NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 855: Cảnh Lịch?
Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:56:32
Lượt xem: 122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuyết rơi ngớt, nhưng vẫn tạnh hẳn.
Khắp hoàng lăng treo đầy cờ phướn, giấy tiền vàng bạc rải đầy đất, bay tứ tung trong gió.
Xung quanh hoàng lăng, thị vệ bao vây tầng tầng lớp lớp, canh phòng cẩn mật đề phòng bất trắc.
Kỳ Trinh Đế cùng các đại thần bia Tế Linh ở chính giữa hoàng lăng, khí trang nghiêm túc mục.
Trước bia Tế Linh đặt một chiếc đỉnh lớn, bên trong cắm sẵn nến thông thiên, mùi hương nến quẩn quanh. Trên án thư hai bên đỉnh bày biện đầy đủ các vật phẩm dùng cho Niên tế.
Các hòa thượng chia xếp bằng hai bên bia Tế Linh, tay tràng hạt, miệng tụng kinh niệm phật.
Quan tế lễ đưa cho Kỳ Trinh Đế một nén hương.
Ông cung kính đón lấy bằng hai tay, vái bia Tế Linh một lạy, mới bước lên tự tay cắm hương đỉnh lớn.
"Quỳ!" Quan tế lễ hô to.
Mọi đồng loạt quỳ xuống, phủ phục hành lễ.
"Quỳ!"
Hành lễ.
"Lại quỳ."
Lại hành lễ.
"Đứng dậy."
Mọi lên.
Trương Toàn dâng tế văn, giao tay Kỳ Trinh Đế. Ông ném từng tờ từng tờ lò lửa mặt, chín mươi chín tờ tế văn hóa thành tro bụi.
Thi thoảng một cơn gió thổi qua, cuốn theo vài hạt tro tàn...
Đột nhiên!
"Á!" Có hét lên thất thanh.
Mọi về phía phát tiếng hét, chỉ thấy Hộ bộ Thị lang Trương đại nhân cổ một mũi tên xuyên thủng, m.á.u tươi trào .
Ông trợn trừng mắt, tay ôm cổ, từ từ ngã xuống, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Các quan xung quanh ồ lên kinh hãi, nháo nhác lùi , hoảng loạn tột độ.
"Bảo vệ Hoàng thượng!"
Toàn bộ thị vệ lao lên, che chắn Kỳ Trinh Đế và các quan viên ở giữa.
Trong lúc hỗn loạn , bỗng vang lên một tràng .
"Ha ha ha."
Quỷ dị và rợn .
Chỉ thấy vị hòa thượng dậy, bước lên phía , để lộ khuôn mặt dữ tợn đáng sợ, một nửa khuôn mặt lửa thiêu đến mức cực kỳ ghê tởm. Những hòa thượng phía ông cũng đồng loạt dậy, nhưng chủ động lùi về phía lưng ông , từng trút bỏ vẻ từ bi hỉ xả, lộ bộ mặt hung tàn.
Thị vệ tuốt kiếm, chĩa thẳng đám hòa thượng.
Kỳ Trinh Đế chằm chằm kẻ đầu, cảm giác như từng quen . Nghĩ ngợi một chút, đây chẳng là hòa thượng hôm qua đến đưa kinh văn cho ?
"Sao thế? Hoàng thượng nhận nữa ?" Ngự Quốc Công hỏi.
Người ...
Khuôn mặt Ngự Quốc Công hủy hoại, một bên mắt lửa nung chảy khiến mí mắt dính , huống hồ mười lăm năm trôi qua.
Kỳ Trinh Đế nhíu mày, quan sát kỹ lưỡng, chỉ cảm thấy đôi mắt và dáng lông mày của quả thực vài phần quen thuộc.
Là ai đây?
Nghĩ một chút, ông bỗng giật kinh hãi, liên tục lùi vài bước.
"Ngươi là... Cảnh Lịch!" Giọng ông run rẩy, dám tin.
"Cuối cùng cũng đoán ." Ngự Quốc Công chằm chằm ông: “Hoàng , vẫn khỏe chứ?"
"Thật sự là ngươi?"
Các đại thần cũng đều kinh ngạc tột độ.
Ngự Quốc Công? Chẳng c.h.ế.t từ lâu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-855-canh-lich.html.]
Đối diện với những ánh mắt ngỡ ngàng , Ngự Quốc Công trong lòng vô cùng sảng khoái. Ông ngẩng cao đầu, phơi bày vết sẹo mặt rõ ràng hơn, nỗi hận trong mắt càng thêm nồng đậm.
Ông : "Cũng may là còn sống, nếu hôm nay, thể tìm báo thù!"
Kỳ Trinh Đế trong lòng vẫn còn bàng hoàng: "Ngươi gì?"
"Làm gì ư? Hơn bảy mươi mạng trong phủ năm xưa đều là do ban tặng, xem gì? Ta dùng m.á.u của để tế vong linh họ." Giọng điệu ông tàn độc, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t ngay lập tức.
Kỳ Trinh Đế đẩy đám thị vệ mặt , bước về phía . Trương Toàn định kéo ông nhưng gạt .
