NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 85: Chim hoàng yến nhỏ bé

Cập nhật lúc: 2025-12-06 08:19:22
Lượt xem: 382

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nếu bổn vương ngươi theo về kinh, ngươi chấp nhận ?"

"Không chấp nhận." Gần như buột miệng , chút do dự.

Cảnh Dung hỏi: "Tại ?"

Tại ?

Ánh mắt Kỷ Vân Thư trầm xuống, dán chặt ngọn lửa đang cháy rừng rực.

Hồi lâu mới thốt vài chữ: "Ta thể rời ."

Đôi khi Cảnh Dung thực sự hiểu nổi lời của Kỷ Vân Thư, lúc thì thâm sâu khó lường, lúc thì đơn giản đến mức khó hiểu!

Cái tính cách nhạt nhẽo như nước ốc đó khiến thể so đo với cô !

Cảnh Dung nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng hỏi nữa.

Có lẽ do Kỷ Vân Thư đang trầm tư, mắt cụp xuống, thanh tre trong tay vô tình khều trúng một thanh củi đang cháy đỏ rực, tàn lửa nổ bung như pháo hoa, b.ắ.n mu bàn tay cô.

"Á... "

Cô kêu lên đau đớn.

Thanh tre rơi xuống, cô ôm tay xuýt xoa.

Ngay khoảnh khắc cô kêu lên, Cảnh Dung bật dậy, gạt phăng đống quần áo chắn giữa hai , lo lắng lao tới chỗ Kỷ Vân Thư, xổm xuống, kéo tay bỏng của cô gần .

Mu bàn tay tàn lửa b.ắ.n cháy mấy nốt đỏ.

Cảnh Dung cẩn thận thổi nhẹ, trách: "Sao ngươi bất cẩn thế?"

Giây tiếp theo, Kỷ Vân Thư vội rụt tay về, mắt mở to kinh ngạc.

Bây giờ, cả hai đều chỉ mặc áo lót trong!

Kỷ Vân Thư ôm cánh tay, bật dậy khỏi mặt đất, vội vàng với tay lấy quần áo giá.

ngờ, khi dậy động tác quá mạnh, trâm cài tóc bỗng nhiên tuột .

Mái tóc búi cao từ từ buông xõa xuống như dòng thác đen nhánh từ núi cao đổ xuống, xõa tung xuống vòng eo thon thả của cô theo cơn gió nhẹ!

Lúc , Kỷ Vân Thư chộp quần áo, che ngực, tay vòng đầu, giữ lấy mái tóc đang xõa tung.

Trong lúc hoảng loạn, cô đầu , mái tóc bay bay vương vấn gương mặt ửng hồng tinh tế, toát lên vẻ linh khí thoát tục vướng bụi trần!

Và ánh mắt cô chạm ngay ánh mắt ngẩn ngơ của Cảnh Dung.

Cảnh Dung chôn chân tại chỗ cô, lòng bàn tay đang xòe hứng lấy hạt châu rơi từ trâm cài tóc của cô!

Không kinh ngạc, mà là kinh diễm!

Tóc dài chấm eo, cảnh tượng đó Cảnh Dung tưởng tượng bao .

tự tay tháo trâm cài cho cô, là cô trang điểm lộng lẫy mặt .

là tình cảnh hiện tại!

Đẹp, quá !

Phải là trong lòng kích động vô cùng, nhưng diễn tả thế nào.

Cảm xúc đó, sự kinh diễm và vui sướng đó, Cảnh Dung giấu kín thật kỹ, tránh để phụ nữ tinh tế mặt thấu tâm tư!

Kỷ Vân Thư rùng một cái, nhanh chóng khoác áo , mặt , nhạt giọng : "Tiểu nhân thất lễ, xin Vương gia thứ tội."

"Tội gì?"

"Tội khi quân."

"Khi quân chỗ nào?"

"Thân phận."

"Thì ?" Hắn cứ hỏi dồn dập.

Làm Kỷ Vân Thư trả lời thế nào.

Cảnh Dung bỗng nhiên thêm một câu: "Không , tội bổn vương truy cứu."

Giọng dịu dàng, môi nở nụ .

Kỷ Vân Thư nữa, cúi đầu, tóc đen che khuất khuôn mặt, chỉ thấy sống mũi cao thẳng thanh tú.

Cảnh Dung bước tới hai bước nhỏ, đưa hạt châu trong tay cho cô.

