NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 862: Kết cục

Cập nhật lúc: 2025-12-24 11:17:45
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu : Nay Trẫm thọ mệnh tận, cưỡi rồng về trời. Con trai Quốc công là Cảnh Hy (tức Vệ Dịch), nhân phẩm quý trọng, đức hiếu vẹn , giống hệt Trẫm, ắt thể kế thừa đại thống. Nay truyền ngôi cho Cảnh Hy đăng cơ, văn võ bá quan và bách tính thiên hạ đồng tuân theo chiếu . Khâm thử."

Bản di chiếu khiến tất cả các đại thần bên ngoài điện đều bàng hoàng sửng sốt.

Ngay cả Vệ Dịch và Kỷ Vân Thư cũng thể tin nổi.

Hoàng đế thể truyền ngôi cho Vệ Dịch?

Trong chuyện , e là uẩn khúc lớn.

Trương Toàn bưng thánh chỉ đến mặt Vệ Dịch: "Thuận Quận Vương, tiếp chỉ ."

Vệ Dịch chần chừ mãi dám nhận!

Trương Toàn: "Đây là long ân của Hoàng thượng, Thuận Quận Vương hãy nhận lấy."

Hắn do dự, trong lòng đầy thấp thỏm.

cuối cùng, vẫn nhận lấy thánh chỉ đó.

Dập đầu tạ ơn: "Tạ... Hoàng thượng."

Hắn gục đầu xuống đất, trán chạm nền gạch lạnh lẽo, hồi lâu dậy.

Có lẽ chỉ cái lạnh thấu xương mới khiến tỉnh táo đôi chút.

Để rằng tất cả những điều ... đều là sự thật!

Ngày hôm , thành lầu Hoàng cung.

Cảnh Dung và Vệ Dịch cao, xuống những bức tường đỏ ngói xanh của hoàng cung và kinh thành phồn hoa đô hội, im lặng hồi lâu.

Mãi cho đến khi một con bồ câu trắng đậu xuống tường thành, sự tĩnh lặng mới phá vỡ.

"Tại ?" Vệ Dịch cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.

Cảnh Dung vẻ mặt bình thản: "Tâm ở đây, thiên hạ nghĩa lý gì? Nếu nhận lấy giang sơn , sớm muộn gì giang sơn cũng sẽ lụi tàn trong tay ."

Nghe , Vệ Dịch khẽ nhíu mày, xuống những thứ sắp thuộc về , hỏi: " cam tâm nhường giang sơn cho ?"

"Không nhường, mà là thiên hạ vốn dĩ nên thuộc về ." Hắn nhấn mạnh.

Hả!

Vệ Dịch , lý do.

Cảnh Dung thoáng vẻ hối : "Ta từng hứa với , Tắc Sơn sẽ tha cho Ngự Quốc Công một mạng, nhưng kết quả, chính tay g.i.ế.c ông . Đối với , mang trong lòng nỗi day dứt. vì thế mà chọn kế vị. Làm Hoàng đế cần nhất là cái tâm, một trái tim yêu thương con dân thiên hạ, chỉ riêng điểm , ai sánh bằng ."

"Huynh thực sự tin tưởng ?"

"Nếu tin , như ."

Vệ Dịch im lặng.

Cảnh Dung tiếp lời: "Vệ Dịch, những thứ đáng lẽ là của , thì định mệnh sẽ đưa nó về với , nên nhận lấy."

"..."

Hắn hít sâu một , xuống kinh thành phồn hoa thịnh thế.

Trong lòng đấu tranh dữ dội.

Cuối cùng...

"Được, hoàng ân , nhận."

Con bồ câu xám tường thành gù gù vài tiếng, vỗ cánh bay ...

Năm Kỳ Trinh thứ hai mươi mốt, Hoàng đế băng hà!

Tháng ba cùng năm, Vệ Dịch đăng cơ, đổi niên hiệu là Thành Tuyên.

Ba ngày khi Vệ Dịch lên ngôi, Mạc Nhược cùng Đường Tư chuẩn rời kinh.

Tại Dụ Hoa Các.

"Các nhẹ tay chút, mấy thứ quan trọng lắm đấy." Đường Tư chống hông chỉ đạo đám tiểu đồng, dáng bà chủ.

Đám tiểu đồng việc một lời oán thán.

Ai bảo sư mẫu đang mang thai, mắng , đ.á.n.h cũng xong!

Mạc Nhược tới, dịu dàng : "Nàng đang mang thai, đừng động một tí là nổi nóng."

Đường Tư ngoan ngoãn gật đầu, khoác tay : "Ta ."

"Biết? Biết mà nàng còn lén uống rượu?"

"Ta uống rượu hồi nào?"

"Còn chối, tối qua tìm thấy vỏ chai rượu gầm giường."

"Ta..."

"Đã với nàng bao nhiêu , m.a.n.g t.h.a.i uống rượu, sinh con sẽ ngốc đấy, lúc đó giống nàng thì ?"

...

Hai cãi chí chóe mà vui vẻ.

Vừa lúc Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đến tiễn, bắt gặp cảnh .

"Sắp cha đến nơi suốt ngày cãi thế." Cảnh Dung vỗ vai Mạc Nhược: “Huynh cũng thật là, tính nết vẫn y như cũ, chẳng chịu sửa đổi gì cả, nhường nương t.ử nhà một chút thì mất miếng thịt nào ."

