NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 854: Cảnh Dung chết rồi!

Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:56:31
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tắc Sơn, chính điện hoàng lăng.

Đã là giờ Dậu, cả khu rừng núi tĩnh lặng như tờ, dường như thể thấy cả tiếng chim vỗ cánh bay lên.

Nơi quả thực là một vùng đất phong thủy bảo địa.

Lúc , Kỳ Trinh Đế đang ở trong chính điện, tự tay chép bài tế văn cho lễ Niên tế . Trọn vẹn chín mươi chín bản, mỗi bản đều do chính tay ông .

Bên trong và bên ngoài đều thị vệ canh gác.

Vì trời tối, trong điện thắp nhiều nến, ánh nến lung linh, thi thoảng gió lùa tắt một hai ngọn.

Tay ông đến tê dại, nhưng vẫn chịu dừng . 99 bản tế văn, năm nào cũng , thể thiếu một bản nào!

Lúc , Trương Toàn bưng một bát canh sâm bước , đặt sang một bên.

"Hoàng thượng, nghỉ ngơi một chút ạ."

Kỳ Trinh Đế đầu cũng ngẩng, : "Trẫm vẫn xong."

Haizz...

Trương Toàn cúi , : "Thực mấy bài tế văn Hoàng thượng cần tự tay chép , giao cho của Tông Chính Tự là ."

Thế chẳng tự khổ ?

Kỳ Trinh Đế : "Niên tế là lễ tế liệt tổ liệt tông Đại Lâm , thể qua loa . Trẫm đương nhiên tự tay chép. Nếu giao cho của Tông Chính Tự, nhỡ sai chữ thiếu chữ thì thế nào? Vẫn là Trẫm tự chép thì yên tâm hơn."

"Dù là , Hoàng thượng cũng nên uống bát canh sâm . Tắc Sơn hàn khí nặng, chớ để lạnh ."

Trương Toàn bưng bát canh sâm tới, múc một thìa.

Kỳ Trinh Đế vẫn dừng bút, lông mày nhíu , chút kiên nhẫn: "Ngươi ngoài , đừng phiền Trẫm."

"Hoàng thượng..."

"Ra ngoài."

Trương Toàn thôi, chuẩn lui .

Kỳ Trinh Đế : "Mang canh ."

"Vâng."

Bất đắc dĩ, lão đành bưng bát canh sâm lẳng lặng lui ngoài.

lão khỏi, một hòa thượng bèn bước tới.

Đứng ở cửa: "Tham kiến Hoàng thượng."

Nghe tiếng, Kỳ Trinh Đế tay vẫn ngừng, mắt ngước lên: "Chuyện gì?"

"Bần tăng mặt phương trượng gửi vài cuốn kinh văn tới cho Hoàng thượng."

Kinh văn?

Tay Kỳ Trinh Đế khựng , lập tức tiếp, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: "Vậy ngươi mang đây cho Trẫm xem."

"Vâng."

Hòa thượng bước , đặt kinh văn lên bàn. Thấy ánh sáng xung quanh tối, Kỳ Trinh Đế chép tế văn vẻ khó khăn, bèn : "Bần tăng lấy cho Hoàng thượng cái chân nến đây."

"Ừ."

Hòa thượng lấy một chân nến, đưa về phía ông. do chân nến nghiêng, sáp nến nóng chảy nhỏ xuống.

Rơi trúng mu bàn tay Kỳ Trinh Đế.

"A!"

Mu bàn tay đau nhói.

Sáp nến nóng như lửa, thấm da thịt, đau buốt bất ngờ.

Thực sự là đau thấu tim!

Hòa thượng thấy , sợ hãi vội đặt chân nến sang một bên, lùi cúi , chắp tay: "Bần tăng vô ý, xin Hoàng thượng xá tội."

Kỳ Trinh Đế cũng để bụng, dừng bút, ngẩng đầu quan sát kỹ tới.

Hòa thượng cúi đầu, cái đầu trọc hướng về phía ông. Dù , ông vẫn thấy vết sẹo mặt hòa thượng. Vết sẹo đó vô cùng đáng sợ, chuẩn tâm lý, e là một cái ngay.

Kỳ Trinh Đế hề tỏ ý ghét bỏ: "Không , sư phụ cũng là vô ý, Trẫm đương nhiên sẽ trách tội."

"Tạ ơn Hoàng thượng."

"Nếu còn việc gì, ngươi lui xuống ."

"Vâng."

Lúc lui , hòa thượng lén ngước mắt Kỳ Trinh Đế một cái.

Đợi hòa thượng khuất, Kỳ Trinh Đế khẽ nhíu mày, liếc mấy cuốn kinh văn bên tay, xoa xoa mu bàn tay sáp nến nhỏ , cứ cảm thấy chỗ nào đó đúng?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-854-canh-dung-chet-roi.html.]

