NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 856: Không giấu được, không che được
Cập nhật lúc: 2025-12-24 11:13:06
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung c.h.ế.t ?
Sắc mặt Kỳ Trinh Đế trắng bệch.
Ngự Quốc Công thấy Cảnh Hiền chần chừ mãi tay, bèn : "Cảnh Hiền, con còn nhiều thế gì? Chỉ cần con hạ đao xuống, chuyện sẽ kết thúc. Vì ngày hôm nay, và con đợi bao năm ! Con do dự như , Hoàng đế Đại Lâm ."
Ông đang kích động !
Nghe , lòng bàn tay Cảnh Hiền siết chặt, mặt đầy sát khí.
Các đại thần nhao nhao hét lên: "Hiền Vương, đừng! Ngài như là đại nghịch bất đạo!"
Muốn ngăn cản!
tâm ý quyết, chuẩn tay.
Trương Toàn quỳ rạp đất: "Vương gia, ngài thể như ! Chuyện năm xưa, Hoàng thượng cũng là vạn bất đắc dĩ. Nguyên nhân sự việc là do Ngự Quốc Công! Là..."
"Trương Toàn!" Kỳ Trinh Đế gầm lên dùng hết sức bình sinh: “Không !"
"Hoàng thượng, giờ thể giấu nữa ." Trương Toàn bất chấp tất cả, với Cảnh Hiền: “Năm xưa là Ngự Quốc Công lôi kéo Minh Phi và Trần Tư Doãn ý đồ tạo phản, Hoàng thượng mới buộc hạ sát lệnh!"
"Ngươi bậy!" Cảnh Hiền tin.
"Lão nô tuyệt đối nửa lời gian dối."
Cảnh Hiền lắc đầu, lẩm bẩm: "Không thể nào, Mẫu phi và cữu cữu thể nào tạo phản!"
Ngự Quốc Công thấy thế, bước tới lớn tiếng quát: "Cảnh Hiền, con còn mau động thủ! Nghe một tên thái giám già hươu vượn gì. Năm xưa chính mắt con thấy Mẫu phi con c.h.ế.t thế nào, cũng chính tai con thấy Phụ hoàng con hạ chỉ. Bây giờ con còn do dự cái gì? Chỉ cần g.i.ế.c , con sẽ là Hoàng đế tương lai của Đại Lâm. Nếu con mềm lòng, c.h.ế.t sẽ là con."
Cảnh Hiền kích động mạnh, cả run lên bần bật.
Hắn nắm chặt d.a.o găm, mày nhíu chặt, định cứa cổ Kỳ Trinh Đế.
Ngay trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một viên đá từ xa bay tới, đ.á.n.h trúng huyệt tê khuỷu tay Cảnh Hiền, khiến năm ngón tay mất lực, buông lỏng, con d.a.o rơi xuống đất.
Chưa kịp phản ứng, một bóng từ trong đám đông lao , tung một chưởng vai Cảnh Hiền.
Lực đạo mạnh!
Cảnh Hiền đau đớn, ngã nhào một cái, chật vật rạp mặt đất, ngẩng đầu tới.
Kinh hãi!
"Cảnh... Cảnh Dung?"
Không c.h.ế.t ?
Lúc Cảnh Dung khoác bộ áo giáp binh sĩ, dáng vẻ hiên ngang, thần sắc sắc bén, toát hàn khí bức .
Cùng lúc Cảnh Dung nhảy , trong đám binh lính Trần gia đang bao vây xung quanh bỗng xuất hiện nhiều "nội gián". Những "nội gián" nhanh chóng vung kiếm c.h.é.m c.h.ế.t đám lính Trần gia bên cạnh!
Ngã xuống vô kể.
Đám nội gián đó đều là của Cảnh Dung.
Cục diện đổi đột ngột.
Cảnh Dung che chắn Kỳ Trinh Đế lưng, chĩa kiếm Cảnh Hiền đang đất, giọng tàn nhẫn: "Mạng của T.ử Khâm, ngươi trả."
Cảnh Hiền lưỡi kiếm kề ngay mặt, hề sợ hãi mà lạnh: “Có bản lĩnh thì g.i.ế.c ."
"Ngươi tưởng dám ?"
"Đến nước , còn gì mà dám?"
Hắn .
Cảnh Dung cố nén cơn giận trong lòng, kiếm trong tay chỉ cần tiến thêm một li nữa là thể lấy mạng Cảnh Hiền.
...
Cuối cùng vẫn kìm , lệnh cho thị vệ bắt Cảnh Hiền dậy, trói chặt , cho cử động.
Lúc , Ngự Quốc Công quanh, thấy bao vây.
Cảnh Dung : "Hoàng thúc, ngờ tới ?"
Ông lớn: "Ngươi c.h.ế.t cũng , hôm nay, để tiễn tất cả các ngươi xuống suối vàng."
"Nếu bây giờ ông dừng tay thì vẫn còn kịp!"
"Dừng tay? Cảnh Dung ơi là Cảnh Dung, ngươi chân núi Tắc Sơn hiện giờ mười vạn đại quân ? Chỉ cần lệnh một tiếng, họ sẽ g.i.ế.c lên Tắc Sơn." Ngự Quốc Công chỉ tay Kỳ Trinh Đế, : “Ngươi kỹ lưng ngươi , cũng là kẻ thù g.i.ế.c của ngươi đấy."
