NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 864: Chiếc mặt nạ đáng sợ
Cập nhật lúc: 2025-12-24 12:44:01
Lượt xem: 112
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nhà Đông quỷ, giờ Tý , nhà Tây quỷ, giờ Mão , canh một nến tắt, canh hai chôn đất, canh ba vẫn còn lảng vảng nước..."
"Nhà Đông quỷ, giờ Tý , nhà Tây quỷ, giờ Mão , canh một nến tắt, canh hai chôn đất, canh ba vẫn còn lảng vảng nước..."
Giọng hát như vọng lên từ vực thẳm địa ngục, dù giữa thanh thiên bạch nhật vẫn khiến rợn tóc gáy.
Toàn lạnh toát!
Nó cứ vang lên lặp lặp phố.
Nhìn theo hướng âm thanh, thấy mấy gã đàn ông đeo mặt nạ hình đầu trâu mặt ngựa hát.
Cuối cùng đụng một chiếc xe ngựa.
Người đ.á.n.h xe vội vàng ghìm cương.
"Hô~"
Ba gã đàn ông đeo mặt nạ chắn xe, bất động.
Những chiếc mặt nạ đầu trâu mặt ngựa vẽ sống động bằng các màu đỏ, đen, vàng, với hàm răng sắc nhọn, đôi mắt to như cái chiêng, trông vô cùng đáng sợ.
"Tránh ." Người đ.á.n.h xe .
Ba vẫn nhúc nhích.
Chằm chằm chiếc xe ngựa.
Trong xe, Thập Nương lên tiếng: "Sao ?"
"Thập Nương, ba kẻ đeo mặt nạ chắn đường chịu tránh."
Vừa dứt lời, ba gã mặt nạ bỗng nhiên dạt , bắt đầu nhảy hát: "Nhà Đông quỷ, giờ Tý , nhà Tây quỷ, giờ Mão , canh một nến tắt, canh hai chôn đất, canh ba vẫn còn lảng vảng nước..."
Khi ngang qua xe ngựa, Thập Nương đúng lúc vén rèm , chạm mắt với một kẻ đeo mặt nạ đầu trâu.
Cái thực sự khiến lạnh sống lưng.
Đôi mắt ẩn lớp mặt nạ đen ngòm, chút ánh sáng.
Quanh hốc mắt còn viền một vòng đỏ, như vết m.á.u khô!
Thập Nương khẽ nhíu mày.
Trong lòng đầy nghi hoặc!
Và cảnh tượng vô tình lọt mắt Kỷ Vân Thư đang lầu gần đó.
Cô mặc nam trang giản dị, tóc búi cao buộc bằng hai dải lụa xám trắng, tay phe phẩy chiếc quạt, toát lên vẻ thư thái nhưng khí chất bất phàm.
"Gần đây trong kinh thành xuất hiện nhiều kỳ lạ thật. Mấy kẻ đeo mặt nạ trông giống Mục tộc ở Viễn Bắc, họ trời sinh giỏi vẽ mặt nạ, nhất là loại mặt nạ đầu trâu mặt ngựa âm hồn , vẽ chân thực vô cùng."
Ngồi đối diện, Thời T.ử Nhiên gật gù, vuốt cằm nheo mắt : "Quả nhiên gu thưởng thức của Kỷ khác hẳn thường!"
Cô !
Ba gã mặt nạ khuất, Thập Nương trong xe vẫn còn vẻ mặt khó hiểu.
Kỷ Vân Thư nàng, thầm nghĩ phụ nữ quả thực quá . Không chỉ , vẻ ngoài xinh còn toát lên sự tinh , tháo vát. Nhìn lượng hàng hóa kéo theo xe là , là một nữ cường nhân chứ bình hoa di động.
"Đẹp thật!"
Thời T.ử Nhiên nhếch mép : " trong mắt Vương gia, cô mới là thiên tiên mỹ nhân."
"Chỉ cái bậy."
"Ta thật mà! Huống hồ trong lòng Vương gia cũng nghĩ thế đấy!"
Chắc chắn là !
Cô đáp, nhấp ngụm chợt hỏi: " , Vương gia ?"
"Vương gia cung . Thương hội kinh thành quan trọng như , Hoàng thượng e là lo liệu xuể."
Cô "ừ" một tiếng.
"Kỷ cô nương, đừng trách nhiều lời. Lẽ cô và Vương gia thể rời kinh tiêu d.a.o thiên hạ từ lâu , nhưng Vương gia trong lòng vẫn buông bỏ , giúp Hoàng thượng định căn cơ mới . Kết quả giúp một cái là nửa năm . Ta thấy Hoàng thượng bây giờ cũng khá lắm , Vương gia cũng đến lúc nên buông tay. Nếu còn đợi nữa, đợi đến bao giờ."
