Người thường , chỉ khi xung quanh tối , mới thể thưởng thức trọn vẹn vẻ của đối phương.
Cũng chỉ lúc đó, khát vọng trong lòng mới phóng đại vô tận.
Khát vọng trong lòng Vệ Dịch dần biến thành sự thôi thúc. Trong đầu thoáng qua một ý nghĩ vô cùng ích kỷ: giữ Kỷ Vân Thư bên mãi mãi, dù là giam cầm cũng . Ý nghĩ dần biến thành sự chiếm hữu đáng sợ, lộ rõ trong đôi mắt .
...
Lý trí còn sót trong kịp thời dập tắt ý niệm điên rồ đó.
Có lẽ do trời mưa buổi tối, đường rõ nên trơn. Bỗng một cơn gió lớn nổi lên, chiếc ô trong tay Kỷ Vân Thư thổi ngược . Cô cầm chắc, cán ô tuột khỏi tay, bay vút . Theo quán tính, cô cũng ngả , chân trượt một cái, cả mất đà sắp ngã xuống.
"Á!"
Mưa xối xả ập xuống ngay khi chiếc ô bay mất, chút lưu tình tạt cô. Nước mưa lạnh buốt quất mặt, thấm da thịt, khiến cô run lên. Vốn tưởng sẽ thành chuột lột, ai ngờ Vệ Dịch phản ứng cực nhanh. Ngay khoảnh khắc cô ngả , bàn tay lớn của vững vàng đỡ lấy eo cô, dùng sức kéo mạnh. Cô cứ thế ngã nhào lồng n.g.ự.c rắn chắc của Vệ Dịch.
Được bảo vệ an !
Hai nép sát , chung một chiếc ô che chắn, cách giữa họ mỏng manh tựa tờ giấy.
"Không chứ?"
Kỷ Vân Thư hồn nhưng vẫn hết sợ. Quần áo ướt sũng vì mưa, nước mưa chảy ròng ròng mặt, ánh đèn lồng lung linh trông càng thêm trong trẻo như pha lê. Gió thổi qua, dù đang là cuối hạ nhưng cái lạnh vẫn thấu xương. Tuy nhiên, ấm từ lồng n.g.ự.c Vệ Dịch truyền sang đang từng chút xua cái lạnh trong cô.
Vệ Dịch nghiêng hẳn ô che cho cô, để mặc vai ướt đẫm một mảng lớn.
Thấy , cô lập tức đẩy tay cầm ô của Vệ Dịch trở .
"Ngài đừng để ướt."
sức cô bì nổi!
Ngược , bàn tay đang siết chặt eo cô của Vệ Dịch càng thêm dùng sức.
Cô ngước , cúi cô.
Mưa bụi lất phất vương mái tóc Vệ Dịch, theo những lọn tóc đen nhánh nhỏ từng giọt xuống trán, lông mày, lông mi, khóe mắt...
Vừa lười biếng, thâm trầm.
Vệ Dịch lúc , thật quyến rũ.
Nhất là ánh mắt , nếu lâu sẽ khiến chìm đắm.
Không thể thoát .
Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư cảm thấy sợ hãi. Cô sợ nếu cứ tiếp tục đôi mắt , trái tim sẽ rung động. Thế là, cô , hai tay chống lên n.g.ự.c , dùng sức đẩy , cố gắng tạo cách.
Vệ Dịch buông tay.
Tiểu thái giám vội vàng lom khom chạy tới, che ô cho nửa bên phía Vệ Dịch đang dầm mưa.
"Hoàng thượng, đừng để ướt."
Câu phá vỡ "thế bế tắc" giữa hai . Vệ Dịch như bừng tỉnh, vội vàng buông con gái trong lòng , đồng thời nhét chiếc ô trong tay tay cô.
Kỷ Vân Thư lùi hai bước.
dám thẳng mắt nữa.
Vệ Dịch cô, nhưng khuôn mặt khuất tán ô che mất ánh sáng, chỉ lờ mờ thấy đường nét.
Một lát , họ đến điện Chí An.
Vệ Dịch lập tức lệnh: "Đi lấy một bộ y phục sạch sẽ đến đây."
"Vâng."
Thái giám vội vã mang tới một bộ nữ trang sạch sẽ.
Bộ đồ mềm mại, bằng gấm thượng hạng, thường chỉ các nương nương trong cung mới dùng.
