NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 811: Thực hiện lời hứa

Cập nhật lúc: 2025-12-24 03:49:29
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư tò mò cuốn sách tay Vệ Dịch.

Hỏi: "Ai đưa cho ngươi?"

"Vương gia đưa."

"Ồ? Vậy ngài dạy ngươi ?"

"Có dạy một ít, nhưng hết." Vệ Dịch ôm cuốn sách, vẻ mặt đầy hy vọng: “Đợi thêm nhiều sách nữa, thể giống như bình thường ."

Nghe câu , ánh mắt Kỷ Vân Thư chùng xuống, thoáng buồn, : "Vệ Dịch ngươi vốn dĩ bình thường, cũng sẽ ngày càng hơn."

"Thật ?"

"Thật, nhất định là !"

Vệ Dịch nở nụ ngây thơ, vui sướng.

lúc ...

Mạc Nhược và Đường Tư bất ngờ ghé thăm.

Mạc Nhược còn kịp bước thì Đường Tư xông lên .

"A Kỷ!" Cô nàng hào hứng chạy .

Cứ như một ngày gặp như cách ba thu .

Đường Tư đây thường mặc trang phục của Hầu Liêu, nhưng dạo thế nào mà tháo hết mấy thứ linh tinh leng keng xuống, bằng một bộ trang phục của Trung Nguyên. Trông cô dịu dàng hơn, bớt vài phần hoang dã, khuôn mặt phấn nộn, mày liễu mắt sáng, vô cùng thanh tú.

Chỉ là cử chỉ vẫn còn chút thô lỗ.

Kỷ Vân Thư: "Sao hai đến đây?"

"Đến thăm cô chứ ."

Ồ!

Vệ Dịch theo bản năng lùi vài bước, vì phụ nữ mỗi đến là thích trêu chọc , trêu cho đến khi xù lông mới thôi. Mỗi như thế, chỉ hận thể trùm bao tải lên đầu Đường Tư mà đ.á.n.h cho một trận nhừ tử, nhưng khổ nỗi nam t.ử hán đại trượng phu chấp nhặt với phụ nữ!

Đánh , mắng xong, trêu thì trốn .

Đường Tư đến nơi, quả nhiên chú ý ngay đến Vệ Dịch, thấy cầm sách bèn giật lấy.

"'Tôn T.ử binh pháp'? Sách gì đây? Ngươi xem hiểu ?" Giọng điệu đầy trêu chọc.

"Đường cô nương, trả sách cho ."

"Không trả."

"Ngươi..."

"Sách ? Nói về cái gì? Hay hơn sách y ..." Đường Tư hỏi liên tu bất tận.

Vệ Dịch toát mồ hôi hột.

Mạc Nhược theo lắc đầu ngán ngẩm.

Con mụ dạo gần đây quậy tung cả Dụ Hoa Các của .

Kỷ Vân Thư tháo găng tay, bước tới hỏi Mạc Nhược: "Mạc công t.ử đến tìm Vương gia ?"

"Ta đến tìm cô."

"Ta? Có chuyện gì?"

"Có thể mượn một bước chuyện ?"

Thần thần bí bí!

Hai bước ngoài.

Mạc Nhược vẻ mặt nghiêm trọng, ấp úng hồi lâu mới : "Kỷ cô nương chắc còn nhớ, lúc nhận lời chữa trị cho Vệ Dịch, cô từng hứa với một chuyện."

"Ta nhớ."

Cô từng , lên núi đao xuống biển lửa, dù mất mạng cũng từ nan.

Mạc Nhược liếc Vệ Dịch bên trong: "Hiện giờ tình trạng của Vệ Dịch dần chuyển biến , bao lâu nữa sẽ khôi phục thần trí của bình thường, cho nên... cũng đến lúc cô thực hiện lời hứa ."

Đi thẳng vấn đề!

Kỷ Vân Thư nghiêm túc: "Ta hứa với thì đương nhiên sẽ nuốt lời, chỉ cần , nhất định sẽ dốc hết sức."

"Tốt, câu của cô là yên tâm ."

"Vậy gì?"

"Ta đưa cô gặp một ."

Hửm?

...

Một nén nhang .

Hai xe ngựa, về phía hoàng cung.

Đến cổng cung, Mạc Nhược dùng lệnh bài đặc biệt của Mạc gia để cung, Kỷ Vân Thư là Đề hình quan nên cung cản trở.

Rất nhanh, xe ngựa đến điện Đồng Nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-811-thuc-hien-loi-hua.html.]

Chỗ ?

Cánh cửa đỏ bong tróc sơn.

Tấm biển hiệu giăng đầy mạng nhện.

Lá rụng bay lả tả xung quanh.

Mặt đất bên ngoài lồi lõm gồ ghề.

