NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 80 - 81: Đến thôn Triệu Gia
Cập nhật lúc: 2025-12-05 15:46:36
Lượt xem: 346
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn sáng xong, Vệ phu nhân đến thăm, thấy sắc mặt Kỷ Vân Thư hơn nhiều thì yên tâm.
Hàn huyên một lúc lâu.
Vệ phu nhân : "Vân Thư, lát nữa và bá phụ con xa một chuyến, thể vài ngày mới về. Mấy ngày con cứ yên tâm ở đây dưỡng thương cho khỏe, nhất định đợi và bá phụ con về nhé?"
"Vâng, Vân Thư lời Vệ bá mẫu."
"Sau con đừng khách sáo thế nữa. Nói cho cùng, sớm muộn gì con cũng là con dâu của , tuy là..." Nói đến đây bà liếc Vệ Dịch, khẽ thở dài: "Tuy Dịch nhi nhà bình thường, nhưng tâm địa nó lương thiện, nhất định sẽ đối với con."
Điểm cần nghi ngờ.
Kỷ Vân Thư chỉ đáp.
"Vân Thư, con thể hứa với một chuyện ?" Vệ phu nhân tiếp.
"Vệ bá mẫu cứ , chỉ cần Vân Thư , nhất định sẽ dốc hết sức."
Ngừng một chút, bà : "Đời yên tâm nhất là Dịch nhi. Ta hy vọng con thể vợ chồng chăm sóc Dịch nhi. Nếu chúng trăm tuổi già , cũng mong ở bên cạnh nó, chăm sóc nó."
Mắt bà rưng rưng lệ!
Vệ Dịch thấy thế, kéo áo : "Mẹ, sẽ rời xa Dịch nhi , Dịch nhi cũng rời ."
"Đứa con ngốc, ai cũng sinh lão bệnh tử. Người thể cùng con cả đời cha , mà là nương t.ử của con. con cũng nhớ, con là nam nhi đại trượng phu, cũng nhất định đối với Vân Thư, ?"
"Mẹ yên tâm, Dịch nhi nhất định sẽ chăm sóc Thư nhi thật , để ai bắt nạt cô ." Giọng điệu kiên định.
Mắt Kỷ Vân Thư đỏ!
Cô đưa tay nắm lấy tay Vệ phu nhân, : "Vệ bá mẫu, con hứa với , nhất định sẽ chăm sóc cho Vệ Dịch. Dù tương lai xảy chuyện gì cũng sẽ chăm sóc cho thật , cho dù..." con dâu .
Mấy chữ cuối Kỷ Vân Thư !
Chỉ : "Tóm con hứa với ."
"Có câu của con là yên tâm ."
Vệ phu nhân trong nước mắt, Kỷ Vân Thư càng càng ưng ý.
Vì xa, Vệ phu nhân nán lâu, dặn dò vài câu .
Vệ Dịch cũng theo tiễn cha , là tiễn xong sẽ thăm Kỷ Vân Thư.
Thế cũng , Vệ lão gia và Vệ phu nhân ở nhà, nếu vụ án t.h.i t.h.ể âm dương tiến triển, cô cũng thể lén ngoài.
Chẳng bao lâu , Loan Nhi từ nha môn về, kể chuyện cho cô .
"Tiểu thư, Lưu đại nhân hôm qua Giang phu nhân đúng là đến nha môn loạn một trận, đòi Lưu đại nhân thả , nhưng ông chặn họng đuổi về ."
Ái chà, đấy, cứng rắn phết!
"Sau đó thì ?"
"Lưu đại nhân còn bảo, Giang lão gia và Giang phu nhân con cái. trong phủ từng một đứa trẻ, là con gái của một tên Ngọc thẩm, cô bé mới sáu tuổi. Sau khi Giang phu nhân chuyển lên kinh thành, Ngọc thẩm và con gái theo, hiện đang sống ở thôn Triệu Gia." Loan Nhi mồm mép nhanh nhảu, kể rành mạch.
"Lưu đại nhân còn gì nữa ?"
"Hết ạ, chỉ bấy nhiêu thôi, nô tỳ sót một chữ nào kể cho đấy."
Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ kỹ càng thấy . Trên Giang lão gia cái yếm trẻ con?
Chẳng lẽ cái yếm đó là của con gái Ngọc thẩm?
Trong lòng cô bỗng thót một cái, dự cảm chẳng lành!
Dường như một suy đoán nho nhỏ, nhưng dám khẳng định.
