NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 87: A Ngữ chết rồi
Cập nhật lúc: 2025-12-06 08:19:24
Lượt xem: 379
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huyện thái gia thăng đường, nha dịch hai bên nghiêm chỉnh.
Bên cạnh, Cảnh Dung cũng xuống chiếc ghế dành riêng cho , vẻ mặt trầm ngâm quan sát kỹ lưỡng.
Huyện thái gia đập kinh đường mộc: "Người công đường xưng tên họ."
Ngọc thẩm đáp, vẫn cúi gằm mặt.
Thậm chí...
Nhẹ nhàng vỗ lưng A Ngữ, miệng ngân nga điệu hát ru.
Khiến mặt đều thấy kỳ quái.
Người đàn bà điên ?
Huyện thái gia cam tâm, định đập kinh đường mộc nữa thì Kỷ Vân Thư lên tiếng ngăn cản: "Đại nhân, là giải Lý Triệu lên ."
Lời Kỷ Vân Thư huyện thái gia luôn theo, bèn sai nha dịch ngục giải Lý Triệu đến.
Trong thời gian ngắn ngủi đó, Kỷ Vân Thư đến bên cạnh Ngọc thẩm, xổm xuống.
Giọng nhẹ nhàng: "Ngọc thẩm, A Ngữ ngủ , là để đưa nghỉ ngơi nhé?"
Ngọc thẩm ngân nga điệu hát, đôi mắt ẩn mái tóc rối ngước lên, rõ mặt.
"Là cô? Hôm qua cô đến nhà ."
Ngọc thẩm chẳng hề ngạc nhiên, ngược còn , nụ thê lương vô cùng.
"Bà giao A Ngữ cho ?"
Ngọc thẩm ầm ĩ, vẫn ôm A Ngữ, khẽ đung đưa thì thầm bên tai cô bé.
Thấy thần sắc Ngọc thẩm vẻ bình thường, Kỷ Vân Thư sang A Ngữ, trong lòng nảy sinh một suy đoán táo bạo.
"Ngọc thẩm, cho xem A Ngữ ? Ta đảm bảo sẽ hại ."
"Cô đừng chạm A Ngữ của , A Ngữ của ngủ , con bé ngủ , cô đừng ồn nó, đừng ồn nó."
Nói , Ngọc thẩm còn .
Bộ dạng rõ ràng là điên !
Kỷ Vân Thư cẩn thận đưa tay , nhân lúc Ngọc thẩm để ý, chạm bàn chân trần của A Ngữ, tim thắt .
"A Ngữ c.h.ế.t ?"
Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư suýt ngã xuống đất, sống mũi cay cay, mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi.
Câu của Kỷ Vân Thư khiến kinh ngạc tột độ.
Nhất là Ngụy Vũ và Vương Tam.
Từ thôn Triệu Gia suốt dọc đường, họ hề phát hiện sự bất thường của cô bé .
Sao c.h.ế.t ?
Lúc Kỷ Vân Thư mới hiểu tại Ngọc thẩm như .
Có vẻ như ngây dại!
A Ngữ c.h.ế.t , lẽ trái tim bà cũng c.h.ế.t theo.
Kỷ Vân Thư vẫn còn bàng hoàng. Cô hối hận vô cùng, day dứt vô cùng. Hôm qua lẽ cô nên đưa A Ngữ khỏi căn phòng tăm tối ẩm thấp đó.
Nhìn Ngọc thẩm cứ ôm xác A Ngữ ngân nga hát ru.
Như thể ngàn vạn mũi d.a.o đ.â.m n.g.ự.c Kỷ Vân Thư.
Huyện thái gia trong cơn kinh ngạc vẫn quên sai bảo nha dịch: "Đến xem xem, cô bé c.h.ế.t thật ?"
"Vâng."
Nha dịch định tiến lên kéo Ngọc thẩm xem xét A Ngữ.
Kỷ Vân Thư dậy, giơ tay ngăn nha dịch : "Để bà ôm con bé . Trong lòng bà , A Ngữ vẫn c.h.ế.t."
"Kỷ ?"
"Một vì con thể tất cả, dù hi sinh tính mạng cũng tiếc, đủ thấy bà yêu con đến nhường nào. Giờ A Ngữ c.h.ế.t , bà chắc cũng chẳng sống nổi nữa ."