Kỷ Vân Thư định đưa tay lấy, nắm chặt tay, : "Hạt châu tạm thời để chỗ bổn vương."

"Một hạt châu bình thường, Vương gia cần gì tranh giành?"

"Bình thường ? Bổn vương thấy quý giá."

Người cô cứng đờ: "..."

Cảnh Dung mân mê hạt châu trong tay, xổm xuống đất, đưa hạt châu gần ngọn lửa soi, khóe miệng nhếch lên: "Kỷ tiên... , nên gọi là Kỷ cô nương. Bổn vương tò mò, tại ngươi cải trang nam giới, chốn xác c.h.ế.t? Con gái nhà lành chẳng nên ở trong khuê phòng, cửa lớn cửa trong bước ? Ở nhà thêu thùa trồng hoa, đến tuổi thì tìm gả ."

Hiểu rõ phụ nữ gớm nhỉ!

Kỷ Vân Thư chỉ đáp: "Thiếu tiền!"

"Thiếu tiền?" Cảnh Dung ngạc nhiên, ngẩng đầu cô: "Đường đường là danh gia vọng tộc Kỷ gia mà thiếu tiền?"

Quả nhiên, lai lịch của cô điều tra rõ ràng!

"Xem Vương gia hôm đó tặng Bạch Vân Trường, đốt roi của cha , là cố ý ."

Hắn xoay hạt châu đầu ngón tay, : "Tiện tay giúp đỡ thôi."

Cái tay tiện thật, vươn dài gớm.

Cảnh Dung : "Kỷ cô nương mặc đồ xong , chi bằng xuống , bổn vương thực sự thích ngước khác."

Kỷ Vân Thư kéo áo, lùi hai bước mới xuống.

"Ngươi sợ bổn vương lắm ?" Đôi mắt chim ưng quét tới.

"Không ."

"Vậy xa thế?" Cảnh Dung vui, vỗ vỗ chỗ bên cạnh: "Ngồi gần chút, bổn vương mặc quần áo mà ngươi sợ? Hơn nữa, xa thế, đêm dài đằng đẵng, sưởi ấm kiểu gì?"

Cái ...

Câu mà sai sai thế nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-85-chim-hoang-yen-nho-be.html.]

Kỷ Vân Thư đành theo, nhưng chỉ nhích một chút xíu, gần đống lửa hơn.

"Vương gia sớm phận của , vạch trần?" Cô hỏi thắc mắc trong lòng.

Này , ngài đang đùa giỡn đấy ?

Câu hỏi đổi nụ xa của Cảnh Dung, khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ trêu chọc đầy ẩn ý.

Chỉ : "Ngươi cố tình giấu giếm, bổn vương cần gì vạch trần ngươi?"

Lý do khiến Kỷ Vân Thư câm nín.

Cảnh Dung chau mày, nghiêng đầu cô, vấn đề cũ: "Bổn vương tò mò, ngươi Tam tiểu thư Kỷ gia ? Sao thiếu tiền? Lại còn lão già đó dùng roi đánh?"

Lão già?

Kỷ Vân Thư thầm giơ ngón cái cho !

Thở dài một , cô đáp: "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Vương gia là hoàng tộc, tất nhiên cũng nỗi khổ khó . Huống hồ là nhà thường dân, một giọt dầu, một hạt gạo, nhỏ như cái kim cũng thể là nguyên nhân mâu thuẫn. Bị mắng, đánh, chẳng là chuyện thường tình ?"

Nghe , Cảnh Dung suy tư: "Ngươi ở cái thành Cẩm Giang bé tí , thật sự là phí phạm tài năng."

"Không hiểu ý Vương gia."

"Ngươi , kinh thành rộng lớn, chứa nổi rồng cuộn hổ , chứa mười vạn hùng binh. Trong Kim điện, ngoài tường thành. Lớn đến long uy Hoàng thượng, nhỏ đến phủ doãn kinh thành. Luật pháp nghiêm minh, chế độ chặt chẽ. Phố xá phồn hoa, mười dặm hồng trang. Nơi như thế mới là chỗ Kỷ cô nương nên ở."

Lời lẽ nghiêm túc!

bao giờ Cảnh Dung tài ăn đến thế.

mà...

"Đất rồng phượng tự rồng phượng ở. Một chim hoàng yến nhỏ bé như thì thành nhỏ huyện nhỏ mới là chốn an ."

