NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 836: Bê bối của Hoàng thất Đại Lâm
Cập nhật lúc: 2025-12-24 08:35:06
Lượt xem: 133
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt khác, khi Kỳ Trinh Đế Cảnh Dung lạnh cóng đến mức khiêng khỏi cung, trong lòng ông vô cùng lo lắng. Ông âm thầm cử đến Phủ Dung Vương ngóng tình hình. May , nhờ Mạc thần y tay, cộng thêm thể Cảnh Dung cường tráng nên cũng gì đáng ngại. Lúc , ông mới yên lòng.
Quả nhiên rồng sinh rồng, phượng sinh phượng. Tính cách của Cảnh Dung thật sự giống ông như đúc!
Đêm đó, Kỳ Trinh Đế nặng trĩu tâm tư, trằn trọc ngủ .
Khó khăn lắm mới chợp mắt một lúc, ông gặp cơn ác mộng kinh hoàng. Khi mở mắt , ông thấy trở đêm mưa gió sấm chớp của mười lăm năm về . Cả nhà Ngự Quốc Công, hơn bảy mươi mạng chật kín sân đình. Ai nấy đều ông với ánh mắt sợ hãi tột độ. Có quỳ rạp đất run rẩy, sợ hãi ôm chặt lấy . Còn ông, khoác chiếc áo choàng đen, đội mũ trùm che khuất gần hết khuôn mặt, trong tay lăm lăm thanh kiếm sắc bén.
Ngay khi một tia chớp x.é to.ạc bầu trời, ông vung kiếm, đ.â.m mạnh cổ họng một trong họ. Máu tươi b.ắ.n , một giọt m.á.u nóng hổi b.ắ.n lên mặt ông, như chất độc thấm sâu da thịt.
Khoảnh khắc đó, tiếng la hét vang lên t.h.ả.m thiết khắp sân, quên cả việc cầu xin tha mạng. Trong tiếng la hét chứa đựng sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi tột cùng cái c.h.ế.t đang cận kề!
Bỗng nhiên, Ngự Quốc Công từ trong đám bước , cà nhắc từng bước. Y phục ông lửa thiêu rách nát, mái tóc rối bù xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt. Con mắt còn lộ ánh đầy thù hận, dường như dòng m.á.u mủ đang rỉ từ hốc mắt.
Ông từng bước tiến về phía Kỳ Trinh Đế. Càng lúc càng gần... Càng lúc càng rõ...
Bàn tay cầm kiếm của Kỳ Trinh Đế run lên bần bật. Chỉ thấy khóe miệng trắng bệch của Ngự Quốc Công trào m.á.u tươi, đôi môi nứt nẻ nhếch lên nụ quỷ dị rợn . Một cơn gió mạnh thổi qua, hất tung mái tóc rối bời, để lộ nửa khuôn mặt còn . Nửa khuôn mặt như lửa thiêu cháy, m.á.u thịt lẫn lộn, lông mày cháy trụi, chỉ còn một mảng đỏ sẫm nhăn nhúm. Ngay cả con mắt bên đó cũng dính chặt , nếu kỹ thì khó mà nhận đó là mắt .
Cảnh tượng khiến kinh hãi tột độ.
Kỳ Trinh Đế sững sờ, tay buông lỏng, thanh kiếm rơi loảng xoảng xuống đất.
"Cảnh Lịch!" Ông thốt lên tên Ngự Quốc Công đầy vẻ thể tin nổi.
"Hoàng , hoàng ..." Giọng của Ngự Quốc Công vang lên như vọng từ vực sâu đáy, khiến lạnh sống lưng.
Cổ họng Kỳ Trinh Đế chuyển động hồi lâu mới thốt nên lời: "Là , là ép trẫm!"
Ông nghiến răng ken két! Ngự Quốc Công lớn ngay mặt ông. Tiếng xuyên thấu màn đêm...
Trong khoảnh khắc, ngọn lửa bao trùm bộ phủ Ngự Quốc Công. Ông lùi liên tục, trơ mắt hơn bảy mươi con giãy giụa, gào thét trong biển lửa.
Tiếng kêu cứu! Tiếng than! Tiếng gào thét! Thảm tuyệt nhân , vang vọng khắp màn đêm.
Ông lảo đảo lùi , nhưng ngay giây tiếp theo, một bóng cuốn theo ngọn lửa lao về phía ông. Cổ ông siết chặt! Ngọn lửa bùng lên bao trùm lấy ông.
Nóng! Nóng quá!
"Á!"
Kỳ Trinh Đế bật dậy giường, mồ hôi đầm đìa!
Hóa ... chỉ là một giấc mơ! chân thực đến đáng sợ.
Ông giường thở dốc, hồi lâu vẫn thể bình tĩnh .
"Két."
Cửa sổ trong phòng bỗng mở , gió lạnh ùa , thổi tung tấm màn che bên giường, ánh sáng lờ mờ trong phòng lay động khiến tầm trở nên rối loạn.
