NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 812: Bài học trước mắt
Cập nhật lúc: 2025-12-24 03:49:30
Lượt xem: 113
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trà đắng!
nuốt xuống thấy vị ngọt thanh lan tỏa nơi cổ họng.
Tuyệt đối sánh ngang với Cẩm Giang!
Mạc Nhược quanh phòng một lượt, phát hiện...
"Ủa?" Hắn chỉ một cái bình hoa lớn, ngạc nhiên hỏi: “Ta nhớ đến đây còn thấy một chậu cây Bảo Lan, giờ đổi thành cái bình hoa lòe loẹt thế ?"
Chậu cây Bảo Lan nở hoa rực rỡ, tràn đầy sức sống đặt trong phòng, tự nhiên đổi ?
Cảnh Hiền thở dài: "Chậu cây Bảo Lan đó mấy hôm sâu ăn hỏng , đành vứt , chỗ trống quá nên đặt tạm cái bình hoa ."
" cây Bảo Lan sâu ăn."
"Ồ? Vậy... chắc là do nguyên nhân khác, cũng rõ lắm." Cảnh Hiền uống một ngụm .
Mày Mạc Nhược khẽ nhíu , khó nhận .
lọt mắt Kỷ Vân Thư!
Cảnh Hiền chợt hỏi: "Phải , hôm nay Kỷ đại nhân đến đây việc gì ?"
Chuyện ...
Cô trả lời .
Là Mạc Nhược lôi cô đến mà.
Cô kịp mở miệng, Mạc Nhược đỡ lời: "Là thế , Kỷ đại nhân ngươi dưỡng bệnh trong cung lâu, nên đến thăm ngươi."
"Ra là !" Cảnh Hiền : “Kỷ đại nhân lòng . mà, Kỷ đại nhân thời gian đang bận rộn với Lâm Kinh Án, tình hình vụ án thế nào ?"
Kỷ Vân Thư đáp: "Vụ án kéo dài mười lăm năm, hài cốt trong phủ Ngự Quốc công lên đến mấy chục bộ, nhưng giờ chỉ còn vài bộ, tin rằng bao lâu nữa sẽ tra bộ."
"Vậy thì ." Giọng Cảnh Hiền trầm xuống, tiếp: “Ta tuy ở trong thâm cung nhưng cũng đôi chút về vụ án đó. Năm xưa phủ Ngự Quốc công cháy, mới mười tuổi, chuyện xảy thực sự khiến đau lòng. Còn nhớ hồi nhỏ, mẫu phi cho ăn kẹo, Hoàng thúc (Ngự Quốc công) thường lén mang cho , đối với yêu thương hết mực. Ấn tượng sâu sắc nhất là một con rối da, trong cung , Hoàng thúc bèn tự tay cho một con. Chỉ tiếc là mấy năm cất trong rương mọt ăn hỏng mất, tiếc thật, tiếc thật..."
Có chút bi thương.
Kỷ Vân Thư cũng gì thêm.
Bỗng nhiên gió nổi lên.
Thổi cánh cửa sổ kêu cót két!
Cô gần nhất nên dậy đóng cửa sổ. Tay chạm chốt cửa thì thấy bên ngoài mấy con bồ câu bay đến, đậu xuống đất, ưỡn n.g.ự.c , cái đầu nhỏ lúc lắc, đôi mắt bé xíu đảo quanh, cực kỳ đáng yêu.
Trong cung bồ câu thì chẳng gì lạ, nhưng...
Khi ánh mắt cô dừng một con bồ câu trong đó, cô giật kinh ngạc.
Con bồ câu đó bên cánh trái một vết bớt tròn màu đen.
Con bồ câu ?
Chẳng là con bồ câu cô thấy ở ngôi chùa trú mưa đường về kinh ? Lúc đó chân nó còn buộc một ống tre nhỏ.
Con bồ câu ở chùa, tại ở đây?
Cô đầu hỏi: "Mấy con bồ câu là do Vương gia nuôi ?"
"Lúc rảnh rỗi nuôi chơi thôi, nhưng mấy con nhóc lời, cứ bay mất hút, đói mới chịu bay về."
"Đây là bồ câu đưa thư?"
"Phải ? Đó là nhờ Phất Lục mua từ mấy thái giám, bồ câu đưa thư thì rõ." Cảnh Hiền tỏ vẻ gì.
Kỷ Vân Thư cũng thêm gì nữa.
Lẳng lặng đóng cửa sổ !
Trở về chỗ .
Uống một ngụm nóng!
Mạc Nhược bên cạnh với Cảnh Hiền: "Bệnh tình của ngươi giờ còn đáng ngại, chữa trị tận gốc, chứng hư nhược cũng tiêu tan. Ta mấy hôm trong triều vài vị đại thần đề cử ngươi thượng triều với Hoàng thượng."
