Cảnh Hiền cũng thật thà, thẳng mục đích của chút giấu giếm.
Trên mặt đầy hai chữ chân thành!
lúc , gia nhân mang hai ấm nóng mới lên, rót cho mỗi một chén lui xuống.
Cảnh Dung nhíu mày, bưng chén lên uống một ngụm mới hỏi: " việc chẳng do chủ động nhận ? Sao đột nhiên vì chuyện mà đến tìm ?"
Cảnh Hiền hổ, thật sự khó mở lời, nhưng vẫn lấy hết can đảm : "Chuyện đúng là nên phiền , chỉ là... cũng đấy, mới triều lâu. Hai tháng ngắn ngủi , dài dài, ngắn thực cũng ngắn, nhưng tư chất bình thường, từng tiếp xúc với chuyện triều chính, nhiều nhất cũng chỉ là mấy cái 'chi, hồ, giả, dã'. Mấy chuyện hành quân đ.á.n.h trận, mưu lược quan trường với mà chẳng khác nào mù xem sách, so với thì kém xa lắc xa lơ, e là còn học hỏi nhiều.
Chuyện Thiểm Tây hôm nay, cũng cân nhắc kỹ mới nhận, nhưng cũng năng lực hạn nên tìm bàn bạc. Vừa nãy tan triều vội quá, gọi kịp nên đành đích qua đây tìm một chuyến."
Lời mang giọng điệu thỉnh giáo, vô cùng khiêm tốn và chân thành.
Mục đích rõ ràng!
Cảnh Dung "ồ" một tiếng, : "Vậy là, hỏi ý kiến của ?"
"Ừm... thực là xin chỉ giáo."
Cảnh Dung nhận thực sự đến với tấm lòng thành.
Thế là, hào phóng hiến kế giúp .
Phân tích: "Chuyện thì quả thực khó khăn, nhưng cách."
"Xin rửa tai lắng ?"
"Đối phó với loại nào thì dùng cách đó, gọi là tùy bệnh bốc thuốc, lấy đạo trị đạo. Đám sơn tặc đó xảo quyệt, thì chúng dùng thủ đoạn tương tự để xảo quyệt hơn chúng. Hơn một năm , từng qua vùng Xương Tịnh, Thiểm Tây, tuy chỉ ở hai ngày nhưng cũng sơ sơ. Địa thế nơi đó vô cùng hiểm trở, gập ghềnh. Cả đường quan lẫn đường nhỏ đều qua một thung lũng, hai bên vách núi cao phủ đầy rêu xanh, trơn trượt. Nếu chặn hai đầu , kẻ ở giữa chắc chắn sẽ nhốt c.h.ế.t trong đó, còn đường thoát ."
Cảnh Hiền xong, ngẫm nghĩ kỹ càng, dường như hiểu ý tứ trong đó: "Ý của là 'bắt ba ba trong rọ’?"
"Không sai."
" mà, rõ thung lũng nguy hiểm, bọn sơn tặc chịu ?"
"Vừa nãy , tùy bệnh bốc thuốc, lấy đạo trị đạo." Cảnh Dung nhấn mạnh hai câu .
Tùy bệnh bốc thuốc?
Lấy đạo trị đạo?
Cảnh Hiền suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng vỡ lẽ, thông suốt chuyện.
"Ta hiểu ." Hắn vui mừng dậy, chắp tay cảm tạ: “Cảnh Dung, đa tạ ."
Ngay đó, Cảnh Dung cũng vội dậy, đỡ lấy tay nâng lên: "Đã , chúng là , khách sáo gì? Hơn nữa, giúp cũng là giúp triều đình, đương nhiên dốc lực."
"Sau nếu gặp chuyện gì khó giải quyết, cũng sẽ dốc lực tương trợ."
"Được."
Hai chung sống hòa thuận.
Sau đó chuyện thêm một lúc, thấy giờ còn sớm, Cảnh Hiền mới cáo từ về.
Ngày thứ ba, lên đường Thiểm Tây, cùng còn vài vị võ tướng trong triều.
Năm ngàn binh mã đợi sẵn ngoài thành.
Hôm nay, Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư, Mạc Nhược và Đường Tư đều đến cổng thành tiễn đưa.
Cảnh Dung vỗ tay , dặn dò: "Lên đường cẩn thận."
