Cảnh Dung giữ chữ tín, đưa thêm cho lái đò một nén bạc nữa.
Cầm nén bạc tay, lái đò híp mắt, khom lưng cúi đầu lia lịa chúc "Đại gia thong thả".
Từ bến đò thôn Triệu Gia, do mưa lớn nên trong thôn vắng tanh, thi thoảng vài cũng cắm đầu cắm cổ chạy như bay.
Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư che ô, vạt áo và giày ướt sũng một mảng lớn, cái lạnh từ lòng bàn chân lan , lạnh thấu xương!
Hai dừng một ngôi nhà tranh tồi tàn.
Kỷ Vân Thư gõ cửa, hồi lâu cánh cửa gỗ cũ nát mới kêu "cót két" một tiếng, mở từ bên trong.
Một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng thò đầu , Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung.
"Các là ai?"
"Lão bà bà, phiền , cho cháu hỏi Ngọc thẩm ở ạ?"
"Cô hỏi A Ngọc ." Bà lão giơ tay chỉ một hướng: "Cô về phía , vòng qua một cánh rừng nhỏ là thấy một ngôi nhà, A Ngọc sống ở đó."
Sống trong rừng?
Biết phương hướng, Kỷ Vân Thư gật đầu cảm ơn: "Cảm ơn bà ạ."
Bà lão cô hiền từ, : "Hai là nơi khác đến , là họ hàng của A Ngọc ?"
"Coi là ạ."
Kỷ Vân Thư dối chớp mắt.
Bà lão gật đầu, thở dài: "A Ngọc cũng thật đáng thương, chồng c.h.ế.t sớm, cuộc sống của bản cũng chẳng dễ dàng gì, mấy năm nay khổ lắm. Các họ hàng, giúp chút nào chút ."
Bà lão tâm địa , lời khiến cảm động.
Kỷ Vân Thư , lấy ít bạc vụn trong biếu bà lão rời .
Suốt chặng đường, Cảnh Dung lời nào, ngoan ngoãn đóng vai một "tùy tùng".
Hai bóng song song trong mưa, một cao một thấp, che ô giấy dầu, tạo nên một khung cảnh tuyệt .
Cảnh Dung đảo mắt, thần kinh chập mạch hỏi một câu.
"Không ngươi về chịu tang cha ?"
"..."
Này! Chúng bỏ qua chủ đề , đừng hỏi nữa ?
Lúc Kỷ Vân Thư chỉ bịt miệng .
Cô viện cớ mưa to quá thấy, trả lời .
Đi một lúc, cuối cùng cũng thấy một cánh rừng nhỏ!
Nói là rừng, chi bằng là một bãi đất hoang phế tích.
Bên ngoài lưa thưa vài cái cây, mưa to gió lớn quật cho nghiêng ngả như sắp bật gốc!
Dọc đường là bùn đất nhão nhoét, sơ sẩy một cái là ngã chỏng vó ngay!
Dù là nghèo khổ đến mấy cũng nên sống ở nơi hẻo lánh thế chứ!
Kỷ Vân Thư liếc Cảnh Dung: "Vương gia thể ngọc ngà, là đừng nữa, gấm vóc thượng hạng mà dính bùn đất thì giặt sạch ."
"Nuốt lời , bổn vương thích ." Cảnh Dung lạnh nhạt đáp .
" mà..."
"Ngươi tra án ? Thời gian lải nhải mấy câu chúng đến nơi ."
Cạn lời!
Cảnh Dung vén vạt áo, đầu, giẫm lên đống bùn đất bẩn thỉu, hình cao lớn tiến cánh rừng hoang vắng.
Kỷ Vân Thư theo , dẫm lên dấu chân to lớn của Cảnh Dung, dường như cũng đỡ trơn hơn.
Một một , bước chân đồng điệu!
Đi một đoạn, cuối cùng cũng thấy ánh sáng cuối đường hầm.
hiện mắt là một ngôi nhà xiêu vẹo trong mưa gió, rách nát tồi tàn.
Nói là dùng để che mưa chắn gió cũng là quá!
Bên ngoài ngôi nhà cũng bừa bộn, đồ đạc gió thổi nghiêng ngả, dính đầy nước bùn, bẩn thỉu vô cùng.