Kỷ Vân Thư gọi một nha trong phủ Vệ gia , dặn dò: "Cô nương, thể tìm cho một bộ đồ nam sạch sẽ ? Cỡ nhỏ một chút."
Nha chớp mắt hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn tìm cho cô một bộ sạch sẽ.
Thay quần áo xong, Kỷ Vân Thư búi tóc cao lên.
Loan Nhi kéo tay cô: "Tiểu thư, giờ định nha môn ?"
"Không, thôn Triệu Gia."
"Tiểu thư, bên ngoài đang mưa to lắm! Nếu tra chuyện gì thì để Lưu đại nhân bọn họ tra , sức khỏe đang yếu, nô tỳ lo..."
"Việc quan trọng, đám nha môn điều tra chắc chắn sẽ kinh động, lúc đó chuyện e là khó mà tra . Cho nên đích một chuyến, để giải đáp... một nghi hoặc trong lòng ."
Những lời Kỷ Vân Thư đối với Loan Nhi quá cao siêu, cô vắt óc suy nghĩ cũng chẳng hiểu nổi.
Trong lúc chuyện, Kỷ Vân Thư chỉnh trang xong xuôi.
"Loan Nhi, Vệ lão gia và Vệ phu nhân rời phủ, lát nữa Vệ công t.ử sẽ qua đây. Em cứ bảo là ngoài việc, bảo đừng tìm . Em ở đây đợi , hiểu ?"
"Tiểu thư, nô tỳ cùng nhé."
"Không , cũng bao giờ mới về. Dù đây cũng là Vệ phủ, lát nữa cha sai đến đón . Nếu chuyện gì, em còn ở đây đỡ lời cho ."
Chu đáo quá!
Loan Nhi tuy lo lắng nhưng đành đồng ý.
Tránh tai mắt Vệ gia, Kỷ Vân Thư lén lút rời khỏi Vệ phủ, về hướng thôn Triệu Gia.
đường đến thôn Triệu Gia đường bộ mà là đường thủy.
Mưa càng lúc càng to, bước chân Kỷ Vân Thư càng lúc càng chậm.
Đến bến đò, khéo một chiếc thuyền cập bến.
Người lái đò mặc áo tơi, đội nón lá, vất vả kéo dây thừng buộc cọc đá trong mưa to gió lớn.
Kỷ Vân Thư che ô tới, hỏi: "Nhà đò, thôn Triệu Gia ?"
Người lái đò ngẩng đầu lên, lẽ do tiếng mưa quá lớn nên ghé tai hỏi : "Công t.ử gì cơ?"
"Có thôn Triệu Gia ?"
Lần lái đò rõ , xua tay: "Mưa to quá, ."
"Làm ơn nhà đò, đang vội về chịu tang cha!"
Lý do !
Người lái đò buộc xong dây thừng, cân nhắc một chút mặt sông. Mưa xối xả, dày đặc nện xuống mặt nước.
"Công tử, đừng khó . Mưa to thế , mặt sông nổi sóng lớn, lật thuyền là c.h.ế.t đấy."
" mà..."
Lời Kỷ Vân Thư dứt, đột nhiên một bàn tay cầm nén bạc đưa mặt lái đò.
"Đủ ?" Giọng trầm ấm, mang theo uy lực.
Kỷ Vân Thư sang , từ lúc nào Cảnh Dung xuất hiện ở đây.
là xuất quỷ nhập thần!
"Ngài?" Kỷ Vân Thư kinh ngạc.
Cảnh Dung để ý đến cô, lái đò : "Số bạc nếu đủ, đợi ngươi đưa chúng đến thôn Triệu Gia, sẽ đưa thêm một nén nữa."
Chúng ?
Hóa ngài định cùng !
là chỗ nào cũng mặt ngài!
Người lái đò thấy nén bạc mắt sáng rực lên, hai tay run run đón lấy, toét miệng, gật đầu lia lịa: "Được , , ngay đây."
Điển hình của kẻ cần tiền cần mạng!
Cất bạc xong, lái đò tháo dây thừng khỏi cọc đá.
Kỷ Vân Thư còn hồn Cảnh Dung nắm tay kéo lên con thuyền tròng trành.
Thu ô, xuống!
"Ngạc nhiên lắm ?" Cảnh Dung nhếch mép.
"Sao ngài..."
"Ngươi hỏi, bổn vương ngươi ở đây? Sao ngươi thôn Triệu Gia chứ gì?"
, ngài đúng là con giun trong bụng !
