NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 865: Giúp ngươi, cũng là giúp thiên hạ!
Cập nhật lúc: 2025-12-24 12:44:02
Lượt xem: 116
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tề đại nhân nhẹ nhàng gạt bàn tay đang chỉ trỏ của con trai xuống, giữ chặt cho nó động đậy.
"Cha..."
"Lập Nhi, loạn." Tề đại nhân chút ngượng ngùng: “Vương gia, trẻ con gì, lời của trẻ nhỏ, mong ngài đừng chấp nhặt."
Cảnh Dung đưa tay nhéo một cái nhẹ nặng cái má phúng phính của đứa bé, khóe miệng nở nụ trêu chọc.
"Đứa bé đáng yêu thật đấy."
"Tạ Vương gia quá khen."
"Tính tình cũng y hệt Tề đại nhân, bướng bỉnh vô cùng. bướng bỉnh một chút cũng , lớn lên giống ngài, cũng là một hiền thần của Đại Lâm ."
Không là khen chê nữa.
Tề đại nhân trong lòng thấp thỏm, gượng : "Mượn lời cát tường của Vương gia, hy vọng khuyển t.ử lớn lên thể tiếp tục cống hiến cho triều đình."
"Lệnh công t.ử thông minh hơn , chắc chắn sẽ ."
Thằng bé hiểu những lời đó, chỉ trợn tròn mắt Cảnh Dung, vẻ mặt vẫn còn hậm hực.
Cảnh Dung nháy mắt với nó, cố ý trêu chọc.
Trông cứ như hai cha con !
Tề đại nhân thấy thời gian còn sớm, con trai cũng tìm thấy, bèn cúi chào: "Vậy phiền Vương gia nữa, hạ quan xin cáo lui."
Hắn gật đầu.
Trước khi Tề đại nhân bế con , thằng bé còn mặt quỷ với Cảnh Dung, bĩu môi, nhăn mũi, tay kéo tai.
Trông như con heo con!
Đáng yêu quá chừng!
Ai thấy cũng tan chảy cả tim!
Cảnh Dung thầm nghĩ, tranh thủ sinh một đứa thôi.
Nghĩ đến đây, bỗng tà mị.
Sau đó mới bước điện Phụ Dương.
Trong điện, khi Vệ Dịch và Tề đại nhân bàn xong chuyện thương hội, Vệ Dịch bắt đầu xem tấu chương dâng lên. Mới một ngày thôi mà tấu chương chất cao như núi.
Hắn bàn án, vẻ mặt nghiêm túc, cầm bút phê chữ "Duyệt" lên tấu chương. Giờ đây, chỉ trưởng thành chững chạc hơn nhiều, mà ánh mắt còn toát lên vẻ thông tuệ, cả tràn đầy tinh thần. Khoác bộ long bào màu vàng nghệ, trông càng thêm khí. Nửa năm nay, cần chính hiếu học, xử lý việc triều chính chút lơ là, cộng thêm luôn Cảnh Dung bên cạnh phò tá, như con bướm phá kén, lột xác. Từ chỗ luống cuống tay chân với việc triều chính ban đầu, giờ đây thể độc lập gánh vác, tiến bộ vượt bậc.
Thấy Cảnh Dung bước , gập tấu chương , cửa.
Nói: "Nghe ban nãy con trai Tề đại nhân lạc?"
Đối với , trong cung chuyện lạc ?
Cho nên, câu hỏi thốt thành một chuyện thú vị!
Cảnh Dung : "Đứa bé chạy Ngự hoa viên chơi, bắt , giao cho Tề đại nhân đưa về phủ . Phải là thằng nhóc đó đáng yêu thật đấy."
"Hay là Trẫm bảo Tề đại nhân gửi đứa bé sang phủ mấy ngày, để nuôi thử xem ?"
"Thôi bỏ ! Đứa bé đó thích ."
Ha ha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-865-giup-nguoi-cung-la-giup-thien-ha.html.]
Quả thật, thằng bé ghét mặt. Vệ Dịch từ từ dậy, về phía , : "Lúc Khúc đại nhân của Thông Chính Ty giáng chức vì vụ án Hiền Vương, Trẫm chọn trong triều đảm nhận chức vụ . để mắt đến vị Tề đại nhân , đề bạt từ huyện nha địa phương kinh, vị trí Thông Chính Sứ. Huynh quan quan trọng lớn nhỏ, phẩm hạnh mới là cốt yếu, nên Trẫm mới phê chuẩn. Vị Tề đại nhân quả thực là một quan , nửa năm nay giúp Trẫm nhiều, mắt của tệ."
