Một trái tim nàng yêu !
Hắn nén nước mắt, từ từ cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán Kỷ Vân Thư.
...
Phủ Dung Vương.
Trời vẫn mưa tầm tã, Cảnh Dung ở cổng lớn, mòn mỏi đợi Kỷ Vân Thư.
Đã muộn thế , vẫn về?
Lang Bạc : "Vương gia, Kỷ cô nương và Hoàng thượng lâu ngày gặp, thể là cửu biệt trùng phùng nên quên mất thời gian ."
Cảnh Dung để ý.
Lang Bạc tiếp tục: "Hay là... để thuộc hạ cổng cung xem ?"
"..."
"Vương gia?"
"Câm miệng." Hắn lườm Lang Bạc một cái, hỏi: “T.ử Nhiên ?"
"Không ạ, mấy ngày nay thấy . Từ khi T.ử Khâm mất, cứ như cái bóng ma, lúc ẩn lúc hiện."
Cảnh Dung thở hắt một bực bội.
lúc , thị vệ trong cung cưỡi ngựa tới.
"Tham kiến Vương gia."
"Chuyện gì?"
"Hoàng thượng sai thuộc hạ đến báo với Vương gia một tiếng, là tối nay Kỷ đại nhân sẽ ở trong cung."
Cái gì?
Cảnh Dung kinh ngạc: "Ngươi cái gì?"
"Vì trời mưa, lúc đó trời cũng sắp tối nên Kỷ đại nhân mới ở . Hoàng thượng sợ Vương gia lo lắng nên sai thuộc hạ đến báo tin."
Mưa?
Trời tối?
Đây là lý do về nhà ?
Cảnh Dung giận bất lực.
Thị vệ , mặt đen sì như đ.í.t nồi.
Cảm giác như trong ngọn núi lửa chực chờ phun trào.
Để tránh thương, Lang Bạc lùi hai bước.
Ai ngờ...
Cảnh Dung gầm lên một tiếng: "Chuẩn ngựa!"
Người phụ nữ của ông đây, ông đây tự đón!