Lời Kỷ Vân Thư dễ hiểu, nhưng ít thấu hiểu.
Không ai sự đồng cảm của Kỷ Vân Thư từ mà .
Cảnh Dung hiểu.
Hắn thấy nước mắt trong mắt Kỷ Vân Thư, thấy sự day dứt và tiếc nuối gương mặt cô.
Giờ khắc , đau lòng chỉ vì cô bé , mà còn vì Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư c.ắ.n chặt đôi môi run rẩy đến bật máu, run lên mấy cái, nhưng vẫn cố kìm nén cảm xúc vỡ òa.
"Ta g.i.ế.c , các mau thả ."
Tiếng Lý Triệu vang lên từ bên ngoài, nha dịch giải .
Vừa quỳ xuống.
Bị nhốt trong ngục hai ngày, vẻ công t.ử bột của Lý Triệu bay biến sạch sẽ. Tóc dính mấy cọng rơm, mặt mũi nhem nhuốc, râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch.
Mới hai ngày thế , nếu nhốt lâu thêm chút nữa chắc ăn ngủ ị đái tại chỗ luôn quá!
Lý Triệu thấy tỷ tỷ , ấn quỳ xuống bèn sang cầu cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-87-a-ngu-chet-roi.html.]
"Đại tỷ, tỷ nhất định cứu , ở trong tù nữa . Ở đó tối lắm, ăn ngon ngủ yên, còn gặp ác mộng suốt. Đại tỷ, tỷ mau đưa ngoài ."
"..."
ánh mắt Giang phu nhân cứ chằm chằm Ngọc thẩm đầy hoảng sợ. Lý Triệu nhận sự bất thường của tỷ tỷ, lê gối đến bên cạnh Giang phu nhân, ngẩng đầu tiếp tục van xin.
"Đại tỷ, tỷ cầu xin cha, cầu xin ông nội giúp đỡ . Cha sẽ cứu , đại tỷ..."
Ồn ào quá!
Kỷ Vân Thư thoát khỏi nỗi đau buồn day dứt.
Quay đầu với Lý Triệu một câu: "Hung thủ ngươi, ngươi sẽ c.h.ế.t ."
Kết luận đưa , Lý Triệu giật Kỷ Vân Thư, dường như vẫn dám tin.
Phải là hai ngày nay gặp ác mộng liên miên!
"Ta thực sự hung thủ?"
Chính Lý Triệu cũng dám tin.
Có đứa thế , Giang phu nhân đúng là xui xẻo ba đời.
Lúc , Lý Triệu cũng chợt chú ý đến phụ nữ ôm con bên cạnh .
Hắn nghiêng đầu , dù mặt Ngọc thẩm tóc che khuất, nhưng Lý Triệu vẫn nhận ngay lập tức.
"N... Ngọc thẩm?"
Không dám tin, ngã xuống đất.
Phản ứng thậm chí còn lớn hơn cả Giang phu nhân.
Mọi đều hiểu Ngọc thẩm là nhân vật nào mà khiến cả hai chị em Giang phu nhân đều kinh ngạc, thậm chí hoảng loạn đến .
Kỷ Vân Thư điều chỉnh cảm xúc, về phía Giang phu nhân, : "Cuối cùng cũng hiểu tại Giang phu nhân chịu sự thật, cũng hiểu tại rõ chồng c.h.ế.t mà báo quan, còn cùng chôn xác chồng."
Giọng nhiếp hồn khiến Giang phu nhân căng thẳng tột độ, gân xanh nổi lên.
"Ngươi bậy bạ gì đó?" Giang phu nhân phắt sang Kỷ Vân Thư.
Đến giờ bà vẫn chịu thừa nhận.
"Giang phu nhân, Ngọc thẩm đang ở đây, bà là hung thủ g.i.ế.c Giang lão gia. Và bà cũng chứng kiến bộ quá trình bà hành hung."
Một lời thốt .
Cả công đường chấn động!
Chuyện về tình về lý đều hợp lý. Chồng g.i.ế.c, chứng kiến bộ mà báo quan, còn giúp chôn xác.
Nói ai mà tin .
Người đầu tiên tin là huyện thái gia.
Ông hỏi: "Cái gì? Giang phu nhân thấy Giang lão gia g.i.ế.c? Giải thích thế nào đây?"