"Tại ?"

"Kinh thành tuy lớn nhưng nguy cơ tứ phía, chế độ nghiêm minh nhưng pháp lý ngoại trừ nhân tình. Phố xá phồn hoa nhưng bằng sự thanh bình của đường nhỏ ngõ nhỏ Cẩm Giang."

Nghe Kỷ Vân Thư xong, Cảnh Dung khỏi thốt lên: "Khéo mồm khéo miệng!"

thừa nhận, từng câu từng chữ của Kỷ Vân Thư đều là sự thật!

Cảnh Dung nhặt thanh tre nhỏ, khều khều đống lửa.

Khóe miệng luôn vương nụ thâm sâu!

Kỷ Vân Thư ôm gối, cũng gì nữa.

Đêm lạnh tâm tình, đến đây là hết!

Hai cứ thế sóng vai , chìm im lặng.

Một tâm tư thấp thỏm, một tâm tư vui sướng!

Mỗi một vẻ.

Không chịu nổi đêm dài dằng dặc, Kỷ Vân Thư búi tóc lên, dựa cột lưng, nhắm mắt .

Cảnh Dung trằn trọc yên.

Hắn nghiêng đầu cô. Dưới ánh lửa đỏ hồng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỷ Vân Thư như miếng huyết ngọc thượng hạng, luôn vô tình thu hút ánh của khác. Dưới hàng mi cong, đôi mắt nhắm nghiền dường như mang theo một nỗi ưu tư khiến lòng đau nhói!

Không nghĩ ngợi nhiều nữa, Cảnh Dung lấy áo của giá xuống đắp lên Kỷ Vân Thư, thêm mấy thanh củi đống lửa, lúc mới xuống bên cạnh đống lửa nghỉ ngơi.

Gió mưa gào thét bên ngoài ngôi miếu suốt cả đêm!

Ngày hôm , mưa tạnh. Kỷ Vân Thư tỉnh dậy, đắp áo của Cảnh Dung, quanh thấy .

Đang thắc mắc thì Cảnh Dung từ bên ngoài , tay bưng mấy cái màn thầu nóng hổi.

"Tỉnh ?"

Cô gật đầu.

Cảnh Dung đưa màn thầu cho cô: "Tranh thủ lúc còn nóng ăn ."

Kỷ Vân Thư đưa áo cho , nhận lấy màn thầu, quét mắt Cảnh Dung từ đầu đến chân, kỳ quái hỏi: "Vương gia, ngài cứ thế ngoài đấy chứ?"

Lúc Cảnh Dung chỉ mặc áo lót trong, đôi ủng, tuy lộ liễu nhưng vẫn thấy sai sai ?

"Phải, dù cũng chẳng ai thấy." Hắn gật đầu mặc áo.

"Không ai thấy?" Kỷ Vân Thư thắc mắc: "Thế màn thầu ?"

"Tiện tay tiện tay."

Cạn lời!

Trộm là trộm!

Điều khiến Kỷ Vân Thư cái mới về vị Phật .

Hắn trộm, rõ ràng là dùng một nén bạc đổi lấy mà.

Ăn một cái màn thầu, thu dọn một chút, hai rời khỏi ngôi miếu, bến đò.

Vì trời yên biển lặng nên bến đò mấy chiếc thuyền. Hai lên thuyền, trở về thành.

Cảnh Dung yên tâm, đòi đưa cô về.

"Không cần , đến nha môn ."

"Giờ ?" Cảnh Dung hiểu.

Kỷ Vân Thư gật đầu, về hướng nha môn, giải thích: "Nếu gì bất ngờ, vụ án t.h.i t.h.ể âm dương hôm nay sẽ phá ."

"Chắc chắn thế?" Cảnh Dung theo cô.

"Làm một thí nghiệm nhỏ là ngay thôi. mà..." Cô dừng bước, nghiêm túc Cảnh Dung: "Mong Vương gia đừng tiết lộ phận nữ nhi của ngoài, kẻo rắc rối."

Cười nhẹ, : "Thực bổn vương quen bộ dạng nam nhi của ngươi ."

"..."

Bất lực, cô đành rảo bước nhanh hơn về phía .

Cảnh Dung , cũng đuổi theo.

Chẳng bao lâu đến nha môn, huyện thái gia thấy hai cùng đến thì ngạc nhiên.

...

 

Loading...