Lại giở trò ly gián.
"Ông cái gì!"
"Ngươi còn hiểu ?" Ngự Quốc Công mặt mày dữ tợn: “Ngươi Mẫu phi ngươi c.h.ế.t như thế nào ? Hỏi lưng ngươi , hỏi xem, Mẫu phi ngươi rốt cuộc c.h.ế.t ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-856-khong-giau-duoc-khong-che-duoc.html.]
Chiêu Phi buộc tội mưu hại hoàng t.ử nên giam lãnh cung, lâu thì điên loạn, ngày hôm bèn treo cổ tự tử.
Cảnh Dung nhíu mày, Phụ hoàng của : "Ông ý gì?"
Hắn hỏi.
Kỳ Trinh Đế thôi.
"Mẫu phi con... chẳng c.h.ế.t trong lãnh cung ?"
Kỳ Trinh Đế thở dài, khuôn mặt già nua nhăn nhúm . Ông thể giấu nữa, hồi lâu mới : "Mẫu phi con... hề mưu hại hoàng tử. Là Trẫm gán cho bà một tội danh đày lãnh cung."
Cảnh Dung bàng hoàng, cánh tay như mất vài phần sức lực, suýt chút nữa cầm nổi thanh trường kiếm.
Kỳ Trinh Đế thở dài, giải thích với : "Tóm chuyện năm xưa như con nghĩ , Trẫm... Trẫm cũng là bất đắc dĩ."
"G.i.ế.c Mẫu phi con cũng là bất đắc dĩ ? Bà rốt cuộc phạm gì mà khiến nhẫn tâm đến thế?"
"..."
Ngự Quốc Công thầm trong bóng tối, tiếp tục châm ngòi: "Cảnh Dung, mà ngươi luôn miệng gọi là Phụ hoàng, vị Hoàng đế mà ngươi thề c.h.ế.t trung thành, chính là kẻ thù g.i.ế.c chung của ngươi và Cảnh Hiền. Các ngươi nên g.i.ế.c !"
Trương Toàn lên tiếng: "Dung Vương, ngài đừng lời xằng bậy của Ngự Quốc Công."
"Vậy sự thật rốt cuộc là gì?"
Đó là một vụ bê bối!
Là một vụ bê bối mà Kỳ Trinh Đế dùng cách để che đậy.
Đối mặt với sự ép hỏi của Cảnh Dung, ông nên , ?
Ngự Quốc Công hét lên: "Cảnh Dung, g.i.ế.c !"
G.i.ế.c !
Cảnh Dung hai tay run rẩy cầm kiếm, gân xanh nổi đầy trán và mu bàn tay. Hắn trừng mắt khuôn mặt bất lực của Phụ hoàng, nỗi hận trong lòng trào dâng.
Cuối cùng, cũng giương thanh kiếm trong tay lên.
Từng chút một hướng mũi kiếm về phía Kỳ Trinh Đế.
Phía , Ngự Quốc Công như một con sói đói khát, ánh mắt lộ sát khí âm hiểm đáng sợ, chờ đợi xem cảnh Cảnh Dung g.i.ế.c c.h.ế.t tên cẩu hoàng đế .
Thế nhưng...
Cảnh Dung bỗng nhiên đổi hướng, xoay , chĩa kiếm về phía ông .
Hả!
"Ngự Quốc Công, hôm nay là ngày c.h.ế.t của ông." Đôi mắt lạnh lẽo trầm xuống.
"Ngươi..."
"Ta cho ông cơ hội ."
Ngự Quốc Công giận dữ: "Ngươi rõ ràng thể báo thù cho ngươi, cứ đứa con bất hiếu. Mẹ ngươi suối vàng cũng yên nghỉ ."
"Đủ !"
"Hoàng đế hai tay nhuốm đầy m.á.u tươi, g.i.ế.c bao nhiêu như , đáng c.h.ế.t từ lâu . Vậy mà ngươi còn giúp . Cảnh Dung, ngươi đừng ngốc nữa, hôm nay ngươi bảo vệ , ngày khác sẽ g.i.ế.c ngươi."
Vừa dứt lời...
Một giọng vang lên từ trong đám đông: "Ngự Quốc Công, sự việc đến nước , ông còn đổi trắng đen ."
Là giọng nữ!
Nhìn về phía phát tiếng ...
Kỷ Vân Thư bước , bên cạnh là Thời T.ử Nhiên, Lâm Thù và Thương Trác.
Cảnh Dung ngạc nhiên: "Sao nàng đến đây?"
"Đến để vạch trần bộ mặt thật của một ."
Người đó đương nhiên là Ngự Quốc Công.
Cô về phía Kỳ Trinh Đế, : "Hoàng thượng, chuyện năm xưa nếu , thì để thần ."
Kỳ Trinh Đế sững sờ: "Kỷ đại nhân..."
"Đến nước , Hoàng thượng cũng cần giấu giếm nữa. Sự thật sớm muộn gì cũng sẽ công bố với thiên hạ, dù Hoàng thượng giấu thế nào cũng giấu , che ."
Kỳ Trinh Đế quanh, Ngự Quốc Công, các thần t.ử của ...
Thở dài một tiếng. Cuối cùng ông cũng gật đầu.