"Chỗ thật sự ở ?" Cảnh Dung lẩm bẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-82-ngoc-tham.html.]
"Vào xem ." Kỷ Vân Thư bước lên hai bước, đột nhiên dừng , sang Cảnh Dung : "Vương gia, ngài và là đến thăm họ hàng, ai ngờ họ hàng chuyển , nhất thời chỗ trú chân, nên xin bát nước uống."
"Cái gì?"
Cảnh Dung trợn tròn mắt!
"Vương gia nhớ kỹ lời là ."
Không nhiều, Kỷ Vân Thư đến cửa nhà, cánh cửa ghép bằng mấy tấm ván gỗ thưa thớt, lờ mờ còn thấy bên trong.
Chỉ là trong nhà tối tăm, một ngọn đèn dầu le lói ánh sáng yếu ớt.
Cô gõ cửa mấy cái.
Hồi lâu thấy ai mở cửa.
Cảnh Dung hừ một tiếng: "Tránh , cửa chắc chắn, bổn vương đá một cái là mở."
Đá cái đầu ngài!
Có chút văn hóa ? Đừng bạo lực thế chứ!
Kỷ Vân Thư lườm một cái cháy mắt: "Cửa nhà nghèo, ngài đá một cái hỏng luôn, trời đông giá rét định để c.h.ế.t cóng ? Hơn nữa..."
Lời giáo huấn hết thì cửa đột nhiên mở !
Thứ đập mắt đầu tiên là một đôi mắt vô cùng tang thương, ẩn mái tóc rối bời, toát lên vẻ u ám tột độ.
Đến khi khuôn mặt đó dần lộ , Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung mới giật .
Đó là khuôn mặt của một phụ nữ!
Da thịt chùng nhão, đầy nếp nhăn, mang vẻ mặt dãi dầu sương gió, nhưng toát lên sự cảnh giác xa cách ngàn dặm.
Khiến hoảng sợ!
"Tìm ai?" Giọng yếu ớt, hờ hững.
Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng : "Đại nương, phiền , và trưởng đến đây thăm , ai ngờ chuyển , nhất thời chỗ dừng chân, mượn tệ xá nhờ một lát, xin bát nước uống."
Có lẽ do giọng điệu Kỷ Vân Thư ôn hòa, tướng mạo thanh tú nên phụ nữ cũng bớt cảnh giác đôi chút.
Đánh giá hai một lượt mới mở rộng cánh cửa đang khép hờ.
"Vào ." Người phụ nữ lưng .
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung theo .
Trong nhà tuy tối tăm chật hẹp nhưng sạch sẽ!
Bàn ghế sắp xếp ngay ngắn, xung quanh là những vật dụng gia đình thường thấy, tuy cũ nát nhưng đều phủ vải sạch sẽ, hề bẩn thỉu.
Bên trong còn một căn phòng nhỏ, dùng tấm vải cửa che , thấy bên trong.
Hai xuống bàn, Cảnh Dung thẳng lưng, trong mắt hề vẻ chê bai.
Xem vị Phật kẻ nuông chiều từ bé!
Người phụ nữ bưng hai bát nước , : "Hai vị công t.ử cứ từ từ uống, đủ rót thêm."
"Cảm ơn đại nương." Cảnh Dung khách sáo.
Hắn bưng bát sứ lên, uống một cạn sạch!
Xem là khát thật !
"Đại nương, ở đây chỉ một bà sống thôi ?" Kỷ Vân Thư hỏi dò.
"Phải, chỉ một ."
Chẳng còn một cô con gái ?
Kỷ Vân Thư nghi hoặc: "Bà sống ở đây bao lâu ?"
"Mấy năm ." Giọng phụ nữ vẫn bình bình, manh mối gì.
"Không đại nương xưng hô thế nào?" Kỷ Vân Thư hỏi.
Người phụ nữ chợt ngước mắt Kỷ Vân Thư, vội vàng tránh ánh mắt cô, thốt một câu: "Mọi đều gọi là Ngọc thẩm."
Tìm đúng !
Chỉ là, đứa con gái năm nay đáng lẽ tám tuổi của bà ?
...