NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 830: Một con cá nhỏ màu xanh

Cập nhật lúc: 2025-12-24 04:35:52
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù Cảnh Hiền lập công lao hãn mã đến , trong mắt phụ hoàng, vẫn mãi là cái gai trong mắt!

Tuy nhiên...

Hắn cũng những điều , chỉ : "Lần thể thuận lợi bắt sơn tặc Thiểm Tây, cảm ơn mấy lời chỉ điểm của . Nếu , cũng nghĩ cách cho giả thương đội vận chuyển hàng hóa qua thung lũng, dụ bọn sơn tặc đến cướp, mới bắt rùa trong hũ."

Cảnh Dung: "Là do thông minh, chỉ vài câu thôi mà." Uống một ngụm .

"Bất luận thế nào, cũng cảm ơn ."

Cảnh Hiền lấy món đồ mang đến , là một chiếc hộp hình vuông.

Đưa qua!

"Đây là thứ tìm đường , nghĩ rằng nhất định sẽ thích, coi như là một chút lòng thành của ."

Hắn dùng từ "nhất định"!

Ha ha!

Đại ca , ngoài Kỷ Vân Thư , chẳng gì lọt mắt xanh của .

Cảnh Dung: "Đệ cần gì khách sáo thế?"

Nói xong, chẳng thèm mở xem, ấn tay lên hộp định đẩy về...

Lại Cảnh Hiền ngăn : "Huynh cứ xem ."

"..."

Hết cách, Cảnh Dung đành mở xem.

Trong hộp là một miếng ngọc bội, một miếng ngọc bội hình con cá màu xanh!

Trên ngọc bội chạm khắc vảy cá sống động như thật, nhỏ nhắn tinh xảo.

Ánh mắt Cảnh Dung d.a.o động, ký ức ùa về như thác lũ.

Đó là chuyện của nhiều năm về .

Lúc đó vẫn còn ở Bát Vương phủ.

Hắn và Cảnh Hiền cùng chơi đùa, cho cá ăn bên bờ ao. Hai đứa trẻ nghịch ngợm, đứa một nắm đứa một nắm ném thức ăn xuống ao.

Nhìn đàn cá tranh ăn, hai đứa trẻ khanh khách.

"Ca, con cá kìa." Cảnh Dung ba tuổi chỉ một con cá nhỏ màu xanh.

Cảnh Hiền bốn tuổi theo, nâng miếng ngọc bội hình cá bên hông lên, : "Con cá đó giống ngọc bội của quá!"

Hửm?

Cảnh Dung nghiêng đầu miếng ngọc trong lòng bàn tay , toe toét: "Đẹp quá!"

"Đây là mẫu cho ."

"Đệ cũng ."

" chỉ một miếng thôi!"

Tiểu Cảnh Dung chút thất vọng.

Cảnh Hiền xoa đầu , : "Sau ca ca nhất định sẽ tìm một miếng ngọc bội như thế tặng cho ."

"Thật ?"

"Đương nhiên là thật."

...

Lời hứa của trẻ con luôn chân thành nhất.

Nay Cảnh Hiền cuối cùng cũng thực hiện lời hứa, tìm một miếng ngọc bội hình cá mang đến tặng .

"Ta từng hứa với sẽ tìm một miếng ngọc bội như thế cho , chỉ là bao năm qua thực sự lực bất tòng tâm. Vốn định tặng miếng ngọc mẫu phi cho cho , nhưng tiếc là vỡ, gắn . May mà Thiểm Tây , cuối cùng cũng tìm miếng ."

"Hiếm khi còn nhớ!"

"Đương nhiên là nhớ, chuyện ở Bát Vương phủ năm xưa, đều nhớ cả."

Giọng điệu mang theo chút hoài niệm.

Cảnh Dung lấy ngọc bội , nhẹ nhàng đóng nắp hộp , nhận lấy, cẩn thận đặt lên giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-830-mot-con-ca-nho-mau-xanh.html.]

Cảnh Hiền chợt hỏi: "Phải , thấy Kỷ đại nhân?"

"Nàng ở Trúc Khê Viên. Phụ hoàng vốn định ban cho nàng một phủ , nhưng nàng từ chối, là ở Trúc Khê Viên quen , cứ coi đó là phủ luôn."

"Ra là ." Hắn hỏi: “Nghe mất tích ở phủ Ngự Quốc công tìm !"

Cảnh Dung đáp: "Đã thông báo đến các phủ các châu, tin rằng sẽ sớm tin tức thôi."

"Vậy thì , vụ án kéo dài bao năm, cuối cùng cũng sắp sáng tỏ. Năm xưa nhà Hoàng thúc hơn bảy mươi mạng cứ thế chôn vùi trong biển lửa, t.h.ả.m khốc bao." Hắn thở dài.

