NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 844: Đến phủ Hiền Vương đòi người
Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:25:46
Lượt xem: 77
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quan tài khiêng một mạch đến trạch viện định.
Kỷ Vân Thư đợi sẵn bên trong.
Mọi thứ chuẩn xong xuôi!
Quan tài của Ngự Quốc Công bằng gỗ đàn hương thượng hạng, chút nặng nề. Vỏ ngoài chạm khắc những hoa văn vô cùng tinh xảo, thếp vàng từng đường nét, trông khí phái cao quý. Chỉ là chôn đất hơn chục năm, bề mặt bám đầy đất vụn. Vì vận chuyển vội vàng từ Tắc Sơn xuống, gặp gió gặp tuyết, nên bùn đất dính nhầy nhụa quan tài, lẫn cả những vụn cỏ khô.
Mọi đặt quan tài trong nhà, ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại.
Lang Bạc : "Kỷ cô nương, phiền cô ."
"Mở một khe nhỏ nắp quan tài ."
"Được."
Mấy thị vệ mặc đồ hành theo lời cô, hé nắp quan tài một chút. Một mùi hôi cũ kỹ xộc thẳng ngoài.
Thời T.ử Nhiên hiểu, hỏi: "Kỷ cô nương, cứ lật tung nắp quan tài ?"
"Đương nhiên là ." Cô giải thích: “Địa thế Tắc Sơn tuy bằng phẳng, nhưng bốn bề cây cối bao quanh, núi hồ nước, ẩm bốc lên dễ thấm đất núi. Cả ngọn núi Tắc Sơn giống như hấp trong lồng. Quan tài gỗ đàn hương chôn đất trăm năm thì , nhưng bên trong thì khác. Hơi ẩm xuyên qua gỗ trong quan tài, kết hợp với t.ử khí tích tụ bao nhiêu năm, thể sinh khí độc hại cho con . Mạo mở nắp quan tài sẽ nguy hiểm. Vì khi khai quan, thường mở một khe nhỏ để đề phòng bất trắc."
Mọi mà ngẩn , mắt tròn mắt dẹt!
ai cũng hiểu ý tứ trong đó.
"Vẫn là Kỷ cô nương lợi hại." Có khen một câu.
Cô im lặng , thầm lắc đầu. Không vị thầy phong thủy nào chọn huyệt mộ cho Đại Lâm ở nơi ẩm thấp như Tắc Sơn. Chẳng trách mấy trăm năm , hoàng lăng đế vương biến thành "hồ chứa nước", những thứ giá trị khảo cổ bên trong đều ẩm hủy hoại quá nửa.
Lang Bạc chợt hỏi: " , thấy Vương gia?"
Giờ ngươi mới phát hiện hả?
Kỷ Vân Thư : "Ngài bãi triều kéo đến phủ Hiền Vương, chắc là mở tiệc rượu, uống say , kịp về. Ta lo cổng thành đóng nên đưa T.ử Khâm ."
Lang Bạc kinh ngạc: "Lúc quan trọng thế mà Vương gia còn uống rượu? Chuyện ..." Cũng quá là thể thống gì !
Mấy chữ cuối cùng dám .
Không lâu , Tiêu thống lĩnh cũng đến.
Lang Bạc vội hỏi: "Bốn tên đ.á.n.h ngất thế nào ?"
"Yên tâm , chỉ là mấy tên lính quèn thôi mà! Dọa vài câu là xong, dám lắm miệng ." Tiêu thống lĩnh nhướng mày .
"Làm Thống lĩnh như , gan cũng to thật."
"Đi lưỡi d.a.o bao năm, gan to ? Hơn nữa, việc Dung Vương giao phó, nào dám cho ?"
Hắn vỗ vỗ ngực.
Lại nán một lúc, xác định việc thuận lợi mới yên tâm rời , hoàng lăng.
Kỷ Vân Thư thấy khí trong quan tài thoát gần hết, bèn bảo lật nắp quan tài lên.
Nắp mở, lộ bộ hài cốt đen sì bên trong, xương cốt rã rời. Y phục hài cốt vẫn mục nát, lờ mờ còn thấy vài mảnh vải dính chặt xương. Vải vóc thượng hạng quả nhiên bền . Xung quanh hài cốt còn đặt nhiều đồ tùy táng quý giá.
Do quan tài rung lắc khi di chuyển nên đồ đạc bên trong xô lệch lộn xộn.
"Thảo nào quan tài nặng thế, hóa bên trong nhiều đồ tùy táng ." Có thốt lên.
Kỷ Vân Thư đeo găng tay, sờ nắn từng chút một bộ hài cốt, đó mới cẩn thận nâng hộp sọ , đặt lên chiếc bàn trải sẵn vải trắng.