"Thư nhi mau trong đồ ướt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-882-ta-khong-quen-co-nguoi-hau-ha.html.]
Bên trong, ý chỉ nội thất của .
Mấy tiểu thái giám kinh ngạc đến ngây . Bởi vì nội thất nơi Hoàng thượng nghỉ ngơi, ngay cả phi tần bên cạnh cũng phép tùy tiện , mà Vệ Dịch hào phóng cho phép, đủ thấy vị Kỷ đại nhân vị trí quan trọng thế nào trong lòng .
Kỷ Vân Thư cũng nghĩ nhiều, lúc cô đang run cầm cập, đầu óc choáng váng.
Khi cô nội điện đồ, hai cung nữ định theo hầu hạ.
"Không cần ."
" Kỷ đại nhân..."
"Ta quen hầu hạ."
Nói cô đóng cửa .
Đây là đầu tiên cô bước phòng ngủ của Vệ Dịch. Phòng ngủ của Hoàng đế rộng rãi như phòng ngủ của các gia đình giàu , nhưng sạch sẽ, bài trí đơn giản, chỉ vài vật dụng bình thường.
Cô cởi bỏ bộ nam trang ướt sũng, tháo trâm bạc đầu xuống, mái tóc dài buông xõa. Khoác lên bộ nữ trang, cô trông như đóa sen nhô khỏi mặt nước, toát lên vẻ thanh tao thoát tục.
Đang định , cô bỗng liếc thấy một cuốn sách đặt ở đầu giường.
Trông quen mắt.
Cô bước tới xem thử, phát hiện đó là cuốn "Vân Thư ký" mà cô từng để ở huyện nha Cẩm Giang năm xưa. nó ở chỗ Vệ Dịch?
Hơn nữa còn bảo quản kỹ.
Cô định cầm lên, nhưng tay chạm sách khựng , cuối cùng rụt tay về.
Bước khỏi nội thất.
Vệ Dịch y phục từ lúc nào, đang đợi cô trong điện, còn sai chuẩn sẵn một bát canh gừng.
"Uống chút canh gừng cho ấm , đừng để cảm lạnh."
cô chỉ uống vài ngụm đặt xuống.
Bỗng nhiên...
Nhớ điều gì, cô hỏi: " , Trương ma ma dạo thế nào? Lần đến thăm bà , thấy sức khỏe bà lắm, ho, còn ho m.á.u nữa."
Vệ Dịch đáp: "Thái y trong cung đến xem vài , đều là do tuổi cao sức yếu, khó tránh khỏi bệnh tật, nên vẫn luôn uống t.h.u.ố.c bổ."
Cô thở dài: "Haizz..."
Tuy nhiên, trong lòng Vệ Dịch dấy lên một nghi vấn: " , thực một chuyện vẫn nghĩ thông. Năm xưa Diệc Vương nhốt trong cung, tại Trương ma ma đến cứu ? Bà là bà v.ú của Mẫu phi Cảnh Dung, là ai?"
! Tại ?
Lúc Ngự Quốc Công loạn ở Tắc Sơn, Kỷ Vân Thư từng nhắc đến chuyện .
Cô đưa ngón tay chỉ cổ Vệ Dịch.
"Cổ ?"
"Không cổ ngài, là vết bớt hình cánh hoa gáy ngài."
"Vết bớt?" Hắn đưa tay sờ gáy: “Liên quan đến vết bớt ?"
"Ngài còn nhớ , lúc Cảnh Huyên đưa ngài cung, ngài gặp Trương ma ma, bà thấy vết bớt của ngài thì ngạc nhiên."
"Nhớ."
"Sau khi Mẫu phi của Cảnh Dung qua đời, Trương ma ma ở trong cung. Không lâu ngài sinh khó, nhiều thái y đều bó tay. Ngự Quốc Công Trương ma ma cũng là bà đỡ, nên đón bà xuất cung đỡ đẻ cho ngài. Vì thế bà mới gáy ngài vết bớt hình cánh hoa. ngờ ngày hôm , Ngự Quốc Công tuyên bố ngài qua đời và ngài c.h.ế.t yểu. Trương ma ma cũng tưởng ngài c.h.ế.t, nên khi gặp ngài mới ngạc nhiên như ."
"Hóa là thế."
"Nếu thì hãy đưa Trương ma ma xuất cung , dù già , luôn lá rụng về cội."
Vệ Dịch gật đầu: "Ta sẽ sắp xếp thỏa."