NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 834: Hoang đường

Cập nhật lúc: 2025-12-24 08:35:03
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe cô xong...

Sắc mặt Cảnh Dung ngày càng trầm xuống.

Hắn hiểu ý nghĩa trong lời đó, chân mày khỏi nhíu chặt, đôi môi khẽ run rẩy: "Không thể chống ? Không thể áp chế? Không thể vạch trần? Một khiến Ngự Quốc công kiêng dè đến thế, trong thiên hạ , chỉ một , đó là..."

Đương kim Thánh thượng!

Phụ hoàng của !

mấy chữ cuối cùng, rốt cuộc vẫn thể thốt .

Hốc mắt đỏ, lưng , giọng đau khổ: "Vậy những lời cũ của phủ Ngự Quốc công lý! đó là bào của phụ hoàng mà! Sao thể vì ngai vàng mà chuyện như ?"

Kỷ Vân Thư hiểu tâm trạng của .

Bước tới.

Bàn tay trắng nõn thon dài nắm lấy bàn tay to lớn đang run rẩy của .

Đón lấy ánh mắt .

An ủi lời.

Trái tim Cảnh Dung dần bình yên trở trong ánh mắt trầm tĩnh của Kỷ Vân Thư.

Hắn hy vọng ý nghĩ đáng sợ trong lòng là sự thật.

...

Sáng sớm hôm .

Cảnh Dung tiến cung.

Lúc , Kỳ Trinh đế đang trong đình ở Ngự Hoa Viên, bên trong đặt nhiều lò sưởi. Màn lụa bao quanh đình bay phấp phới theo gió tuyết đầy trời, thỉnh thoảng bông tuyết theo khe hở và gió lạnh lùa , tan biến trong tích tắc. Xa xa mấy khóm trúc đông đung đưa, nền cho hoa mai hoa lan thêm phần thanh tao thoát tục. Trong ngày đông tuyết trắng xóa , cảnh sắc thật lạ thường. Kỳ Trinh đế bỗng nảy hứng thơ, sai chuẩn bút mực giấy nghiên.

Giấy trải ...

Tiểu thái giám cúi bên ngoài đình bẩm báo: "Hoàng thượng, Dung Vương cầu kiến."

Nghe , Kỳ Trinh đế nhíu mày, cầm bút lên, gật đầu.

Một lát , Cảnh Dung đạp tuyết tới, để dấu chân in hằn tuyết kéo dài đến tận đình.

Không bước .

"Nhi thần tham kiến phụ hoàng."

Hồi lâu thấy hồi đáp.

Hắn đành tiếp tục đó.

Mãi đến khi Kỳ Trinh đế xong chữ thứ hai giấy trắng, mới ban một câu: "Vào ."

Màn trướng hai bên đình từ từ vén lên. Cảnh Dung cởi áo choàng đưa cho tiểu thái giám bên cạnh, phủi tuyết đầu mới bước .

Hơi ấm trong đình ập tới khiến bất giác rùng .

Kỳ Trinh đế ngẩng đầu, tiếp tục cầm bút chữ, chỉ hỏi: "Chuyện gì?"

Mục đích của rõ ràng, vòng vo.

Nói thẳng: "Là chuyện liên quan đến Lâm Kinh Án!"

Vừa dứt lời, tay Kỳ Trinh đế khựng , ngón tay cầm bút siết chặt hơn, đầu bút rời khỏi mặt giấy, mực lập tức loang một mảng.

Ông ngước mắt Cảnh Dung, vẻ mặt vui: "Trẫm chẳng tra nữa !"

"Phụ hoàng, vụ án còn nhiều nghi vấn, mong phụ hoàng cho phép mở vụ án."

"Lý do?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-834-hoang-duong.html.]

"Liên quan đến việc Ngự Quốc công còn sống c.h.ế.t!"

Kỳ Trinh đế kinh ngạc, tưởng nhầm: "Ngươi cái gì?"

Cảnh Dung cụp mắt, chắp tay cao hơn: "Liên quan đến việc Ngự Quốc công còn sống c.h.ế.t."

"Sống c.h.ế.t? Ý là ?"

"Triều đình ban bố công văn truy nã nhưng vẫn tìm thấy mất tích Triệu Hạo, thậm chí một chút dấu vết cũng . Vì nhi thần to gan suy đoán, Triệu Hạo thể c.h.ế.t năm xưa, t.h.i t.h.ể của nhận nhầm là di thể của Ngự Quốc công và an táng trong hoàng lăng, còn Ngự Quốc công thật sự, thể vẫn còn sống."

"Rầm!"

Kỳ Trinh đế ném mạnh cây bút trong tay xuống bàn, mực b.ắ.n tung tóe, hỏng bức thơ dở giấy trắng.

Quát lớn: "Hoang đường!"

