NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 861: Di chiếu của Hoàng đế

Cập nhật lúc: 2025-12-24 11:17:44
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Kỷ Vân Thư dâng lên một nỗi áy náy khôn nguôi.

"Xin ."

Vệ Dịch sang cô, ánh mắt khó hiểu: "Tại nàng điều với ?"

"Nếu , Vệ bá phụ và Vệ bá mẫu cũng sẽ c.h.ế.t."

Vệ Dịch khẽ : "Nàng nghĩ rằng sẽ hận nàng ?"

Chẳng lẽ ?

Cô chăm chú , cố tìm kiếm một chút oán hận gương mặt , nhưng Vệ Dịch cô thất vọng, ánh mắt bình thản, gợn chút thù hằn.

Hắn trịnh trọng với cô: "Thư Nhi, hận nàng. Trước , bây giờ , và cũng sẽ bao giờ."

Giọng chân thành đến tột độ!

Bỗng nhiên, một cơn gió lớn nổi lên!

Vệ Dịch lập tức chắn mặt cô.

Một cao một thấp, hai bóng hòa ánh đèn leo lét.

Người cúi đầu, kẻ ngẩng mặt.

Bốn mắt .

Tuyết rơi lất phất, vương trán Kỷ Vân Thư.

Vệ Dịch đưa tay định phủi , nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay sắp chạm trán cô...

đầu, né tránh!

Bàn tay Vệ Dịch khựng giữa trung, gió lạnh thổi qua năm ngón tay gầy guộc, khiến chúng tê cứng như đóng băng.

Hắn cụp mắt con gái mặt, khóe mắt hoe đỏ.

Yêu bao nhiêu, đau bấy nhiêu!

"Nàng sợ lắm ?"

Hả?

Kỷ Vân Thư ngẩng phắt đầu lên, bắt gặp ánh mắt u buồn của , vội vàng đáp: "Không ."

"Vậy tại nàng tránh ?"

Không tránh, mà là cảm giác khiến cô hoảng loạn. Cô sợ sẽ vô tình chìm đắm trong ánh mắt trong veo mà ấm áp của Vệ Dịch.

Lúc đây, cô mở lời thế nào.

Khóe môi Vệ Dịch dần nở một nụ , nụ của sự buông bỏ.

"Ta thật lòng chúc phúc cho nàng và Cảnh Dung."

"Vệ Dịch..."

"Ta luôn sẽ bảo vệ nàng, nhưng thực chẳng gì cả. Chỉ ở bên cạnh, nàng mới an nhất. Thư Nhi, chúc phúc cho hai ."

Hắn một cách nghiêm túc.

Kỷ Vân Thư rưng rưng nước mắt, cảm động vô cùng.

Hai mỉm .

Đột nhiên...

"Boong!"

"Boong!"

"Boong!"

Tiếng chuông từ phía Hoàng cung vang lên, vọng khắp kinh thành trong đêm trừ tịch.

Rất nhanh, một tin tức truyền đến phủ Dung Vương.

"Trong cung nguy cấp!"

...

Hoàng cung, bên ngoài điện Phụ Dương.

Khi Cảnh Dung cùng Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch đến nơi, bên ngoài tập trung đông đủ các đại thần.

Thấy đến, vội dạt sang hai bên nhường lối.

Hắn đến cửa điện.

Trương Toàn : "Dung Vương, Hoàng thượng gặp ngài."

Hắn vội vã bước .

Trong điện, mấy vị thái y giường, cúi đầu thở dài.

Trên long sàng, Kỳ Trinh Đế sắc mặt trắng bệch, gầy rộc, gò má nhô cao. Đôi mắt trũng sâu, vô hồn và mệt mỏi chằm chằm lên màn trướng.

Mới qua bao lâu, nông nỗi !

Cảnh Dung bước đến bên giường.

Khẽ gọi: "Phụ hoàng."

Nghe tiếng gọi, Kỳ Trinh Đế khẽ rên một tiếng, tròng mắt chậm chạp chuyển động về phía , mấp máy môi.

"Cảnh Dung."

"Nhi thần đây."

Khoảnh khắc đó, khóe mắt Kỳ Trinh Đế bỗng đỏ hoe, đôi môi nhợt nhạt run rẩy hồi lâu mới thốt lên một câu: "Con... con hận Trẫm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-861-di-chieu-cua-hoang-de.html.]

Hận!

Đương nhiên là hận!

Câu hỏi , đây đầu tiên ông hỏi.

Cảnh Dung cụp mắt xuống: "Nhi thần dám."

Đến tận giờ phút , vẫn là đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện, từng phản kháng.

Kỳ Trinh Đế rơi nước mắt: "Trẫm cả đời , ngai vàng hai mươi mốt năm, thu phục giang sơn, bình định đất nước, Đại Lâm hưng thịnh là niềm tự hào của Trẫm. ... Trẫm cũng quá nhiều chuyện ngu xuẩn. Năm xưa, giá như Trẫm một chút đành lòng, thì Mẫu phi con... cũng sẽ c.h.ế.t, chuyện ngày hôm nay cũng sẽ xảy . Trẫm sai , Trẫm sai thật ..."

