NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 821: Tập nhi, đó thực sự là con gái của nàng sao?

Cập nhật lúc: 2025-12-24 04:16:04
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trêu chọc cũng đủ !

Cảnh Dung bèn : "Thôi bỏ , náo nhiệt cũng xem xong , phần còn thì ngươi tự cầu phúc ."

Hắn dậy, phủi bụi áo.

Rồi kéo Kỷ Vân Thư mất.

Hai , Mạc Nhược vẫn ngây tại chỗ.

Hắn thật sự hiểu đang nghĩ gì nữa? Từ lúc gặp Đường Tư, luôn do dự quyết, chính xác hơn là mâu thuẫn! Hắn rõ, trong lòng luôn cất giấu hình bóng một con gái tên Khổng Ngu, đó là nút thắt trong lòng , là tảng đá lớn đè nặng lên n.g.ự.c !

Dù thời gian trôi qua bao lâu, cũng thể nào xê dịch .

Trên đường Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư trở về Trúc Khê Viên.

Trong xe ngựa, Cảnh Dung hỏi cô: "Vị Tam gia quen nàng ?"

Hửm?

Cô lắc đầu!

"Vậy nàng quen ông ?"

Lại lắc đầu.

: "Thực cũng thấy lạ, lúc ở trong ngõ hẻm, ánh mắt ông mang theo một nỗi buồn man mác, cả sự kinh ngạc? quen ông , cũng từng đến Hầu Liêu, thể liên quan đến ông ?"

Kỳ lạ thật!

Cảnh Dung trầm ngâm suy nghĩ, trong lòng cứ thấy bồn chồn.

Nhìn thấu tâm tư của , Kỷ Vân Thư đặt tay lên mu bàn tay , khẽ nắm lấy, : "Có thể là... giống một cố nhân nào đó của ông thôi."

"Ta đa nghi quá ?"

Kỷ Vân Thư lắc đầu: "Đương nhiên , ngài lo lắng cho . Hai trải qua bao sóng gió, ngài cảnh giác lo âu cũng là điều dễ hiểu."

Phải !

Trải qua nhiều chuyện như , ai mà dám "nửa đêm mở cửa ngủ" chứ!

Tình cảnh của họ giống như đang trong một thung lũng sâu hun hút, chỉ cần một ngọn gió thổi cỏ lay cũng khiến cảnh giác cao độ.

Cảnh Dung gật đầu, ôm cô lòng, cằm nhẹ nhàng tựa lên đỉnh đầu cô.

"Bất kể xảy chuyện gì, cũng sẽ luôn ở bên cạnh nàng, ai thể mang nàng rời xa ."

Giọng kiên định gì phá vỡ nổi!

Khóe miệng cô từ từ nở nụ , rúc sâu lòng hơn một chút.

Lúc , trong phòng cha của Đường Tư.

Đường Tư đang , còn cha cô thì .

Một lúc lâu ...

"Con xem, , cứ nhất định chạy đến Đại Lâm. Cha với con bao nhiêu , Đại Lâm ngoài mặt thì giao hảo với Hầu Liêu chúng , nhưng thực chất quan hệ vô cùng căng thẳng. Con mà xảy chuyện gì ở đây, ai cứu con ." Ông bắt đầu trách mắng.

Nghe , Đường Tư lập tức xoay một vòng mặt ông, : "Cha xem , con vẫn ? Không sứt mẻ miếng nào, vẫn sống sờ sờ đây, ăn ngon mặc , chẳng thiếu thứ gì, cha cứ yên tâm ."

"Con còn sai ! Chính vì quá nuông chiều con nên con mới ngang ngược như từ nhỏ."

"Cha..."

"Ta thấy , nếu đến kinh thành bắt con về, chắc con định ở đây cả đời luôn quá."

Đường Tư dẻo miệng: "Làm gì chuyện đó! Con gái nỡ xa cha cả đời, chỉ là nỡ xa A Mạc, cho nên mới..."

vẻ đáng thương tội nghiệp.

Cha Đường Tư vốn thương con gái, cũng chẳng nỡ trách phạt cô thật sự.

Cuối cùng ông nghiêm túc hỏi: "Con thực sự thích tên nhóc đó ?"

Cô gật đầu lia lịa: "Thật sự thích, con gái thì gả!" Nói xong, cô chạy khoác tay cha : “Cha, con nghiêm túc đấy, con thực sự thích , vì con sẵn sàng tất cả, cha thành cho chúng con mà."