Là hòa thượng ban nãy vấn đề?

Trong lòng ông gợn lên cảm giác bất an, nhưng tế văn vẫn xong nên nghĩ nhiều nữa, tiếp tục cắm cúi chép.

Ngự Quốc Công khi khỏi điện, khuôn mặt vốn cung kính bỗng chốc trở nên âm trầm khi lưng .

Cách ô cửa sổ chạm khắc hoa văn, ông trong điện.

Cười lạnh một tiếng: "Hoàng Hoàng , rốt cuộc vẫn nhận ."

Giọng vang vọng trong màn đêm, lạnh lẽo thấu xương.

Sau khi rời , ông đến phòng của Cảnh Hiền.

Hai đối diện .

Ở giữa đặt một ấm .

Cảnh Hiền thích pha , sở thích vẫn đổi, và pha uống ngon.

"Mọi thứ chuẩn xong, qua ngày mai, thiên hạ sẽ là của con." Ngự Quốc Công .

Cảnh Hiền nhạt: "Hy vọng là ."

Hai lấy rượu.

Cảnh Hiền chợt : "Còn một việc nữa."

"Việc gì?"

Cảnh Hiền đưa cho ông một bức thư, : "Đây là tin tức Lưu đại nhân gửi từ kinh thành đến. Trong thư Dung Vương quả nhiên định vượt ngục, cũng theo lệnh của Bổn vương, xử t.ử Cảnh Dung ngay bên ngoài đại lao Hình bộ !"

Cảnh Dung c.h.ế.t !

Thật sự c.h.ế.t?

Tin vui tày đình.

Ngự Quốc Công cầm bức thư, xem xong thì vô cùng phấn khích, lập tức nâng chén lên chúc mừng: "Xem đại sự thành. Chỉ cần ngày mai Hoàng đế c.h.ế.t, con thể tức khắc đăng cơ."

Trước quyền lực, ai thể !

Cảnh Hiền uống cạn chén , nhưng mặt trầm xuống, đầy vẻ tâm sự.

"Sao ? Con nỡ ?" Ngự Quốc Công nheo mắt.

Cảnh Hiền dậy, chậm rãi tới bên khung cửa sổ đang mở, màn đêm tuyết phủ trắng xóa. Đôi mắt đen láy sâu thẳm thấy đáy, : "Cảnh Dung và , từ nhỏ quan hệ . Tuy lợi dụng để trừ khử Cảnh Diệc, mượn sức để thuận lợi nhập triều, nhưng từng nghĩ sẽ g.i.ế.c ! Ta vô tâm với ngôi vị Hoàng đế, cũng nhất định sẽ nhường ngôi cho . Vậy mà vẫn nảy sinh sát tâm, nhất quyết dồn chỗ c.h.ế.t mới chịu thôi. Việc rốt cuộc là đúng? Hay là sai?"

"Người cũng c.h.ế.t , con những lời cũng vô dụng." Ánh mắt Ngự Quốc Công tàn độc, tiếp tục : “Từ xưa tranh đoạt đế vương, vốn dĩ là một mất một còn. Con sai, bởi vì con g.i.ế.c nó, nó sẽ g.i.ế.c con. Lúc đây, con thể đầu nữa ."

Phải !

Không thể đầu nữa.

Cảnh Hiền thở dài, nhớ lời Mạc Nhược từng .

"Chim non về rừng, xưa nay đều là định ."

"Chim non về rừng, quả thực là định ?" Hắn lẩm bẩm.

Ngự Quốc Công bước đến bên cạnh : "Những năm qua, chẳng con luôn đòi công đạo cho Mẫu phi con ? Chỉ vài canh giờ nữa trời sẽ sáng, tất cả những gì con , nhanh sẽ đạt ."

Cảnh Hiền gật gật đầu.

"Con đừng nghĩ nhiều nữa, đây, tránh để khác phát hiện."

"Vâng."

Ngự Quốc Công định rời thì Cảnh Hiền gọi .

"Hoàng thúc."

"Chuyện gì?"

Cảnh Hiền im lặng một lát, nghiêm túc hỏi: "Chuyện năm xưa, điều gì giấu ?"

Hả!

Lòng bàn tay Ngự Quốc Công siết chặt, nhưng vẻ mặt vẫn bất biến, giọng điệu bình thản : "Chuyện năm xưa kể cho con rõ ràng rành mạch, đương nhiên sẽ giấu giếm con điều gì."

Rất thành khẩn!

Cảnh Hiền khẽ gật đầu: "Được, con hiểu ."

Ngự Quốc Công cũng nán nữa, lặng lẽ lui ngoài.

Cảnh Hiền cửa sổ lâu.

Dường như đang suy tư điều gì!

Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ trôi qua... Trời cuối cùng cũng sáng!

 

Loading...