Giọng thê lương.

Cảnh Dung kìm nén nỗi đau trong lòng, lời nghẹn ở cổ họng, thốt nên lời.

"Cảnh Dung, mà Trẫm nhất, thực là con. Kiếp , Trẫm nợ con quá nhiều..."

Ông , bàn tay già nua nắm chặt lấy tay Cảnh Dung, cố gắng mở to đôi mắt mệt mỏi: “Trẫm lập di chiếu, giao giang sơn Đại Lâm... cho con."

"Phụ hoàng."

"Con hãy hứa với Trẫm, dù xảy chuyện gì, nhất định... giữ gìn giang sơn ." Kỳ Trinh Đế thở dốc.

Cảnh Dung vốn màng ngôi báu!

Hắn do dự, nên nhận ?

Kỳ Trinh Đế ho khan sù sụ, dùng chút sức tàn cuối cùng siết c.h.ặ.t t.a.y , khản giọng : "Con hãy hứa với Trẫm!"

Gương mặt Cảnh Dung đầy mâu thuẫn, đôi mắt đỏ ngầu, mày nhíu chặt, m.á.u trong như sôi lên sùng sục. Nhìn ánh mắt van lơn đẫm lệ của Phụ hoàng, tim đau thắt .

Cuối cùng...

"Nhi thần hứa với ." Câu , dùng bao nhiêu dũng khí để thốt .

Kỳ Trinh Đế cuối cùng cũng yên lòng, trút thở cuối cùng, thẳng giường, ánh mắt lên màn trướng đầu, từ từ khép .

Bàn tay ông cũng dần buông lơi khỏi tay Cảnh Dung, rơi xuống mép giường.

Cảnh Dung cứng đờ.

"Hoàng thượng!" Trương Toàn hét lên một tiếng.

Mọi trong điện đều quỳ rạp xuống.

Cùng lúc đó, bên ngoài điện vang lên tiếng hô: "Hoàng thượng băng hà."

Tiếng hô vang vọng khắp hoàng cung.

Các đại thần bên ngoài điện đồng loạt quỳ xuống.

Tiếng than ai oán vang lên.

Cảnh Dung Kỳ Trinh Đế, đối mặt với giây phút sinh ly t.ử biệt, cuối cùng cũng kìm nước mắt.

"Phụ hoàng, nhi thần từng hận ."

Kỳ Trinh Đế còn thấy nữa .

Hắn lùi vài bước, quỳ xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh.

Lúc , gió thổi tung cánh cửa sổ trong điện, cuốn theo những bông tuyết bay , rơi bệ cửa, nền đất và cả chiếc long bào treo ngay ngắn bình phong.

Một đời đế vương, quyền lực địa vị, cuối cùng cũng là sinh mang đến, t.ử mang .

...

Trương Toàn bưng di chiếu đến: "Vương gia, đây là di chiếu của Hoàng thượng."

Di chiếu, đó chính là cả thiên hạ!

Cảnh Dung thánh chỉ, cánh cửa điện Phụ Dương. Chỉ cần bước khỏi cánh cửa đó, tuyên thánh chỉ, giang sơn Đại Lâm tương lai sẽ thuộc về .

"Vương gia?" Trương Toàn gọi.

Hắn đột nhiên lệnh cho các ngự y và cung nữ thái giám hầu hạ trong điện: "Các ngươi ngoài hết ."

"Vâng."

Mọi lượt lui ngoài.

Trương Toàn: "Vương gia định gì?"

"Trương công công, phiền ông tuyên Thương đại nhân của Hàn Lâm viện đây."

Tuy hiểu, nhưng Trương Toàn vẫn theo.

Một lát , Thương Trác cúi bước , phủi tuyết vai tiến trong điện.

"Không Vương gia gì căn dặn?"

Cảnh Dung: "Thương đại nhân, Bổn vương rõ tài mô phỏng bút tích của ngươi cao siêu thế nào, nên nhờ ngươi giúp Bổn vương một việc."

...

Một nén nhang .

Trương Toàn bưng thánh chỉ bước ngoài.

Cảnh Dung bên trong, vẻ mặt bình thản.

Thương Trác chút hiểu, hỏi: "Vương gia , đáng ?"

Hắn im lặng đáp, đầu chiếc long bào treo bình phong trong nội điện, con rồng thêu đó sống động như thật.

Bên ngoài vọng tiếng Trương Toàn tuyên di chiếu.

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu : Nay Trẫm thọ mệnh tận, cưỡi rồng về trời. Con trai Quốc công là Cảnh Hy, nhân phẩm quý trọng, đức hiếu vẹn , giống hệt Trẫm, ắt thể kế thừa đại thống. Nay truyền ngôi cho Cảnh Hy đăng cơ, văn võ bá quan và bách tính thiên hạ đồng tuân theo chiếu . Khâm thử."

Tiếng cuối cùng vang lên, hòa cùng tiếng pháo hoa đón giao thừa rộn rã từ dân gian vọng .

 

Loading...