"Yên tâm , sẽ sớm về sớm, để phụ hoàng thất vọng."
"Nhớ kỹ lời dặn."
Hắn gật đầu.
Mạc Nhược bên cạnh bước tới, nhét tay một cái hộp, : "Ngươi từng khỏi kinh thành, cũng hiểu tình hình bên ngoài, ngươi thể hiện cái gì? Chuyện nắm chắc như thế mà cũng dám nhận!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-818-ba-muoi-sau-ke-chuon-la-thuong-sach.html.]
Dù chút giận dữ nhưng giọng điệu vẫn toát lên sự quan tâm.
Cảnh Hiền chỉ : "Ta cũng cân nhắc kỹ mới nhận mà. Tóm , sẽ chăm sóc bản thật . Hơn nữa, Thiểm Tây cách kinh thành cũng xa, năm ngàn binh mã và nhiều thị vệ cùng như , sẽ ."
"Hy vọng là ." Mạc Nhược chọc chọc cái hộp, : “Trong là chút đồ ăn, cho thêm ít t.h.u.ố.c bổ, ngươi mang theo dùng để bổ sung thể lực."
"Đa tạ."
"Lên đường bình an."
Hắn gật đầu.
Một thị vệ tới: "Hiền Vương, đến giờ xuất phát ."
Thúc giục!
Hắn cũng chần chừ nữa, từ biệt xong bèn lên xe ngựa rời .
Đoàn khỏi cổng thành kinh đô, dần dần dòng qua che khuất tầm .
Đường Tư theo, bĩu môi chê bai: "Ta thấy cái tên Hiền Vương chỉ là thư sinh trói gà chặt, gì về tiễu phỉ ? Chắc đến lúc gặp bọn sơn tặc sợ vãi quần chạy về cho xem."
Cười khúc khích.
Mạc Nhược lập tức lườm cô một cái cháy mắt.
Cô nàng vẫn liến thoắng: "Ta sai , ở trong cung bao nhiêu năm, chuyện bên ngoài chẳng gì. Hơn nữa lòng hiểm ác, nơi nơi đều là cạm bẫy, tưởng tiễu phỉ dễ lắm ? Đừng đến lúc khỏi cổng thành kinh đô đường mà ."
Lại khúc khích.
Kỷ Vân Thư đáp một câu: "Văn nhân mà múa đao kiếm lên, khi còn lợi hại hơn cái roi của cô đấy."
"Nói bậy!" Cô nàng xù lông, chịu, vỗ vỗ cái roi bạc quấn quanh bụng, kiêu ngạo : “Cái roi của ..." Cực kỳ lợi hại đấy nhé.
Ba chữ cuối cùng kịp thốt thì cô nàng im bặt.
Đôi mắt tròn xoe dán chặt bốn đàn ông bước từ cổng thành. Trong đó ba ăn mặc giản dị nhưng dáng vạm vỡ, ánh mắt hung dữ, mặt đầy sát khí, tay ai cũng cầm một thanh đao cong, đao khắc những hoa văn tinh xảo, giống hoa giống thú. Còn là một đàn ông trung niên, để râu ngắn, ánh mắt sắc bén, thần thái nghiêm nghị, đôi mày nhíu chặt dường như bẩm sinh toát một luồng sát khí khiến rùng .
Bọn họ ngó xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì? Hay ai đó?
Đường Tư lập tức "tắt đài".
Kỷ Vân Thư: "Sao cô nữa?"
"..."
Cô nàng né , lập tức nấp lưng Mạc Nhược, rụt cổ , hai tay túm chặt lấy áo lưng , mắt đầy hoảng sợ.
Đây là đầu tiên thấy cô nàng như .
Mạc Nhược nhíu mày, đầu hỏi: "Cô lên cơn gì thế? Mau buông ."
"Ngươi đừng động đậy."
"Cô rốt cuộc ?"
Hành động kỳ lạ khiến khó hiểu.
Ba Cảnh Dung .
Không hiểu!
Đường Tư ló đầu , lén về phía cổng thành, thấy bốn càng lúc càng tiến gần về phía , tim cô nàng như nhảy khỏi lồng ngực.
Trong lúc hoảng loạn, cô nàng dậm chân bình bịch, dứt khoát...
Quay đầu bỏ chạy thục mạng.
Chạy nhanh như bay! là "Tôn T.ử binh pháp" câu: ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.