Chương 81: Trong khoang thuyền nhỏ
Lúc thuyền tròng trành giữa sông, xuôi dòng về hướng thôn Triệu Gia!
Trong khoang thuyền, Kỷ Vân Thư Cảnh Dung với vẻ nghi hoặc.
Còn Cảnh Dung dường như úp mở, nhếch mép , đôi mắt âm trầm mang theo vẻ trêu chọc, nhưng khi Kỷ Vân Thư dịu dàng như nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-80-81-den-thon-trieu-gia.html.]
Như ngọn lửa nhỏ, đang dần lan tỏa khắp Kỷ Vân Thư!
Bị như khiến cô thoải mái, theo bản năng dời mắt .
Cô : "Vương gia đoán hỏi gì, cần gì úp mở với ?"
"Kỷ , xem ngươi thật sự sợ c.h.ế.t nhỉ."
"Chuyện liên quan gì đến việc Vương gia ở đây, và thôn Triệu Gia ?"
"Tất nhiên là ." Cảnh Dung trả lời chắc nịch, ánh mắt sắc bén: "Đêm đó chúng gã áo đen truy sát, bọn chúng nảy sinh sát tâm thì thể dễ dàng bỏ qua? Bên cạnh bổn vương bố trí ám vệ, hơn nữa bổn vương còn tự bảo vệ , nhưng Kỷ , ngươi chỉ một một ."
Ý là lo lắng gã áo đen sẽ tay với cô nữa!
Kỷ Vân Thư cau mày: "Nếu tiểu nhân đoán lầm, Vương gia chắc là phái âm thầm theo dõi chứ gì?"
"Không theo dõi, là bảo vệ."
Hắn với giọng trầm ấm, vô cùng nghiêm túc.
Từ nha môn về Kỷ phủ, Kỷ Vân Thư cảm thấy theo , quả nhiên là của Cảnh Dung.
"Tấm lòng của Vương gia, tiểu nhân xin nhận." Cô .
Cảnh Dung tỏ vẻ tự trách: "Nếu tại bổn vương, ngươi cũng sẽ cuốn chuyện , bảo vệ ngươi là trách nhiệm của bổn vương."
"Dù , Vương gia cũng cần cùng đến thôn Triệu Gia."
"Đề phòng bất trắc thôi, ngươi võ công, chạy trốn cũng xong, ngộ nhỡ gặp đám gã áo đen hôm nọ mà mất mạng, bổn vương mắc nợ ngươi cả đời."
Những lời khiến Kỷ Vân Thư cứ thấy sai sai chỗ nào, cụp mắt xuống, đáp .
Cảnh Dung hỏi thêm câu nữa: " mà, ngươi thôn Triệu Gia gì? Mưa to gió lớn thế còn vội vàng như ."
Kỷ Vân Thư đáp: "Ta tìm thấy một cái yếm trẻ con trong quần áo của Giang lão gia."
Yếm?
Nghe thấy hai chữ , Cảnh Dung nhíu mày, trầm ngâm lắc đầu: "Giang lão gia và Giang phu nhân con."
" trong phủ từng một bé gái, là con của một tên Ngọc thẩm, hiện tại hai con họ đang sống ở thôn Triệu Gia. Vụ án t.h.i t.h.ể âm dương kết thúc, tất nhiên nhanh chóng điều tra cho rõ ràng."
"Nhất thiết tự ? Người của nha môn cụt tay cụt chân hết ?"
Này , ngài thể tích chút đức khẩu nghiệp !
Vừa mới thấy tên bình thường một chút, một câu hiện nguyên hình.
Kỷ Vân Thư mím môi, giấu vẻ ghét bỏ: "Người nha môn việc lúc nào cũng khua chiêng gõ trống, ầm ĩ lên ai cũng , nhưng vụ án khác."
"Khác chỗ nào?"
"..."
Kỷ Vân Thư hỏi bí, cái cô cũng giải thích thế nào.
Lắc đầu, chỉ : "Đến nơi Vương gia khắc ."
Cảnh Dung - đứa trẻ hiếu kỳ lúc mới thôi, hỏi nữa.
Bên ngoài mưa như trút nước, đập mái che của thuyền, âm thanh càng lúc càng lớn.
Đinh tai nhức óc!
Người lái đò ở đuôi thuyền, sức chèo.
Con thuyền chao đảo, vô cùng nguy hiểm.
Càng xuống hạ lưu sóng càng lớn, con thuyền đơn độc mặt sông sóng đ.á.n.h cho chòng chành, ngả nghiêng như lật.