"Vị Tề đại nhân là coi tiền tài quyền lực như cỏ rác. Hắn đối với rời bỏ và vô cùng hiếu thuận, càng nỡ xa rời . Mấy năm từng qua huyện Nam Cổ, ở huyện nha của vài ngày. Lúc đó bệnh, cả ngày túc trực bên cạnh, ngày đêm hầu hạ. Hơn nữa bách tính huyện Nam Cổ đều khen ngợi là con hiếu, là vị quan thanh liêm. Chính vì mới đề cử Thông Chính Sứ. Ông trời đối đãi với cũng tệ, già mới con là chuyện may mắn. Thế mới , việc thiện, ắt phúc báo."
Vệ Dịch xong, gật gù liên tục.
Tán đồng lời Cảnh Dung !
Hai xuống một bên, cùng thưởng .
Thực Vệ Dịch thích uống , thích uống nước lọc đun sôi để nguội hơn. đám tiểu thái giám cứ dâng cho , thỉnh thoảng uống một hai thì , cũng từng thử uống, nhưng cuối cùng khát quá đành uống.
Uống riết thành quen, giờ cũng nửa năm .
" , thương hội , Trẫm đến kinh thành đông, náo nhiệt hơn năm nhiều." Vệ Dịch .
"Đông thì đông, nhưng đông thì cũng nhiều nguy hiểm. Có điều Kinh Triệu Doãn và Tuần Thành Ngự Sử tăng cường nhân lực, canh phòng nghiêm ngặt. Tiêu thống lĩnh cũng phái tuần tra khắp trong ngoài kinh thành."
"Vậy thì ."
"Thương hội ba năm một , các bộ đều cẩn trọng, Hoàng thượng cần lo lắng."
Vệ Dịch cũng thở phào nhẹ nhõm, nhấp ngụm : "Trẫm nửa năm xuất cung , bên ngoài bây giờ thế nào."
Giọng điệu vài phần tiếc nuối.
Cảnh Dung thấu tâm tư của , : "Hôm nào đến thương hội, sẽ đưa xuất cung xem."
"Được ?" Mắt sáng lên.
"Đương nhiên là , cải trang vi hành thì thành vấn đề."
"Vậy thì quá." Vệ Dịch giấu niềm vui, chợt hỏi: “ , Thư Nhi dạo thế nào? Đã lâu nàng cung."
Cảnh Dung đáp: "Hình bộ gần đây nhận ít vụ án từ các châu huyện gửi lên, nàng bận dứt ."
"Ồ."
Hắn khẽ gật đầu.
Tiếp đó, kể nội dung tấu chương hôm nay cho Cảnh Dung , ngoài chuyện nơi nào lũ lụt, nơi nào hạn hán, quan địa phương nào tham ô trái pháp luật... Hắn cũng lượt đưa cách giải quyết.
Hạn hán thì dẫn nước từ nơi gần nhất!
Lũ lụt thì khơi thông dòng chảy!
Tham quan thì phái quan Lại bộ xuống điều tra thực hư!
Các bộ giám sát lẫn , kiềm chế lẫn .
Nghe xong, Cảnh Dung trong lòng vô cùng an ủi.
"Lúc , sẽ là một vị vua . Quả nhiên thất vọng. Cho dù ở bên cạnh, cũng thể một gánh vác, tự quyết định xử lý việc triều chính ."
"Thực nửa năm nay đa tạ nhiều." Vệ Dịch chút áy náy: “Lẽ nửa năm và Thư Nhi thể rời kinh, đến nơi hai đến, nhưng vì Trẫm mà trì hoãn."
Cảnh Dung : "Đệ cần , giúp , cũng chính là giúp thiên hạ!"
Giúp , cũng chính là giúp thiên hạ!
Câu , Cảnh Dung nhiều . Vệ Dịch là con trai của Ngự Quốc Công từng loạn, từng tiếp xúc với việc triều chính, cộng thêm hai mươi năm qua là một ngốc nghếch, nên khi mới lên ngôi khó tránh khỏi căn cơ vững. Nếu ở bên phò tá, triều đình sẽ như rắn mất đầu. May mà bản Vệ Dịch cũng cầu tiến, cộng thêm trí thông minh hơn , chỉ nửa năm học nhiều. Như , nếu một ngày nào đó còn ở bên phò tá, Vệ Dịch cũng thể tự gánh vác giang sơn.
Vệ Dịch vẫn luôn mang lòng ơn, lấy rượu, kính một ly.