Cảnh Dung để ý tại tò mò về vụ án như , ngược còn kể thêm cho một chuyện liên quan. Cảnh Hiền hỏi han cặn kẽ, hiểu rõ mới rời .

Rất nhanh...

Cái tên Triệu Hạo bỗng chốc trở thành đối tượng săn lùng của các quan phủ lớn nhỏ. Huyện quan, phủ quan đều mong ngóng tìm đầu tiên để lập công lớn, kinh nhậm chức!

Triệu Hoài và Văn Nhàn khi bức chân dung cũng bí mật thông báo cho đám cũ của phủ Ngự Quốc công.

Hiện tại, nhiều thế lực đang tìm kiếm!

Người của Hoàng đế!

Người của các quan phủ!

Người cũ của phủ Ngự Quốc công!

Công văn truy nã ban xuống hết đợt đến đợt khác, nhưng tìm kiếm lâu vẫn bặt vô âm tín. Các phủ các châu tìm kết quả, bắt đầu liên tục gửi tin lên, trong công văn bẩm báo đều bốn chữ "Không ”!

Theo lý mà , một sống sờ sờ trốn thoát khỏi phủ Ngự Quốc công, nơi nương tựa, bản lĩnh, còn lẩn trốn ở kinh thành, thậm chí ẩn hơn mười năm phát hiện, ngay cả bây giờ công văn truy nã cũng tìm thấy, chuyện quả thực quá kỳ lạ!

Là sống? Là c.h.ế.t? Hay sói ăn thịt ?

Ít nhất cũng chút tin tức chứ!

Chẳng lẽ đó bản lĩnh thông thiên?

Khi tờ công văn cuối cùng ghi "Không " gửi từ ngoài kinh thành về, manh mối duy nhất cuối cùng cũng như đá chìm đáy biển.

Triều đình cũng xôn xao, thi suy đoán đủ khả năng.

...

Hoàng cung.

Trương Toàn vội vã điện Phụ Dương, cho lui khác.

Bẩm báo: "Hoàng thượng, tin , tìm thấy ."

Kỳ Trinh đế nhíu mày: "Nếu thực sự trốn thoát khỏi phủ Ngự Quốc công, thể nào chút tin tức gì."

"Không tìm thấy cũng là chuyện !"

"Cũng !" Kỳ Trinh đế lạnh, thở phào nhẹ nhõm: “Tốt nhất là đó vĩnh viễn đừng xuất hiện, vụ án ... cũng nên kết thúc vĩnh viễn ở đây!"

Sáng hôm lâm triều.

Văn võ bá quan đều mặt.

Về kết quả tìm , Hộ bộ, Đại Lý Tự và Hình bộ đều báo cáo trung thực.

"Công văn truy nã ban , các phủ các châu đều ráo riết phái lục soát, dám lơ là, nơi đều tìm qua nhưng tin tức."

Kỳ Trinh đế quanh một lượt, nghiêm mặt : "Vụ án điều tra cũng hai ba năm, khó khăn lắm mới tìm chút manh mối, giờ đứt đoạn. Trẫm nên các ngươi việc đến nơi đến chốn? Hay là vụ án quỷ dị đây?"

"Hoàng thượng, thần cố gắng hết sức!"

"Cố gắng hết sức?" Kỳ Trinh đế nổi trận lôi đình, cầm tập công văn mặt ném mạnh xuống đất: “Nếu các ngươi cố gắng hết sức, đến một cũng tìm thấy?"

Ba vị đầu Hộ bộ, Đại Lý Tự và Hình bộ quỳ rạp xuống đất.

Im thin thít!

Thấy , Cảnh Dung cúi đầu: "Phụ hoàng, lẽ chỗ nào đó sơ sót, xin hãy..."

"Không cần nữa!" Lời dứt Kỳ Trinh đế cắt ngang, ông cau mày: “Trẫm cũng giống các ngươi, mong sớm tra chân tướng, nhưng cho nhiều thời gian như , rốt cuộc vẫn công cốc, ngược còn quấy rầy vong linh khuất. Vụ án cấm tra nữa."

Tần Sĩ Dư thì hốt hoảng.

Lập tức bước lên, : "Hoàng thượng, vụ án vẫn rõ ràng, Triệu Hạo sống c.h.ế.t còn , vụ án năm xưa còn nhiều điểm nghi vấn, tuyệt đối thể kết án như , khẩn cầu Hoàng thượng cho thêm chút thời gian."

"Tần Sĩ Dư, thời gian Trẫm cho khanh còn ít ?"

" mà..."

"Rầm!" Kỳ Trinh đế đập bàn. Lửa giận bừng bừng.

Loading...