NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 83: A Ngữ
Cập nhật lúc: 2025-12-06 08:19:20
Lượt xem: 298
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc Kỷ Vân Thư đang thắc mắc, trong nhà bỗng vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Âm thanh phát từ căn phòng nhỏ che bằng tấm vải.
Chỉ thấy Ngọc thẩm run lên một cái, ánh mắt hoảng hốt về phía căn phòng đó.
"Bên trong thứ gì thế?" Cảnh Dung hỏi.
Ngọc thẩm vội giải thích: "Không gì, chắc là... chắc là đồ rơi thôi."
lời dứt...
"Á!"
Bên trong truyền tiếng hét thất thanh!
Tiếng hét của con gái!
Giây tiếp theo, Ngọc thẩm ba chân bốn cẳng chạy trong.
Kỷ Vân Thư bám theo ngay !
Căn phòng nhỏ hẹp tối om như mực, xộc mũi là mùi ẩm mốc, mục nát, thậm chí còn lẫn cả mùi hôi thối!
"Á!"
Trong bóng tối vang lên tiếng hét.
Bất chợt, Cảnh Dung mang ngọn đèn dầu bên ngoài .
Ánh sáng từ từ soi rõ căn phòng, cảnh tượng mắt khiến Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung kinh ngạc tột độ.
Trong phòng, đập mắt đầu tiên là quần áo vứt bừa bãi đất, cùng những mảnh vỡ chai lọ, sàn còn những vũng bùn đen sì, vô cùng kinh tởm.
Khi ánh sáng di chuyển sâu hơn, họ mới rõ Ngọc thẩm lúc .
Bà giường, hai tay ôm chặt lấy một nhỏ bé.
Người nhỏ bé đó co ro thành một cục, tóc tai bù xù xõa xuống che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn, hình gầy gò rúc trong lòng Ngọc thẩm run bần bật, miệng lầm bầm rõ tiếng.
điều khiến kinh hãi nhất là sợi xích sắt khóa c.h.ặ.t t.a.y chân đó!
"A Ngữ đừng sợ, ở đây, ở đây..."
Ngọc thẩm ôm A Ngữ dỗ dành, bản bà cũng nghẹn ngào.
Tiếng nghẹn ngào dường như chứa đựng sự hối hận tột cùng!
Cô bé là con gái Ngọc thẩm!
Kỷ Vân Thư Cảnh Dung: "Đưa đèn cho ."
Nhận lấy ngọn đèn từ tay , Kỷ Vân Thư cẩn thận tiến gần, ánh sáng chiếu lên mặt Ngọc thẩm, di chuyển lên đỉnh đầu A Ngữ.
"Ngọc thẩm, thể giúp gì ?"
"Cô tránh ."
Vừa , trong tay Ngọc thẩm từ lúc nào xuất hiện một cây tre vót nhọn, vung tay c.h.é.m về phía Kỷ Vân Thư.
May mà Cảnh Dung nhanh tay lẹ mắt, kéo mạnh Kỷ Vân Thư về phía , một tay chắn cô, che chở cho cô.
Nếu thì lúc , cây tre sắc nhọn e là rạch nát khuôn mặt xinh của cô !
"Ngươi cứ tự đưa chỗ nguy hiểm mới chịu ?" Cảnh Dung sang mắng cô.
Thực là quan tâm!
"Ta..."
Cô trải qua một phen hú vía, cũng gì.
Ngọc thẩm dậy, vô cùng kích động: "Các rốt cuộc là ai? Tại đến đây? Cút , cút !"
"Ngọc thẩm, bà đừng hiểu lầm, chúng ác ý. Ta chỉ quan tâm đến con gái bà thôi, cô bé bệnh nặng ." Kỷ Vân Thư vẻ mặt lo lắng.
"Cô mới bệnh, con gái khỏe mạnh, nó bệnh, nó bệnh."
Tự lừa dối !
"Nếu bà tiếp tục dùng xích sắt khóa cô bé , cô bé sẽ c.h.ế.t đấy."
"Cô bậy." Ngọc thẩm gào lên, ôm chặt lấy đứa con gái đang run rẩy, xoa đầu nó: "A Ngữ ngoan, ở đây, ở bên con, con sẽ , sẽ ..."
A Ngữ trong lòng bà vẫn run rẩy, dường như đang sợ hãi điều gì đó, cúi đầu, miệng lẩm bẩm mãi.
Lúc , Kỷ Vân Thư kéo tay Cảnh Dung, nhỏ: "Phiền Vương gia ngoài một lát."
"Ngươi gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-83-a-ngu.html.]
"Giải đáp nghi hoặc trong lòng ."
Nghi hoặc?