Nếu lái đò kinh nghiệm thì lúc thuyền chìm .
Trong khoang thuyền, Kỷ Vân Thư một tay bám c.h.ặ.t t.a.y vịn, thần sắc ngày càng căng thẳng.
Cảnh Dung đối diện cô chẳng hề lo lắng, còn hỏi một câu đúng lúc.
"Cha ngươi c.h.ế.t ?"
"..."
Lời dối mà cũng tin?
Không nên ngây thơ đầu óc đơn giản nữa.
Kỷ Vân Thư đáp.
Cảnh Dung chau mày lo lắng, hỏi: "Vết thương ngươi đỡ chút nào ?"
"Á... "
Ngay khi Cảnh Dung hỏi câu đó, con thuyền bất ngờ lắc mạnh, tay Kỷ Vân Thư tuột khỏi tay vịn, cả mất kiểm soát lao về phía Cảnh Dung.
Trong chớp mắt, tay trái mất điểm tựa bàn tay to lớn của Cảnh Dung nắm chặt, vòng eo cũng lập tức cánh tay siết lấy.
Mặt cô đập lồng n.g.ự.c rắn chắc của ngay khi đỡ lấy.
Lớp vải gấm thượng hạng cọ má, cộng thêm cái lạnh do nước mưa thấm , hòa quyện với mùi hương đặc trưng cơ thể đàn ông, vấn vương nơi chóp mũi Kỷ Vân Thư khiến cô rùng một cái.
Cả run lên như gặp sương giá tháng Chạp!
Ôm hình mảnh khảnh của Kỷ Vân Thư trong lòng, Cảnh Dung bỗng nảy sinh chút tham lam.
Tay âm thầm dùng lực, ôm Kỷ Vân Thư chặt hơn một chút.
Đợi thuyền bớt lắc lư, cúi đầu, ghé sát tai cô thì thầm.
"Nếu bổn vương ở bên cạnh, thì ngươi thế nào?"
"..."
Năm năm hồn xuyên đến đây, ngài vẫn sống đấy thôi?
Câu Kỷ Vân Thư tất nhiên nghẹn trong họng, .
Cô ngước mắt lên, bắt gặp ngay ánh mắt đang xuống của Cảnh Dung.
Bốn mắt như sợi dây vô hình quấn chặt lấy , khiến lòng thấp thỏm yên.
Cô thừa nhận, Cảnh Dung là một mỹ nam t.ử cực phẩm!
Tuy vẻ thanh lãng, bình yên như Vệ Dịch.
Cũng khí chất thư sinh và ánh mắt đa cảm như Kỷ Bùi.
diện mạo của Cảnh Dung tuấn tú như điêu khắc, toát lên khí chất uy nghiêm, trong đôi mắt tà mị lúc ẩn chứa nụ thâm sâu.
Người đàn ông như mang cảm giác an !
Kỷ Vân Thư lập tức tránh ánh mắt , tay giữ chống lên n.g.ự.c , dùng sức đẩy khỏi vòng tay .
"Đa tạ Vương gia, thuyền lắc quá, tiểu nhân bám chắc."
"Vậy ngươi cạnh bổn vương , bổn vương giữ ngươi."
"..."
Không đợi Kỷ Vân Thư phản đối, kéo cô xuống bên cạnh , tay vẫn nắm chặt cánh tay cô, ý định buông .
Kỷ Vân Thư vặn vẹo cổ tay, dám Cảnh Dung, chỉ : "Tiểu nhân , xin Vương gia buông tay."
"Không buông."
"Vương..."
"Ngươi mà ngã c.h.ế.t trong thuyền, bổn vương nhặt xác cho ngươi, phiền phức lắm."
"..."
Cạn lời!
Đành thỏa hiệp !
Người lái đò đang chèo thuyền bên ngoài trong, cao giọng nhắc nhở.
"Hai vị công t.ử chứ? Ngồi vững , qua mấy con sóng phía là thôi. Thôn Triệu Gia tuy xa, nhưng hôm nay mưa lớn, mặt nước yên ả, các vị..."
Người lái đò cứ lải nhải mãi bên ngoài, tiếng mưa rơi cũng dần át giọng ông .
Đi một nén nhang thì đến bến đò thôn Triệu Gia.
May mà đến nơi an !
Cảnh Dung đỡ Kỷ Vân Thư xuống thuyền, lúc mới buông tay cô .
...