Bắt đầu tỉ mỉ nghiên cứu.
Cô chỉ hai ngày thời gian!
Ở một diễn biến khác, tại phủ Dung Vương.
Đêm khuya, tuyết rơi đầy trời.
Vệ Dịch mái hiên cửa, khoác áo choàng, cổ quấn khăn lông, ngửa đầu bầu trời đêm tuyết trắng xóa. Đôi mắt trong veo sạch sẽ của như chứa đựng cả một hồ nước biếc, là thấy ngay sự thuần khiết và nhiệt thành.
Ánh đèn kéo dài cái bóng của nền đất...
Trông vô cùng cô đơn.
Tiểu nha đầu khuyên mấy : "Vệ công tử, muộn thế , nghỉ thôi."
Hắn .
"Kỷ cô nương chắc đang bận việc gì đó, công t.ử đừng lo, khi sáng mai cô về ."
"Em nghỉ ." Giọng trầm ấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-844-den-phu-hien-vuong-doi-nguoi.html.]
Nha đầu yên tâm: "Hay để em rót cho công t.ử chén nóng, uống cho ấm đợi tiếp."
"Ừ."
Nha đầu nhà rót .
Vệ Dịch vẫn nguyên tại chỗ. Bỗng một cơn gió lớn nổi lên, thổi bay chiếc đèn lồng treo ở góc, rơi xuống đất, nến tắt ngấm.
Cùng lúc đó, một bóng trắng "vút" một cái lướt qua nền tuyết.
Hả?
Hắn theo hướng bóng trắng lướt qua, đầu thì một lực mạnh giáng xuống gáy.
Đau!
Đầu óc tối sầm.
Lập tức mất tri giác.
Cơ thể ngã xuống, đỡ lấy.
Kẻ đó nhanh chóng vác lên vai, nhảy lên mái nhà, biến mất trong màn đêm.
Đến khi tiểu nha đầu bưng nóng từ trong nhà ...
Chẳng thấy bóng dáng ai cả!
"Vệ công tử? Vệ công tử?"
Gọi mấy tiếng cũng ai trả lời, nàng vội vàng chạy ngoài sân tìm một vòng, vẫn thấy.
Cuối cùng cũng cuống lên.
Vội vàng báo cho Đại quản gia Lộ Giang.
Lộ Giang cho tìm kiếm khắp trong ngoài, cuối cùng phát hiện dấu chân mái nhà, ý thức mức độ nghiêm trọng của sự việc.
bây giờ...
Kỷ Vân Thư khỏi thành!
Vương gia đang ở phủ Hiền Vương!
Hắn suy tính , quyết định dẫn đến phủ Hiền Vương đòi .
Đêm khuya, gió lạnh rít từng cơn.
Hắn xách đèn lồng dẫn đến ngoài phủ Hiền Vương thì hầu giữ cửa chặn .
"Muộn thế , các việc gì?"
"Vào bẩm báo Hiền Vương một tiếng, chúng đến đón Vương gia hồi phủ."
Hai tên hầu : "Hiền Vương dặn, Dung Vương tỉnh rượu, đợi tỉnh Vương gia sẽ tự phái đưa về."
"Chúng chuẩn kiệu, bây giờ đón Vương gia ngay."
Không nhiều nữa, xông !
Hai tên hầu đối thủ của Lộ Giang và đám , đương nhiên cản nổi, chỉ đành chạy theo .
Đoàn đến sân.
Cảnh Hiền tiếng động bèn .
Khách khí : "Hóa là Lộ thúc."
Lộ Giang: "Tham kiến Hiền Vương."
"Nửa đêm canh ba thế , Lộ thúc đến là...?"
"Đón Vương gia hồi phủ."
Cảnh Hiền lộ vẻ ngạc nhiên: "Chẳng Bổn vương cho thông báo với các ngươi ? Cảnh Dung và Bổn vương cao hứng nên uống nhiều vài ly, nào ngờ rượu mạnh quá, say đến giờ vẫn tỉnh. Đợi sáng mai, Bổn vương sẽ sai đưa về."
"Chúng chuẩn sẵn kiệu, dám phiền Vương gia."
"Sao gấp gáp như ? Chẳng lẽ trong phủ xảy chuyện gì ?"
Lộ Giang: "Vương gia đa tâm ."
"Đã chuyện gì thì đợi sáng mai Cảnh Dung tỉnh hẵng . Hơn nữa giờ đang đêm khuya, sương lạnh gió tuyết, Cảnh Dung vốn say, hà tất hành hạ một chuyến."
" mà..."
Cảnh Hiền ngắt lời: "Chẳng lẽ Lộ thúc tin Bổn vương?"