Cảnh Dung cau mày: "Ngộ nhỡ bà dùng tre đ.â.m ngươi, bổn vương ở đây, ai bảo vệ ngươi?"
Câu khiến tai Kỷ Vân Thư đỏ bừng, lúc lo nhiều thế, cô dứt khoát đẩy Cảnh Dung ngoài.
"Ta sẽ tự cẩn thận, ngài ở trong bất tiện."
Bất tiện? Hắn ở trong tại bất tiện?
Ngươi rõ cho bổn vương xem nào!
Chưa kịp mở miệng, đẩy ngoài.
Kỷ Vân Thư cầm đèn gần nữa, trong lòng thêm phần đề phòng.
"Ngọc thẩm, giấu gì bà, là một đại phu. Nếu bà thực sự cho con gái thì hãy để xem qua. Biết cách chữa khỏi bệnh cho con gái bà."
Giọng nhẹ nhàng khiến an tâm.
Ngọc thẩm lúc mới dịu đôi chút, ngẩng đầu cô, lắc đầu: "Ta , con gái bệnh, các mau ."
"Chẳng lẽ bà thực sự quan tâm đến tính mạng con gái ?"
"Ta..." Ngọc thẩm d.a.o động, A Ngữ trong lòng, càng thương tâm hơn: "Là của , là chăm sóc cho con gái, là của ."
Nhìn cảnh , Kỷ Vân Thư trong lòng khó chịu, bước lên hai bước, : "Ngọc thẩm, bà yên tâm , sẽ hại con bà . Ta thấy con gái bà tay chân tím tái, khớp ngón tay co quắp, gân xanh nổi lên da. Những triệu chứng đều do tinh thần suy kiệt mà . Nếu chữa trị kịp thời, bà sẽ thực sự mất con gái, lúc đó mới thật sự với cô bé."
Những lời cô Ngọc thẩm chắc hiểu, nhưng...
"Cô thực sự là đại phu?"
"Phải."
"Vậy cô... cô thực sự thể chữa khỏi cho con gái ?" Ánh mắt Ngọc thẩm tràn đầy hy vọng.
"Sẽ cố hết sức."
Khoảnh khắc , Kỷ Vân Thư thực dối!
Lúc , sự đề phòng của Ngọc thẩm dần buông xuống, một hồi do dự mới từ từ buông A Ngữ , dậy lùi sang một bên.
Kỷ Vân Thư đưa đèn dầu cho bà , xuống bên cạnh A Ngữ.
Nhận bên cạnh lạ, A Ngữ đột nhiên co rúm , xích sắt tay chân kêu loảng xoảng.
"Muội tên là A Ngữ ? Tên quá!" Kỷ Vân Thư giọng nhẹ.
A Ngữ ôm lấy đầu gối, lưng dán chặt tường, sức lùi .
"Đừng sợ, tỷ sẽ hại ."
Ngón tay thon dài của Kỷ Vân Thư vươn từ tay áo, từ từ đưa về phía A Ngữ, chạm mái tóc mềm nhưng rối bời của cô bé.
A Ngữ co rúm !
Ngón tay Kỷ Vân Thư từng chút một vén tóc cô bé , ánh sáng yếu ớt, cuối cùng cũng để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn.
Gò má gầy gò phần thô ráp, nhưng ngũ quan vô cùng tinh xảo, sống mũi cao thẳng đầy đặn, đôi môi hình cánh bướm, và đôi mắt ẩn hàng mi dài.
Phải là một cô bé xinh !
Và ngay khoảnh khắc đôi mắt lộ làn tóc rối, A Ngữ thấy Kỷ Vân Thư.
"A... "
Kèm theo tiếng hét thất thanh, ánh mắt A Ngữ tràn ngập sợ hãi, hai tay cào cấu điên cuồng quần áo !
Ngọc thẩm lao tới ôm chặt lấy con gái: "Mẹ ở đây, đừng sợ, A Ngữ đừng sợ."
Kỷ Vân Thư bắt gặp ánh mắt sợ hãi cực độ của A Ngữ, khoảnh khắc đó, cô hiểu.
Cho dù cần cởi quần A Ngữ kiểm tra, đáp án cô cần tìm, thực .
Không cần tra tiếp nữa!
Lẳng lặng dậy, cô lui khỏi căn phòng bừa bộn, hôi thối đó.
Vừa ngoài, Cảnh Dung bước tới.
Không đợi hỏi gì, Kỷ Vân Thư : "Vương gia, chúng thôi."
Không giải thích nhiều, cô ngoài, che ô, chuẩn rời .
Bất chợt, ánh mắt dừng ở con d.a.o nhỏ rỉ sét, cùn lụt treo tường cửa bên ngoài ngôi nhà!
...