Cùng với hai chiếc đèn lồng rách nát treo cô độc góc mái hiên, tất cả đều lên sự tàn tạ, hoang phế của điện Đồng Nhân .

Nằm giữa hoàng cung tường đỏ ngói xanh, chạm trổ vàng ngọc, nơi như một cành cây khô héo lẻ loi.

Kỷ Vân Thư thắc mắc, đây là chỗ ở của ai?

Lãnh cung ư?

Đang suy nghĩ thì thấy Phất Lục khệ nệ bê một chiếc ghế gỗ lim cũ nát, gãy chân từ bên trong .

Hắn thấy hai , sững sờ một chút, vội đặt đồ xuống, tiến lên nghênh đón: "Mạc công t.ử đến !"

Mạc Nhược hỏi: "Ngươi bê cái ghế thế?"

"Vương gia cái ghế tuy hỏng nhưng vứt thì tiếc, bảo mang đến Kính Sự phòng tìm sửa ."

"Sao gọi đến sửa luôn?"

"Mạc công t.ử cũng mà, trong cung đều tránh xa nơi đây, ai mà chịu đến chứ." Phất Lục thở dài.

Kỷ Vân Thư cuộc đối thoại của họ cũng đoán tình cảnh khó khăn của chủ nhân nơi .

Phất Lục chú ý đến cô, nheo mắt quan sát một hồi, bỗng giật : "Vị ... là Kỷ đại nhân ?"

Lập tức chắp tay hành lễ!

Kỷ Vân Thư khách sáo đáp lễ.

"Không ngờ Kỷ đại nhân đến đây, nô tài thất lễ quá."

Cô: "..."

Mạc Nhược lên tiếng hỏi: "Hiền Vương ở đây ?"

Phất Lục: "Có ạ, Vương gia đang ở trong sân."

Hiền Vương?

Kỷ Vân Thư cuối cùng cũng hiểu, hóa Mạc Nhược đưa cô đến gặp là Hiền Vương!

Nghe Hiền Vương bệnh tật triền miên, Hoàng thượng ân chuẩn cho dưỡng bệnh trong cung, nghĩ rằng chắc cũng sống trong nhung lụa, dù tệ đến cũng thể sống ở nơi tàn tạ thế , đến cái ghế hỏng cũng tự sửa, địa vị và cảnh thể tưởng tượng .

Phất Lục dẫn hai trong.

Trong sân, Cảnh Hiền mặc một bộ trường bào giản dị, tóc búi cao trang sức, tay cầm một thanh gỗ, đang múa may cuồng chiều tập võ.

Chỉ là động tác vụng về và lúng túng.

Thấy , dừng ngay, Mạc Nhược: "Sao hôm nay ngươi đến đây?"

Mạc Nhược tò mò hỏi: "Ngươi đang cái gì thế?"

Chỉ thanh gỗ tay !

"Mấy năm nay, may nhờ ngươi mà bệnh tình của cuối cùng cũng khỏi hẳn. Trước sức khỏe yếu ớt, quanh năm liệt giường, ít khi ngoài. Giờ xương cốt cứng cáp hơn nhiều, gần đây thấy tràn trề sức lực nên lấy thanh gỗ múa may một chút, chỉ là võ nghệ tinh, múa loạn xạ cả lên."

Ngượng ngùng thật!

" ngươi cũng nên nghỉ ngơi nhiều ."

"Phải , ngươi đúng." Cảnh Hiền lời, ném thanh gỗ xuống gốc cây to bên cạnh.

Phủi phủi tay.

Bỗng nhiên...

Hắn chú ý đến phụ nữ cạnh Mạc Nhược.

Người đó mặc nữ trang, trang điểm nhẹ nhàng, mày thanh mắt tú.

"Kỷ đại nhân?"

Kỷ Vân Thư bước lên, chắp tay hành lễ: "Tham kiến Hiền Vương."

Cảnh Hiền ngạc nhiên: "Lần gặp ở điện Thừa Khánh, cô vẫn là Kỷ , mới mấy tháng ngắn ngủi thành Kỷ đại nhân , còn chúc mừng cô một tiếng."

"Là hạ quan cảm ơn Vương gia mới đúng. Hôm điện Thừa Khánh cháy, Dung Vương đưa thiên lao Đại Nội, nếu Vương gia ngăn cản kịp thời, e là hạ quan chuyện ngu ngốc ."

"Kỷ đại nhân cần khách sáo."

Cảnh Hiền , vội mời hai trong, sai Phất Lục dâng ngon lên.

"Trà đều do tự tay phơi, mới uống tuy đắng nhưng hậu vị ngọt. Kỷ đại nhân đầu đến chơi, ở đây cũng chẳng gì tiếp đãi, chỉ thể mời chén nhạt." Cảnh Hiền rót ba chén .

Kỷ Vân Thư nâng chén uống một ngụm.

Quả nhiên là đắng!

 

 

Loading...