Kỳ Trinh Đế vốn hết bàng hoàng, đưa tay gạt tấm màn che thì thấy một bóng xuất hiện bên ngoài.
"Ai?" Thần kinh ông căng thẳng cực độ.
Chỉ thấy Trương Toàn vội vã cúi bước : "Hoàng thượng, là nô tài."
Lúc ông mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay áo lau mồ hôi trán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-836-be-boi-cua-hoang-that-dai-lam.html.]
"Hoàng thượng gặp ác mộng ?" Trương Toàn hỏi.
Ông trầm ngâm bước xuống giường, lê hình chút còng xuống, khó nhọc bước khỏi nội điện. Trương Toàn vội vàng lấy áo khoác cho ông.
"Đêm khuya, Hoàng thượng đừng ngoài nữa."
"Trẫm ngủ ."
Hết cách, Trương Toàn đành sai thắp đèn, dâng một ấm nóng. Kỳ Trinh Đế chẳng buồn uống, ông bước khỏi điện Phụ Dương. Lúc , tuyết ngừng rơi.
Nhìn hoàng cung rộng lớn đèn đuốc sáng trưng, ánh mắt ông càng thêm sâu thẳm. Đây là thiên hạ của ông, là tay chân của ông.
Trương Toàn dò hỏi: "Hoàng thượng nhớ đến chuyện cũ ?"
Ông đáp: "Hiểu trẫm, ai bằng ngươi."
"Lão nô theo hầu Hoàng thượng nhiều năm, tự nhiên hiểu rõ."
Sau đó, Kỳ Trinh Đế cho lui mấy thái giám gác đêm, về phía ngoài cung, trầm giọng : "Chuyện tuy qua bao năm, nhưng mỗi nhớ , trẫm đều thấy đau lòng. Tại ? Tại trẫm và Cảnh Lịch đến bước đường cùng đó?"
Giọng bi thương, nhưng phần nhiều là sự bất lực.
Ngừng một lát, ông : "Mỗi nhớ năm xưa khi đăng cơ, Cảnh Lịch thường đến phủ Bát vương đ.á.n.h cờ với trẫm. Kỳ nghệ tinh thông, ván nào cũng thắng trẫm nửa con, trẫm họa hoằn thắng một ván cũng là do nhường. Đệ , trẫm tâm tư định, hạ cờ tập trung nên mới thua. Phải , trẫm vô tâm đ.á.n.h cờ, thắng ?
nếu thể năm xưa thì bao, giang sơn trẫm cũng nguyện thua cho . Chỉ tiếc, trẫm chung quy lựa chọn. Số mệnh, từ khi sinh định sẵn. Tiên hoàng là , trẫm là , và kế vị tương lai cũng sẽ như ."
Nụ chua chát hiện lên môi ông.
Trương Toàn hầu hạ bên cạnh ông bao năm, tự nhiên hiểu rõ tâm tư. Trong đầu lão bỗng nảy một ý, bèn tiến lên : "Nô tài một ý kiến thiển cận."
"Nói ."
"Dung Vương quyết tâm tra rõ chuyện , e là sẽ chịu bỏ qua. Chi bằng Hoàng thượng cho Vương gia chân tướng năm xưa, ..."
Lời dứt cắt ngang.
"Không !" Kỳ Trinh Đế dứt khoát phủ quyết: “Đó là bê bối của Hoàng thất Đại Lâm, là chuyện ô nhục tổ tông. Nếu công bố ngoài, trẫm còn mặt mũi nào nữa? Cảnh Lịch là hoàng của trẫm, Chiêu phi là thê t.ử của trẫm, chuyện liên quan đến vinh nhục hoàng thất, trẫm dám lơ là? Chuyện năm xưa qua , trẫm khơi vết sẹo đó nữa. Hơn nữa c.h.ế.t, hà tất gán thêm tội danh? Nếu vì Tần Sĩ Dư, trẫm sẽ đồng ý lật bản án. Giờ , tra manh mối thì cần tra nữa! Quan trọng là, chuyện năm xưa nhất định giấu kín."
Thái độ vô cùng kiên quyết. Trương Toàn gật đầu, dám thêm gì nữa. Chuyện năm xưa, mỗi nhắc đến, Kỳ Trinh Đế đều đau đớn khôn nguôi.
Lúc , trời bắt đầu đổ tuyết, những bông tuyết dày đặc theo gió bay tới.
Trương Toàn nhắc: "Hoàng thượng trong thôi ạ."
Ông gật đầu, trong. xuống giường, ông dường như nhớ điều gì đó.
"Phải , đầy một tháng nữa là đến Tết, chuyện Tế lễ cuối năm bên Tông Chính Tự sắp xếp thế nào ?"
Trương Toàn bẩm báo: "Lương Tông Chính lên danh sách, là mời đại sư chùa Quảng An đến hoàng lăng tụng kinh."
"Vậy thì . Ngày mai truyền đến đây, trẫm còn vài việc dặn dò."
"Vâng."
Kỳ Trinh Đế lúc mới yên tâm nghỉ.