Đám nô tài trong đình lập tức quỳ rạp xuống đất, dám thở mạnh.

Sợ vạ lây.

Cảnh Dung sợ, kiên trì : "Muốn chân tướng như lời nhi thần , chỉ cần khai quan nghiệm thi là sẽ kết quả, xin phụ hoàng hạ chỉ ân chuẩn."

"Đủ !" Kỳ Trinh đế phất tay áo, đến mặt , mắt rực lửa giận: “Ngươi đang ?"

"Biết!"

"Đã mà còn dám những lời hoang đường như ? Trẫm , tra nữa, tra nữa! Ngươi điếc là căn bản để Trẫm mắt? Giờ còn cầu xin Trẫm hạ chỉ cho phép khai quan, ngươi chuyện khai quan liên quan đến cái gì ? Sao thể để ngươi loạn!" Kỳ Trinh đế giận dữ tột cùng.

Gân xanh nổi đầy mặt.

Suýt chút nữa thì đứt mạch m.á.u não!

Vốn đang ngắm cảnh thơ, tâm trạng thư thái, chuyện quấy rầy, tâm trạng lập tức trở nên tồi tệ.

Cảnh Dung cụp mắt, lùi nửa bước, tiếp tục : "Nhi thần chuyện sẽ chọc giận phụ hoàng, nhưng Triệu Hạo biến mất dấu vết, chẳng lẽ phụ hoàng thấy lạ ? nếu năm xưa Triệu Hạo và Ngự Quốc công đổi quần áo cho , thì chuyện đều thể giải thích ."

"Được, ngươi cho Trẫm , nếu Ngự Quốc công còn sống, thì mười lăm năm nay ông ? Tại xuất hiện?"

"Nguyên nhân trong đó nhi thần , nhưng hôm nay đến đây là để cầu xin phụ hoàng hạ lệnh mở quan tài của Ngự Quốc công, để chứng thực chân tướng sự việc."

Hừ!

Kỳ Trinh đế tức giận quát: "Xưa nay hoàng lăng bao giờ chuyện mở , cho dù những gì ngươi là thật, Trẫm cũng sẽ cho phép. Đây là quy tắc tổ tông để , ai cũng phá vỡ! Và những lời của ngươi đủ để Trẫm lấy đầu ngươi ."

Lời tàn nhẫn, nhưng Cảnh Dung vốn ôm quyết tâm c.h.ế.t để đến đây, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của Kỳ Trinh đế, : "Lúc đầu phụ hoàng giao việc cho nhi thần, nhi thần trách nhiệm tra rõ ngọn ngành vụ án. Chẳng lẽ phụ hoàng thực sự năm xưa rốt cuộc xảy chuyện gì ? Tại phủ Ngự Quốc công cháy? Binh lính trong phủ lúc đó là do ai hạ lệnh điều ? Ngự Quốc công sống c.h.ế.t? Những chuyện phụ hoàng đều quan tâm ?"

Một loạt câu hỏi dồn dập khiến Kỳ Trinh đế cảm thấy cổ họng ngứa ngáy.

Nghẹn lời hồi lâu.

Mới : "Trẫm đương nhiên quan tâm, nhưng chuyện điều binh năm xưa ai chứng, những liên quan đến chuyện đó đều c.h.ế.t, giờ mất tích cũng tìm , càng bằng chứng nào chứng minh vụ hỏa hoạn năm xưa là do con gây . Chẳng lẽ một ngày chứng thực thì để vụ án phủ Ngự Quốc công mãi mãi phơi bày mặt đời ? Trẫm đồng ý khai quan ở Lâm Sơn, mấy chục cỗ quan tài lượt đào lên, giờ ngươi Trẫm đồng ý mở quan tài của Ngự Quốc công. Nếu vẫn thu hoạch gì thì ? Ngươi bảo Trẫm đối mặt thế nào với mấy chục mạng của phủ Ngự Quốc công?"

"Phụ hoàng..."

"Trẫm tra nữa là tra nữa! Cũng tuyệt đối đồng ý yêu cầu hoang đường của ngươi."

Bỏ những lời , Kỳ Trinh đế phất tay áo bỏ , bước khỏi đình, thái giám lập tức giương ô lên che tuyết cho ông .

Cảnh Dung bỏ cuộc, đuổi theo sát nút.

"Xin phụ hoàng hạ lệnh khai quan!"

Tiếng vang vọng, mãi tan.

Kỳ Trinh đế dừng bước, đầu .

Trong tuyết rơi lả tả, đó, hai tay chắp cao, cúi, giữa hai hàng lông mày toát lên vẻ kiên cường. Chỉ một lát , tuyết phủ đầy lưng, vai, tóc ...

Cảnh Dung như , sự cố chấp gần như ngấm tận xương tủy. Dáng vẻ đó, mà giống hệt Kỳ Trinh đế thời trẻ!

 

 

Loading...