NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 839: Một vụ án mưu phản

Cập nhật lúc: 2025-12-24 08:48:07
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệ Dịch càng thèm để ý, Thời T.ử Nhiên càng trêu chọc. Hắn khoanh tay ngực, dùng khuỷu tay huých nhẹ Vệ Dịch.

"Vệ Dịch, nơi sắp thành nhà của ngươi đấy."

Hửm?

Vệ Dịch ngơ ngác : "Tại ?"

"Bởi vì đợi Kỷ cô nương gả cho Vương gia nhà , cô sẽ là Dung Vương phi, nơi đương nhiên là nhà của cô . Mà Kỷ cô nương luôn coi ngươi như , nhà của cô tự nhiên cũng là nhà của ngươi. Sau ngươi cứ yên tâm ở đây, sẽ chiếu cố ngươi."

Huynh ! Dung Vương phi! Đệ !

Những từ ngữ như d.a.o nhọn đ.â.m tim Vệ Dịch. Bước chân khựng . Đứng chôn chân tại chỗ.

Thời T.ử Nhiên thầm nở nụ gian xảo, tưởng trêu chọc thành công.

Tới tới , tổn thương !

Nào ngờ, Vệ Dịch chẳng hề tức giận. Ánh mắt bình thản theo bóng dáng nhỏ bé của Kỷ Vân Thư, khẽ : "Chỉ cần Thư vui vẻ, thế nào cũng ."

Thời T.ử Nhiên xìu xuống như quả bóng xì , buông thõng hai tay, thở dài thườn thượt.

"Chán thật đấy."

Nói , nhún chân một cái, phi lên mái nhà phủ đầy tuyết trắng. Hắn dùng chân gạt tuyết xung quanh xuống, lười biếng dựa , miệng ngậm cọng cỏ khô từ lúc nào. Dáng vẻ vô hết sức!

Vệ Dịch liếc một cái, thấy nhạt nhẽo nên bỏ .

Vừa bước sân, đám nha từng chăm sóc đây bèn ùa tới. Nghe đồn Vệ Dịch còn ngốc nữa, chẳng những thế còn trở nên thông minh xuất chúng, tài " qua là nhớ", ai cũng tò mò xem thực hư thế nào.

Chẳng mấy chốc, cái sân nhỏ chật kín !

Các tiểu nha đầu tay cầm giấy, xếp hàng chờ đến lượt đưa cho .

"Vệ công tử, em tên là Vân Hương."

"Em tên Liên Châu."

"Em đến , em đến ..."

"Là em đến mà."

"Em tên Tương Thúy. Mẹ em bảo chữ Tương là ba chấm thủy cộng với chữ Tướng trong tin tưởng. Ba chấm thủy chẳng là nước ? Chữ Thủy em , nhưng nửa em , Vệ công t.ử dạy em với."

Hắn bàn, đống giấy trắng mặt, đáng lẽ đau đầu nhưng cực kỳ kiên nhẫn, ai xin gì cũng cho! Cầm bút tên từng lên giấy.

khi xong chữ "Tương" cho Tương Thúy, cô bé cầm lên xem thì thấy sai sai!

"Vệ công tử, em là Tương Thúy, chữ là chữ Tương ạ? Không nên chữ Thủy ?"

Cái ... Bé con , em hại em .

Vệ Dịch giải thích thế nào, chỉ đành : "Tương Thúy cô nương, đây chính là tên của cô, sai , cô cứ nhớ lấy là ."

Tương Thúy ngờ vực. Mẹ lừa ?

Tiếp đó, Vệ Dịch cặm cụi tên cho từng .

Kỷ Vân Thư ở cửa viện, cảnh tượng náo nhiệt bên trong. Một tiểu nha đầu tinh mắt thấy cô.

"Kỷ cô nương, ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-839-mot-vu-an-muu-phan.html.]

Cô vội đưa tay lên môi hiệu "Suỵt". Cô bé cũng lanh lợi, gì nữa, chui tọt đám đông.

Nhìn Vệ Dịch ôn hòa, nho nhã, khóe miệng Kỷ Vân Thư dần nở nụ .

Cô thầm nghĩ, nếu cứ mãi như thế thì bao!

Cô khẽ thở dài, phiền , rời .

Vì sắp đến Tế lễ cuối năm, cả trong cung lẫn ngoài cung đều tất bật. Hoàng lăng xây núi Tắc Sơn cạnh kinh thành, dựa núi mà dựng, Chính điện và Hành điện để hoàng quốc thích cùng các đại thần đến tế lễ nghỉ ngơi. Hai ngày Tế lễ, Hoàng thượng sẽ dẫn xuất cung đến Tắc Sơn, hành lễ Phật một ngày mới hoàng lăng tế lễ. Mỗi năm một , từng gián đoạn.