Kỷ Vân Thư vội, cứ chằm chằm Giang phu nhân như thế.
Vô cùng kiên định : "Nếu đoán lầm, bà thấy Ngọc thẩm g.i.ế.c thực trong lòng hả hê, bởi vì bà mong Giang lão gia c.h.ế.t từ lâu ."
"Ngươi... ngươi bậy."
"Nói bậy?" Kỷ Vân Thư lạnh: "Được, chuyện đêm đó để bà nhé."
Ánh mắt Giang phu nhân sững !
Kỷ Vân Thư thong thả đến mặt Lý Triệu, cúi xuống : "Đêm đó, ngươi uống say khướt, gặp Giang lão gia một trong sân. Ngươi ôm tâm lý cầu may, định hỏi vay tiền Giang lão gia. ngươi ngờ Giang lão gia những cho vay mà còn mắng ngươi một trận, thậm chí dọa sẽ mách tỷ tỷ ngươi. Ngươi tức giận đẩy ông một cái. Giang lão gia đẩy ngã, trẹo chân, đầu đập cây. Còn ngươi thì tức giận bỏ ."
Nói đến đây, Kỷ Vân Thư đến bên cạnh Ngọc thẩm, : "Giang lão gia trẹo chân nên đất lâu dậy . Ta từng vết d.a.o hài cốt Giang lão gia nông dần từ xuống , chứng tỏ hung thủ cao hơn Giang lão gia. thực còn một trường hợp nữa, đó là Giang lão gia đất, hung thủ , đ.â.m từng nhát ông . Và hung thủ đó là Ngọc thẩm."
Ngọc thẩm bất kỳ phản ứng nào, vẫn ôm A Ngữ hát ru.
Kỷ Vân Thư đó lấy con d.a.o nhỏ trong tay áo , giơ lên : "Ngay khi Lý Triệu rời , Ngọc thẩm cầm con d.a.o từ gốc cây vòng mặt Giang lão gia, nhân lúc ông phòng mà g.i.ế.c c.h.ế.t ông ."
Huyện thái gia hỏi: "Chứng cứ ?"
"Chứng cứ là con d.a.o tay đây. Ta dùng giấm mạnh lau con d.a.o , sự thật chứng minh d.a.o quả thực vết máu."
"Biết là bà cẩn thận cắt tay thì ?"
"Không thể nào." Kỷ Vân Thư kết luận, lấy tờ giấy trắng nhuốm đỏ : "Tờ giấy trắng dính màu từ vết thương ở mắt cá chân Giang lão gia. Màu sắc đó thực cũng là màu m.á.u c.h.ế.t đông , bám xương, chỉ thể dùng nước cốt gỗ long não và giấm trắng mới hiện lên . Vừa khéo màu trùng khớp với vết m.á.u dao, thậm chí hòa một."
"Vì , điều đủ chứng minh m.á.u d.a.o là của Giang lão gia, và g.i.ế.c Giang lão gia là Ngọc thẩm."
Mọi còn kinh ngạc nữa mà là thán phục.
Kỷ Vân Thư tiếp: "Ngay lúc Ngọc thẩm g.i.ế.c Giang lão gia, Giang phu nhân ở cách đó xa thu hết việc tầm mắt. Đợi Ngọc thẩm khỏi, Lý Triệu , sợ hãi. lúc Giang phu nhân xuất hiện, bà bảo Lý Triệu giúp chôn xác."
"Không đúng đúng..." Huyện thái gia giơ tay, cau mày: "Tại chứ?"
Kỷ Vân Thư A Ngữ trong lòng Ngọc thẩm, thẳng mắt Giang phu nhân.
"Bởi vì bà , nếu lúc đó báo quan thì sẽ lộ chuyện chồng bà chỉ là âm dương, mà còn là một con cầm thú bằng súc sinh."
Câu như tảng đá giáng mạnh Giang phu nhân, bà vững, suýt ngã xuống đất.
Kỷ Vân Thư tiến gần bà hai bước, giọng nặng nề: "Giang phu nhân là sĩ diện. Nhà bà là thế gia họ Lý, trong lòng bà thể diện còn lớn hơn cả mạng ."
"Đừng nữa."
Giang phu nhân cuối cùng cũng lên tiếng ngăn cản.
...