NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 810: Tôn Tử binh pháp

Cập nhật lúc: 2025-12-24 03:29:22
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm đó, Kỷ Vân Thư thu dọn hành lý chuyển đến Trúc Khê Viên.

Cảnh Dung cũng mặt dày mày dạn đóng gói đồ đạc của , chuyển theo.

Đương nhiên, Vệ Dịch cũng cùng.

Cứ như cả nhà dọn !

Hiện giờ, gần như bộ dân trong kinh thành đều đổ dồn sự chú ý "Lâm Kinh Án" mà Kỷ Vân Thư đang phụ trách.

Người trẻ một chút thì coi như hóng chuyện, xem vị Kỷ đại nhân rốt cuộc bản lĩnh thông thiên gì mà thể nhận diện những c.h.ế.t cháy từ mười lăm năm qua việc sờ xương vẽ tranh.

Còn lớn tuổi thì thực sự tò mò. Dù vụ cháy Ngự Quốc công phủ năm xưa chấn động cả kinh thành, nay bao nhiêu năm hạ lệnh lật vụ án, chứng tỏ bên trong chắc chắn ẩn tình lớn. Vì thế ai nấy đều tò mò chuyện năm xưa rốt cuộc là do thiên tai?

Tóm là mang ghế , c.ắ.n hạt dưa.

Hóng tin!

Kỷ Vân Thư cặp mắt soi mói, gần như suốt ngày chỉ giữa nhà chính đặt quan tài và thư phòng.

Gần như bước chân khỏi Trúc Khê Viên.

Toàn tâm ý dồn vụ án .

Sau nửa tháng, thành thêm vài bức họa.

Chỉ còn bảy bộ hài cốt cuối cùng!

Đích đến ngày càng gần...

Tất nhiên, Cảnh Dung cũng nhàn rỗi. Ngoài việc thượng triều, còn bí mật phái điều tra chuyện năm xưa. Đầu tiên là bắt đầu từ Binh bộ, lệnh điều động binh lính của Ngự Quốc công phủ năm xưa là ai? Hy vọng thể tra đó nhận lệnh của ai?

Là lệnh của Ngự Quốc công?

Hay là khác?

câu trả lời là, đó c.h.ế.t từ lâu!

Manh mối đứt đoạn, cách nào tra xét. Tóm , những liên quan đến đêm hôm đó... đều c.h.ế.t.

Còn những binh lính còn của Ngự Quốc công phủ năm xưa cũng chân tướng sự việc, chỉ thấy lệnh bài thì tuân lệnh, hỏi nhiều.

Cho nên manh mối duy nhất hiện giờ, chỉ còn sống sót duy nhất của Ngự Quốc công phủ.

Cảnh Dung điều tra kết quả, rảnh rỗi thì ở Trúc Khê Viên.

Gần đây nhàn rỗi, tự tại, tâm trạng thì dạy Vệ Dịch nhận mặt chữ, dạy chút học vấn.

Tên nhóc đó học cực nhanh!

Hôm nay, nhân lúc Kỷ Vân Thư đang mải mê nghiên cứu hài cốt trong thư phòng, tìm một cuốn sách, ném cho Vệ Dịch.

"Nào nào nào, hôm nay Bổn vương dạy ngươi 'Tôn T.ử binh pháp'."

Chỉnh đốn thái độ, ngay ngắn.

Vệ Dịch ngơ ngác, lật vài trang sách mặt, dường như đang chăm chú, chỉ là mày nhíu , vẻ hiểu lắm.

Cảnh Dung , rút cuốn sách từ tay , nghiêm túc : "Nghe cho kỹ đây, trong 'Tôn T.ử binh pháp' nội dung phức tạp, nhiều, hiểu cũng là chuyện thường tình. Bổn vương ở đây, ngươi cứ việc chăm chỉ học, Bổn vương sẽ tận tâm dạy bảo. Tuy nhiên khi học thành tài, ngươi ghi nhớ ba mươi sáu kế trong đó, rốt cuộc những kế nào, ngươi ..."

"Ta .”

Vệ Dịch cướp lời.

"Ngươi ? Sách xem ?"

"Vừa mới xem."

"Vừa mới xem bao nhiêu?"

Đôi mắt trầm của Vệ Dịch từ từ cụp xuống, giữa hai hàng lông mày toát lên vẻ thông tuệ, nghiêm túc : "Kế thứ nhất là man thiên quá hải (dối trời qua biển), kế thứ hai là vây Ngụy cứu Triệu, kế thứ ba là mượn d.a.o g.i.ế.c , kế thứ tư là dĩ dật đãi lao (lấy khỏe chờ mệt), kế thứ năm là sấn hỏa đả kiếp (thừa nước đục thả câu), kế thứ sáu là thanh đông kích tây (dương đông kích tây), kế thứ bảy là vô trung sinh hữu ( thành ), kế thứ tám là ám độ trần sương (lén lút qua sông), kế thứ chín là cách ngạn quan hỏa ( cách bờ xem lửa cháy), kế thứ mười là... kế thứ ba mươi sáu là tẩu vi thượng sách (chuồn là thượng sách)."