Hoàng đế xuất cung là chuyện lớn tày trời!

Vì thế Tắc Sơn sớm canh phòng cẩn mật, tăng cường binh lính. Ngay cả dân chúng thường ngày săn b.ắ.n quanh đó cũng chặn đường "xua đuổi", cho đến gần.

Chuyện Tế lễ, Hoàng thượng giao quyền cho Tông Chính Tự, nên ngoài mặt Cảnh Dung thể can thiệp. Hắn chỉ đành bí mật bàn bạc với Tần đại nhân và Tiêu thống lĩnh cách đào trộm quan tài của Ngự Quốc Công mà thần quỷ .

Trong thời gian , Kỷ Vân Thư với tư cách là quan triều đình, khi Hoàng thượng hạ lệnh niêm phong hồ sơ Lâm Kinh Án, cô đương nhiên đến Hình bộ nhậm chức đàng hoàng. Từ khi khôi phục chức quan Đề điểm Hình ngục ty, quyền lực của Đại Lý Tự giảm đáng kể, gánh nặng vai Kỷ Vân Thư cũng tăng lên. Không do sắp đến Tết mà án từ các địa phương gửi lên nhiều hơn hẳn ngày thường.

Tiểu quan Hình bộ bê thêm một chồng hồ sơ đặt lên bàn cô!

"Kỷ đại nhân, đây là phần cuối cùng ạ."

Cô lắc đầu, lật giở xem qua thở dài: "Mấy vụ án địa phương , lẽ khiếu nại nộp đơn từ lâu . Chỉ tại đám quan thường ngày lười biếng, bỏ bê quản, đợi đến gần Tết mới tống hết lên đây. Chúng nghĩ cấp bận rộn xuể, mấy vụ sẽ đùn đẩy, bỏ xó thành án treo, quan địa phương cũng đỡ phiền phức. hổ danh quan, tính toán còn khôn hơn cả chủ tiệm cầm đồ, thật khiến thất vọng. Thảo nào án oan đời ngày càng nhiều."

Tiểu quan vỡ lẽ: "Hóa , thảo nào cứ cuối năm là án địa phương gửi lên nhiều thế. Nếu hôm nay Kỷ đại nhân thì hạ quan cũng chẳng hiểu ."

"Sau còn nhiều cái để ngươi học."

"Được theo Kỷ đại nhân học hỏi phá án là vinh hạnh của hạ quan." Tiểu quan tít mắt như hoa nở. Được theo Kỷ Vân Thư học hỏi thêm vài năm, cũng thăng chức.

Kỷ Vân Thư liếc , mỉm nhạt, đưa chồng hồ sơ phân loại cho , dặn dò: "Mấy vụ án khá nghiêm trọng, ngươi tìm hồ sơ các vụ kết án đây đối chiếu xem bỏ sót gì ? Nếu thì báo cho , khi mở hồ sơ điều tra."

"Vâng!"

Tiểu quan hăng hái việc.

Kỷ Vân Thư bận rộn suốt hai ngày trời, cuối cùng cũng xem xong và phân loại hết các vụ án. Vụ nào vấn đề thì gửi trả về các phủ các châu, vụ nào vấn đề thì lập tức phái quan viên xuống điều tra, yêu cầu Tết, nếu còn dị nghị thì về kinh báo cáo .

việc cực kỳ nhanh gọn, trong Hình bộ đều thì thầm bàn tán, bảo nữ quan duy nhất của Đại Lâm quả nhiên danh bất hư truyền.

Khi cô trong phòng việc thẩm án, thỉnh thoảng quan viên xin chỉ giáo, cô cũng kiên nhẫn giải thích cặn kẽ.

Hôm nay, khó khăn lắm mới rảnh tay một chút, cô bê chồng hồ sơ xử lý xong kho lưu trữ của Hình bộ, phân loại xếp lên kệ.

...

Sơ ý một chút, cái kệ rung lên, hồ sơ kệ bên cạnh rơi xuống.

"Rầm rầm rầm..."

Tung tóe khắp nơi. Bừa bộn cả sàn nhà.

Cô vội xuống thu dọn.

Vô tình, cô thấy hồ sơ một vụ án mưu phản mười lăm năm .

Nhân vật chính của vụ án là Binh bộ Tư mã Trần Phong, cùng tội danh còn nhiều quan lớn nhỏ. Tất cả đều c.h.é.m đầu thị chúng!

 

Loading...