Cha Đường Tư vốn là một trang nam t.ử hán, con gái nũng thế , hình tượng sụp đổ ngay lập tức.

miệng vẫn cứng rắn: "Ta cho con , nếu nó đưa lý do khiến yên tâm giao con cho nó, thì chuyện miễn bàn, sáng mai sẽ đưa con ngay."

"Yên tâm, nhất định sẽ cho cha một lý do cực kỳ hài lòng!" Đường Tư tít mắt.

Đột nhiên...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-821-tap-nhi-do-thuc-su-la-con-gai-cua-nang-sao.html.]

Sắc mặt cha Đường Tư trầm xuống, mày nhíu , hỏi: "Phải , hôm nay là ai ?"

"Cha Dung Vương á? Chẳng cha ngài là Vương gia ?"

"Ta con gái kìa."

"À, A Kỷ!" Đường Tư : “Cô lợi hại lắm, hiện đang là Đề điểm Hình ngục ty của Đại Lâm, chuyên xét xử những vụ án quan trọng. Cô là nữ quan duy nhất trong triều đình Đại Lâm đấy, nghiệm thi giỏi, phá án tài, còn nghiên cứu xương thấu đáo, thông minh cực kỳ, cảm giác như đời chuyện gì mà cô ."

"Lợi hại thế ?"

"Đương nhiên, cha mà tận mắt thấy cô nghiệm thi phá án, chắc chắn còn kinh ngạc hơn con nhiều."

Cha Đường Tư nén vẻ mặt , hỏi thêm một câu: "Cô ? Nhà ở ? Còn nào ?"

Đường Tư cho : "Nhà ở Cẩm Giang, thì đấy, nhưng từ mặt cô , cụ thể con cũng rõ lắm."

"Thế ?"

"Hình như mất ."

"Mất ?" Đồng t.ử cha Đường Tư co .

Đường Tư cảm thấy lạ: "Cha thế?"

Ông lắc đầu: "Không gì."

Bỗng nhiên, Đường Tư sực nhớ điều gì, mắt sáng lên: "Phải cha, A Kỷ một tấm thẻ gỗ, hoa văn đó hình như con từng thấy hồi nhỏ, mơ hồ nhớ là... hình như cha từng vẽ hoa văn đó thì ."

"Con cái gì?" Cha Đường Tư kích động nắm chặt lấy cánh tay cô.

"Cha?"

"Con thẻ gỗ?"

"Vâng."

"Nó trông như thế nào?"

Đường Tư ngớ , ấp úng trả lời: "Thì là một tấm thẻ gỗ vuông dẹt, màu như tranh thủy mặc, ở giữa khắc một hình vẽ, hình đó giống chữ giống hoa, cụ thể thế nào con , chỉ nhớ là hình như cha từng vẽ hoa văn đó thôi."

Cha Đường Tư run rẩy cả !

"Cha, cha buông con , con đau tay." Cô vùng vẫy.

Cha Đường Tư như mất hồn, từ từ buông tay cô , thần suy nghĩ.

"Sao thế ạ? Con sai gì ?"

"Con ngoài ."

"Cha?"

"Ra ngoài."

Đường Tư đành ôm cánh tay đau nhức, vẻ mặt đầy khó hiểu lui ngoài, khép cửa .

Trong phòng, cha Đường Tư chìm trạng thái thất thần lâu.

Lòng bàn tay từ từ nắm chặt .

Tập nhi, đó thực sự là con gái của nàng ?

...

Tối hôm đó.

Mạc Nhược một trong sân, bên cạnh là hai vò rượu, uống suy nghĩ, mặt mày ủ rũ.

Cho đến khi va một cái, giật , là Đường Tư.

Đường Tư từ chỗ cha , cô với xuống đối diện, chẳng chẳng rằng, cầm ngay một vò rượu bàn lên tu ừng ực.

Uống sảng khoái.

Lại còn thèm để ý hình tượng, dùng tay áo lau miệng!

Nhìn con gái hào sảng mặt, Mạc Nhược chút thất thần. Giây phút , tự hỏi lòng , phụ nữ rốt cuộc ở điểm nào? Nhan sắc bình thường, hành động thô lỗ, năng bộc tuệch, còn động một tí là đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c.

Rốt cuộc ở chỗ nào?

Đường Tư quơ tay mặt , hỏi: "Này, ngươi cha dọa cho ngốc hả?"

Hắn hồn, nuốt nước bọt, dời mắt , bưng rượu lên uống. Không gì.

 

 

Loading...