"Hửm?" Cảnh Hiền chau mày: “Chuyện nhỉ? mà, các vị đại thần đột nhiên ý nghĩ đó? Ta quanh năm bệnh tật trong cung, đừng là thượng triều, đến triều phục cũng , càng đừng đến chuyện triều chính đại sự, hỏi đến chắc là một câu ba quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-812-bai-hoc-truoc-mat.html.]
Hắn khác với Cảnh Diệc, trong ánh mắt hề thấy d.ụ.c vọng khao khát quyền lực, ngược đạm bạc danh lợi.
Mạc Nhược: "Ta mong Hoàng thượng chuẩn tấu."
"Chuẩn chuẩn, đối với mà , đều quan trọng."
Thế là...
Chủ đề dừng ở đây.
Sau đó, ba hàn huyên thêm một lúc.
Thấy giờ còn sớm, Mạc Nhược và Kỷ Vân Thư cáo từ về.
Trước khi , Cảnh Hiền sai Phất Lục lấy hai vò rượu tự ủ mang đến biếu Mạc Nhược.
Hắn tuy nhận lấy nhưng cũng giống , đưa hai vò rượu cho hai thị vệ canh cửa cung.
Hai tên thị vệ sướng rơn, khép miệng!
Trong xe ngựa trở về.
Mạc Nhược cứ trầm mặt.
Im lặng .
Kỷ Vân Thư đối diện, cuối cùng nhịn hỏi: "Nói , đưa gặp Hiền Vương chắc chỉ đơn giản là uống chén thôi chứ?"
Quả nhiên!
Mạc Nhược ngước mắt lên, vén rèm ngoài vài , khi thu hồi ánh mắt thì khẽ thở dài.
Ngón tay Kỷ Vân Thư gõ nhẹ lên đùi vài cái, cằm hất lên, thẳng: "Có liên quan đến Hiền Vương ?"
Không câu hỏi! Mà là khẳng định!
Mạc Nhược gật đầu: "Phải."
"Vậy thẳng ."
"Ta cô giúp xuất cung."
"Xuất cung?"
Cô kinh ngạc!
Mạc Nhược cau mày, nghiêm túc : "Vừa nãy ở điện Đồng Nhân , hiện giờ sức khỏe Hiền Vương dần hồi phục, trong triều nhiều đại thần đề cử triều, nhưng Hoàng thượng dường như chút do dự. Dù Hiền Vương từng can dự triều chính, hơn nữa bao năm qua Hoàng thượng hề để tâm đến , thậm chí chẳng thèm ngó ngàng tới, e là quên mất còn đứa con trai . Hơn nữa, dù Cảnh Hiền khỏe , Hoàng thượng e rằng cũng sẽ cho phép xuất cung. Cô cũng đấy, cuộc chiến tranh giành ngôi vị giữa các Hoàng tử, ngươi c.h.ế.t thì vong. Thái t.ử và Diệc Vương chính là bài học nhãn tiền. Vì chuyện bè đảng tranh quyền đoạt lợi mà Hoàng thượng mất hai đứa con trai, tự nhiên sẽ lo lắng Hiền Vương cũng vì quyền lực mà con đường lối thoát. Thử hỏi, thể cho phép xuất cung lập phủ, tự lập môn hộ? Chắc chắn sẽ giam lỏng trong cung suốt quãng đời còn ! từng hứa với , chỉ cần khỏi bệnh, sẽ tìm cách đưa rời cung, đó cũng là điều mong mỏi bao năm qua. Cho nên, chỉ khi Hoàng thượng gật đầu cho phép triều, mới thể xuất cung."
"Vậy ý thực sự của là giúp Hiền Vương triều?"
"Đó là cách duy nhất."
"Huynh là thể nào!"
" cô cũng thấy đấy, Hiền Vương tâm tranh đoạt, dù triều, cũng sẽ trở thành Thái t.ử thứ hai Diệc Vương thứ hai, tuyệt đối trở thành đối thủ tranh giành với Cảnh Dung!" Mạc Nhược .
Kỷ Vân Thư nắm chặt tay, nghiêm túc : "Mạc Nhược, thật cho , Hiền Vương thì vẻ màng thế sự, nhưng... đơn giản chút nào ."
Hửm?
"Tại ?"
"Huynh từng nghĩ, tại các đại thần trong triều đột nhiên đề cử một Hoàng t.ử bệnh tật từng triều ?"
"..."
"Nếu đoán lầm, trong lòng chắc cũng một nghi vấn chứ nhỉ!"
Mạc Nhược sững sờ, tâm tư của mà phụ nữ mặt thấu.
Phải công nhận là Kỷ Vân Thư thông minh!
Chỉ là...
"Làm cô ?"