Thao thao bất tuyệt kể hết ba mươi sáu kế.

Không sai một chữ.

Cảnh Dung sững sờ, kinh ngạc đến mức thể tin nổi: "Mới xem qua vài mà ngươi nhớ hết ư? Vệ Dịch, ngươi , dù là thông minh đến , kể cả Vân Thư, cũng giỏi bằng ngươi."

Hắn thực sự cạn lời để hình dung .

Vệ Dịch quan tâm đến vẻ mặt kinh ngạc của , mà trả lời nghiêm túc: "Không, thông minh nhất thế gian là Thư nhi."

Ánh mắt kiên định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-810-ton-tu-binh-phap.html.]

Không cho phép phản bác.

Cảnh Dung đôi mắt trong veo của , thầm nghĩ, tên nhóc nếu thông minh hơn chút nữa, cũng bằng nó mất.

Hai .

Vệ Dịch : "Thực chúng giống ."

"Giống?"

"Mắt, đôi mắt giống."

Hửm?

Cảnh Dung kỹ, công nhận là đúng thật.

Cảnh Dung thầm nghĩ trong lòng: Vệ Dịch, đương nhiên chúng giống ! Trong và ngươi đều chảy dòng m.á.u hoàng gia mà.

"Ngươi thể cho , thế nào là ám độ trần sương ?”

Vệ Dịch hỏi.

Cắt ngang dòng suy nghĩ của .

"Đương nhiên."

Cảnh Dung lật đến phần ám độ trần sương, ngón tay thon dài chỉ đó, giải thích cho Vệ Dịch: "Nói đơn giản, ý nghĩa của câu là, vì một mục đích nào đó, mà che giấu ý đồ thực sự của đằng những hành động gây nghi ngờ, khiến phát hiện ."

"Vậy phủ để trừu tân (rút củi đáy nồi) thì ?"

Cảnh Dung kiên nhẫn lật đến phần phủ để trừu tân, : "Ý nghĩa của câu là, những việc thể phá hoại công khai, mà tiến hành bí mật. Trong đó còn hai tầng nghĩa, tầng thứ nhất là khi hai bên giao chiến, nếu cần thiết, thể tiến hành mưu tính ngầm, phá hoại doanh trại địch, hoặc rối loạn lòng quân địch, đây là một loại mưu lược. Còn tầng nghĩa thứ hai thì mang ý , ám chỉ những kẻ giở trò lưng, vì thế gọi là tiểu nhân."

Giải thích cặn kẽ.

Hắn trông hệt như một thầy đồ.

Vệ Dịch chăm chú, còn gật đầu lia lịa tỏ ý hiểu.

"Còn chỗ nào hiểu ?"

"Hiểu hết ."

"Được, đây, ngươi tự kỹ , chỗ nào hiểu hoặc chữ nào thì hỏi bất cứ lúc nào."

"Ừm."

Vệ Dịch sách chăm chú.

Cuốn "Tôn T.ử binh pháp" dày, nội dung nhiều và phức tạp.

Người thường khi mất cả một thời gian dài mới thể thấu hiểu , nhưng...

Vệ Dịch chỉ dùng ba ngày.

Đã ghi nhớ tất cả.

Ý nghĩa trong đó cũng hiểu tường tận.

Hắn xong cái là thành tướng quân, thể trận g.i.ế.c giặc .

Cảnh Dung khen chí khí, thể chiến trường thật, dùng "Tôn T.ử binh pháp" học để g.i.ế.c vài tên địch.

Hắn thậm chí còn vui vẻ chạy khoe với Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư đang đeo găng tay sờ xương trong nhà chính, mới mở nắp một quan tài, cho lấy hài cốt . Cô đang ôm một cái hộp sọ, quan sát kỹ lưỡng trái , bỗng thấy Vệ Dịch bước , cô vội vàng đặt hộp sọ xuống.

Sợ tên nhóc đó sợ hãi!

Nào ngờ...

"Ta sợ.”

Vệ Dịch lắc đầu.

Kỷ Vân Thư: "Không sợ nữa ?"

Hắn bước tới: "Ta nhớ Thư nhi từng , đời đáng sợ là sống, chứ c.h.ế.t, huống hồ là một bộ hài cốt."

" , sống còn chẳng sợ, c.h.ế.t gì đáng sợ chứ?”

Kỷ Vân Thư , nhưng chú ý đến thứ tay , hỏi: “Trên tay ngươi cầm cái gì thế?"

Hắn vội vàng đưa .

"'Tôn T.ử binh pháp'."

Loading...