Kỷ Vân Thư vẻ mặt bình thản: "Cảnh Dung sai. Thân phận của Hoàng thượng dù cũng chút nhạy cảm, mới lên ngôi khó tránh khỏi khiến triều thần bất mãn và gặp nhiều rắc rối. Cảnh Dung ở bên cạnh cũng là để trấn an lòng . Hơn nữa Hoàng thượng hiểu gì về việc triều chính, dù trong triều nhiều hiền thần cũng thể chu mặt. Muốn thiên hạ thái bình thì cần một minh quân. Huynh phò tá Hoàng thượng nửa năm nay cũng là hy vọng một ngày nào đó Hoàng thượng thể tự gánh vác giang sơn. Đến lúc đó, cả và đều thể yên tâm rời khỏi kinh thành."
Nghe , Thời T.ử Nhiên cũng gì thêm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-864-chiec-mat-na-dang-so.html.]
Kỷ Vân Thư xuống con phố kinh đô sầm uất, khóe miệng nở một nụ .
Cô nguyện ý chờ đợi!
Chỉ cần Vệ Dịch thể vững vàng ngai vàng, chờ bao lâu cũng .
Trong hoàng cung.
Tại Ngự hoa viên, tuy là tháng Tám nhưng hoa trong vườn vẫn nở , muôn màu muôn sắc đua khoe thắm.
Một đứa trẻ chừng ba tuổi đang nô đùa trong vườn, thi thoảng chui bụi hoa hái vài bông, chơi đùa vui vẻ.
Tiểu thái giám vội vã chạy tới, thấy đứa trẻ bẻ hoa chơi đùa, vỗ mạnh đùi cái "bộp", kêu lên "ôi trời".
Vội vàng lao tới.
Túm lấy đứa bé bụ bẫm, : "Ôi trời ơi, tiểu tổ tông của ơi, ngài chạy đến đây thế ! Tìm ngài cả buổi trời."
Đứa bé giãy , miệng : "Ta còn chơi đủ mà."
" ngài xuất cung ."
"Ta , Hoàng đế ca ca hứa cho ở trong cung chơi, ở bao lâu thì ở." Cái miệng chúm chím bĩu .
Tiểu thái giám đau đầu, .
Mắt thấy Tề đại nhân vẫn đang đợi.
Đứa bé mặt quỷ với cong chân chạy biến.
chạy mấy bước một đôi tay lớn chặn , nhấc bổng ôm lòng.
"Thả , thả ."
Đứa bé đạp hai chân ngắn cũn cỡn giãy giụa kịch liệt.
Cảnh Dung vẻ mặt "chú xa", ôm chặt đứa bé hơn, đưa tay bẹo nhẹ cái mũi nhỏ, : "Cái thằng nhóc thối , mà nghịch ngợm thế hả? Giống hệt cha ngươi, cái nết y chang."
Thằng bé dụi dụi mũi, tức giận : "Không cha ."
"Cứ đấy, gì nào?"
"Thế sẽ mách cha , mách cả Hoàng đế ca ca, bảo ngài phạt ngươi chép sách."
Đồ ranh con!
Cha ngươi chỉ là kẻ nhát gan, đến ngón tay Bổn vương cũng dám động .
Tiểu thái giám thấy vội vàng chạy tới: "Tiểu công tử, bậy, vị là..."
Chưa hết câu Cảnh Dung giơ tay ngăn .
Hắn hề giận, ngược còn thấy thằng nhóc đáng yêu.
"Ngươi là ai? Thả ."
"Ta đưa ngươi tìm cha ngươi và Hoàng đế ca ca, ngươi bảo họ phạt chép sách, chịu ?"
"Được!"
Giọng non nớt nhưng đầy vẻ bướng bỉnh.
Cảnh Dung cưng chiều, ôm thằng bé về phía điện Phụ Dương.
Lúc bên ngoài điện Phụ Dương, Tề đại nhân đang xoa tay , lo lắng yên. Cái thằng nhóc thối tha, đưa nó cung một chuyến mà chớp mắt thấy .
Khi thấy Cảnh Dung bế con trai tới, cằm suýt rơi xuống đất.
Cảnh tượng đó, Cảnh Dung mặt mày hớn hở, như đang bế con đẻ của , miệng toe toét.
Cái tên , tự mà sinh với Kỷ nhà ngươi chứ!
Hắn ngẩn một chút vội vàng chạy tới đón.
"Vương gia, chuyện là...?"
Chưa đợi Cảnh Dung giải thích, thằng bé sà lòng cha nó, lập tức mách lẻo: "Cha, mắng cha."
Ngón tay nhỏ xíu chỉ Cảnh Dung. Dáng vẻ mách lẻo đáng yêu vô cùng.