"Ây da, nhỉ, như , chỉ lo ôm mỹ nhân trong lòng." Mạc Nhược cố ý trêu chọc.

Làm Kỷ Vân Thư ngượng chín mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-862-ket-cuc.html.]

Đường Tư trêu: " , hai ... bao giờ thành ?"

Chuyện ...

Cảnh Dung hào sảng đáp: "Cái đó xem ai bao giờ chịu gả cho ."

"Ai " liếc một cái sắc lẹm.

Khiến cả đám ồ.

Sau đó, Cảnh Dung kéo Mạc Nhược một góc, : "Linh Châu truyền tin về, Cảnh Hiền... c.h.ế.t . Lúc đó, mới đến Linh Châu."

Hả!

Mạc Nhược giật .

"Hắn dùng t.h.u.ố.c nhiều năm, thể suy kiệt, cầm cự đến Linh Châu."

Mạc Nhược thở dài: "Có lẽ... đó cũng là một sự giải thoát."

Trong lòng khó chịu, nhắc chuyện nữa, bèn đổi chủ đề: "Huynh tính tình phóng khoáng, chắc cũng sẽ kinh thành quá lâu . Nếu tìm một nơi , thì đến Hầu Liêu tìm ."

"Sẽ ngày đó thôi."

"Vậy đợi ."

Thời gian còn sớm, Mạc Nhược và Đường Tư lên xe ngựa. Tuy chút nỡ, nhưng trong lòng tin chắc rằng, sẽ ngày gặp .

Sau khi tiễn hai họ khỏi kinh thành, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đến một nơi.

Đó là một rừng hoa mai.

Hoa mai nở rộ, hòa cùng tuyết trắng, phóng tầm mắt xa, dường như thấy điểm dừng.

Đứng giữa rừng mai, ngỡ như lạc tiên cảnh.

Những cánh hoa rơi tóc Kỷ Vân Thư, càng tô điểm thêm vẻ của cô. Gương mặt thanh tú nhỏ nhắn vương nụ nhẹ, cô dạo bước trong rừng mai, như một bức tranh sống động.

Cảnh Dung cô đến ngẩn ngơ.

Kỷ Vân Thư để ý đến ánh mắt của , trong lòng lấy lạ, trong kinh thành một nơi như thế ?

Bèn hỏi: "Kinh thành rừng mai từ bao giờ ?"

Ánh mắt Cảnh Dung dịu dàng: "Là trồng cho nàng."

"Trồng cho ?" Cô ngạc nhiên đàn ông tuấn tú mặt.

"Một năm khi chúng kinh, sai trồng rừng mai . Gieo nhân gặt quả, mai nở hoa, nên đưa nàng đến xem."

Tim cô rung động, cảm động vô cùng.

Đôi mắt trong phút chốc hoe đỏ.

Khóe miệng Cảnh Dung nở nụ , vươn tay ôm cô lòng.

Cô mím môi, ngước đôi mắt sâu thẳm . Ánh mắt dịu dàng mà thâm trầm của đàn ông khiến cô mềm nhũn, như một dải lụa mềm mại quấn quanh ngực, xoa dịu bất an và lo lắng trong lòng.

"Vân Thư, vẫn luôn chờ đợi, cuối cùng cũng đợi đến ngày hôm nay." Hắn vui sướng khôn xiết.

Cô cũng chân thành đáp: "Bạch đầu giai lão, sinh t.ử ."

Bốn mắt , tình ý giao hòa vĩnh cửu.

Cảnh Dung đưa tay nâng cằm cô lên, cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ nhàng lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Xung quanh, hoa mai rơi lả tả, hòa cùng tuyết trắng, phủ lên hai .

Cảnh Dung, nếu đây là một giấc mơ, mong sẽ bao giờ tỉnh .

...

Hoàng cung.

Vệ Dịch khoác long bào, trong đình giữa Ngự hoa vườn. Hoa mùa đông trong vườn nở rộ rực rỡ, muôn màu muôn sắc đua khoe thắm, tô điểm thêm chút sinh khí cho T.ử Cấm Thành lạnh lẽo.

Hắn đến một cây mai, đưa tay bẻ một cành.

Hoa nở !

Hắn cũng thích.

...

Cành mai bẻ xuống rơi khỏi tay , nhẹ nhàng chạm đất.

Gió thổi qua, cuốn bay vài cánh hoa.

Hắn khẽ, rút thanh kiếm bên hông một thị vệ gần đó.

Thị vệ lập tức quỳ xuống.

Tiểu thái giám lo thương, vội vàng chạy tới.

"Hoàng thượng, kiếm sắc lắm, cẩn thận kẻo thương."

Hắn , nắm chặt thanh trường kiếm. Ánh bạc lóe lên, phản chiếu hàn quang sắc lạnh, dần dần thấm ánh mắt .

Đôi mắt trong veo sạch sẽ giờ đây dần trở nên u tối.

Hắn cầm kiếm, đ.â.m mạnh xuống đất.

Lực mạnh.

Mũi kiếm cắm phập đất, sững sững giữa trời!

Đón lấy tuyết rơi.

Loading...