"Cảnh Lịch, chân tướng năm xưa thế nào, tự bản ngươi nên hiểu rõ." Giọng ông mang ý nhắc nhở.
Ngự Quốc Công nhếch đôi môi khô khốc khẩy: "Mạng của mấy chục trong phủ là do g.i.ế.c, kẻ tay nhuốm đầy m.á.u tươi... là . Hôm nay chính là ngày c.h.ế.t của . Huynh yên tâm, sẽ để cô độc một , đám bề của cũng sẽ theo chôn cùng."
Hả!
Các triều thần bắt đầu hoảng loạn.
Kỳ Trinh Đế: "Cảnh Lịch, năm xưa Trẫm thể g.i.ế.c ngươi một , hôm nay cũng thể g.i.ế.c ngươi thêm nữa."
"Chỉ sợ... Hoàng bản lĩnh đó ."
Lời dứt, một con d.a.o găm từ phía bất ngờ kề sát cổ ông.
"Phụ hoàng, nhi thần đắc tội ." Giọng của Cảnh Hiền vang lên bên tai ông.
Thấy , thị vệ đồng loạt chĩa kiếm Cảnh Hiền.
Trương Toàn can ngăn: "Hiền Vương, !"
Kỳ Trinh Đế vô cùng bình tĩnh, hỏi Cảnh Hiền đang lưng: "Con đang gì ?"
"Nhi thần đương nhiên ." Hắn : “Ngày , nhi thần đợi mười lăm năm, sống lay lắt đến tận bây giờ, cuối cùng cũng để đợi ."
Nghiến răng nghiến lợi!
Ngự Quốc Công : "Cảnh Hiền, g.i.ế.c , con thể báo thù cho Mẫu phi con ."
Kỳ Trinh Đế chợt hiểu , hóa ... là vì Mẫu phi.
"Trẫm sớm nên nghĩ tới, trong lòng con mang hận, thể buông bỏ?"
"Bây giờ nghĩ tới cũng muộn." Đôi mắt đỏ ngầu của Cảnh Hiền như d.a.o găm găm mặt Kỳ Trinh Đế, : "Người vu cho cữu cữu tội mưu phản, ban c.h.ế.t cho Mẫu phi . Còn nếu giả bệnh, lẽ cũng g.i.ế.c luôn . Người xem, nên tha thứ cho ? Hay là g.i.ế.c ? Phụ hoàng, là con trai của mà! Vậy mà năm xưa g.i.ế.c , giam cầm trong cung bao năm nay, sống thế nào ? Mỗi ngày mỗi đêm, sống dở c.h.ế.t dở, chính là để đợi đến ngày hôm nay, đòi công đạo cho Mẫu phi ."
"Chân tướng sự việc năm xưa giống như con nghĩ ."
"Ta tận mắt thấy, thể là giả?"
Cảnh Hiền ấn con d.a.o thêm vài tấc, lưỡi d.a.o sắc bén chỉ còn cách cổ họng Kỳ Trinh Đế một chút xíu nữa là cắt đứt.
sự việc đến nước , Kỳ Trinh Đế hề sợ hãi, : "Cảnh Hiền, Trẫm cho con cơ hội thêm một nữa."
Hừ!
"Phụ hoàng giờ là sắp c.h.ế.t, hà cớ gì cho nhi thần cơ hội?"
Cảnh Hiền dứt lời, xung quanh xông một đội binh mã, bao vây đám thị vệ bảo vệ Kỳ Trinh Đế giữa. Giờ thì mọc cánh cũng khó thoát.
"Có thể Phụ hoàng , lúc nhi thần xin lệnh Thiểm Tây, thực sự để tiễu phỉ . Ta là để tập hợp binh mã. Cữu cữu là Trần Tư Doãn, nhiều thuộc hạ cũ đều ở vùng Thiểm Tây. Người xung quanh xem, đây đều là của Trần gia !"
Đều là của Trần gia !
Cảnh Hiền lúc trông như một kẻ điên cuồng.
Trương Toàn bỗng quỳ xuống, van xin: "Hiền Vương, chuyện năm xưa như ngài nghĩ , xin ngài đừng lời phiến diện của Ngự Quốc Công."
"Sự thật! Sự thật chính là Mẫu phi ông hạ lệnh đầu độc c.h.ế.t."
"Vương gia..."
"Câm miệng!" Cảnh Hiền gầm lên, ghé sát tai Kỳ Trinh Đế: “Phụ hoàng, nhi thần còn đường đầu nữa ."
"Con g.i.ế.c Trẫm thì gì?"
"G.i.ế.c , sẽ thể đăng cơ." Trong mắt chứa đựng d.ụ.c vọng vô tận, giọng trầm thấp : “Quên cho Phụ hoàng , ngay hôm qua, Cảnh Dung vì vượt ngục bất thành, của nhi thần... xử t.ử tại chỗ !"
Hả!
Kỳ Trinh Đế kinh hoàng sững sờ, run lên bần bật.
"Con... cái gì?"
"Nhi thần , Cảnh Dung c.h.ế.t . Nếu Phụ hoàng còn đang đợi đến cứu, thì hãy sớm từ bỏ ý định đó ."