Vẻ mặt Kỷ Vân Thư ôn hòa, nhưng ánh mắt thoáng chút lạnh lẽo.
"Loan Nhi hiểu chuyện, tỷ tỷ hà tất chấp nhặt với một con nha đầu." Cô sang mắng Loan Nhi: "Còn mau nhận !"
Loan Nhi cúi đầu, ngập ngừng một chút mới cam lòng : "Nô tỳ ."
Thế nhưng Kỷ Mộ Thanh nheo đôi mắt sắc như dao, hừ một tiếng với Kỷ Vân Thư.
"Một con nha đầu nhỏ nhoi cũng khiến ngươi bao che thế ?"
"Nha đầu cũng là , huống hồ Loan Nhi theo bao năm nay, xin tỷ nể mặt mà tha cho nó."
"Ta cứ tha đấy."
Kỷ Mộ Thanh dựng ngược lông mày liễu, ả dựa mà nể mặt Kỷ Vân Thư chứ?
Ả ngoắt , đôi mắt phượng lẳng lơ liếc xéo, gầm gừ: "Lũ chúng bay thộn đấy gì, còn lôi xuống nhà củi, đợi bổn tiểu thư đích tay ?"
Thủy Nhi và Lạc Nhi dám chậm trễ, xông giữ chặt lấy Loan Nhi.
"Tỷ tỷ, cho cùng Loan Nhi vẫn là của , đ.á.n.h mắng cũng do quản." Kỷ Vân Thư .
"Đó cũng là nha đầu của Kỷ phủ, hiểu chuyện thì phạt, đây là quy tắc, thể loạn ." Tay phất một cái: "Lôi !"
Trong khoảnh khắc đó, những ngón tay thon dài như ngọc của Kỷ Vân Thư ấn nhẹ cánh tay Thủy Nhi. Ngón cái dùng lực, Thủy Nhi chỉ cảm thấy lòng bàn chân tê rần, lập tức vững, cả đổ ập về phía Kỷ Mộ Thanh.
Kỷ Mộ Thanh kịp trở tay, xô ngã ngửa , hai cùng ngã dúi dụi xuống đất.
Rầm một tiếng.
"Ái da, đau c.h.ế.t ! Con nha đầu c.h.ế.t tiệt , mày chán sống hả?"
Kỷ Mộ Thanh Thủy Nhi đè lên, đau đớn kêu gào.
Thủy Nhi sợ mất mật, Lạc Nhi bên cạnh cũng hoảng hồn, vội vàng đỡ Kỷ Mộ Thanh dậy.
Kỷ Mộ Thanh vốn coi nhan sắc như mạng sống, giờ đây lấm lem bùn đất, đầu tóc rối bời, trâm cài xiêu vẹo, trông thật t.h.ả.m hại.
Chát...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-8-vo-kich-nhat-nheo.html.]
Kỷ Mộ Thanh vung tay tát Thủy Nhi một cái, trừng mắt ả.
"Đồ c.h.ế.t tiệt, đến bổn tiểu thư mà cũng dám đụng ."
"Nô tỳ tội, là nô tỳ vững, xin Đại tiểu thư tha mạng."
Thủy Nhi sợ hãi quỳ rạp xuống đất dập đầu liên hồi.
Kỷ Mộ Thanh lúc mặt mũi méo xệch vì phấn son lem luốc, còn tâm trí nào để ý chuyện của Loan Nhi nữa. Ả giậm chân bình bịch, tức tối bỏ về phòng đồ.
Màn kịch nhạt nhẽo vô vị cuối cùng cũng kết thúc.
Kỷ Vân Thư cũng kéo Loan Nhi nhanh chóng về viện, tránh cho Kỷ Mộ Thanh gây sự.
Vừa sân, Loan Nhi hỏi:
"Vừa nãy Thủy Nhi thế ạ? Tự dưng ngã nhào Đại tiểu thư."
Kỷ Vân Thư nhẹ, tự rót cho chén , chiều chuyện lâu dài.
"Em , xương chia bảy tầng mười bốn khối. Xương tay và xương chân lớp da thịt sự liên kết với . Trên xương tay, gân mạch chia hai đoạn, giữa hai đoạn là 'lưỡng cốt'. Ấn nhẹ đó sẽ thấy đau, nhưng khiến xương chân tê liệt mất sức. Vừa ấn huyệt lưỡng cốt của Thủy Nhi nên mới giải vây cho chúng đấy."
Loan Nhi mà mắt tròn mắt dẹt: "Tiểu thư giỏi quá!"
"Đều là cấu tạo khung xương cả thôi. Dù là tướng mạo kích thước nội tạng tim gan phèo phổi đều do khung xương quyết định. Ngay cả mức độ phân hủy của xác c.h.ế.t ngàn năm và thời gian t.ử vong cũng liên quan mật thiết đến khung xương. Còn nữa, hộp sọ của một cũng cực kỳ quan trọng, não bộ..."
"Tiểu thư đừng nữa!"
Loan Nhi vội ngắt lời, sắc mặt khó coi, nuốt nước bọt ừng ực, sống lưng lạnh toát.
Thấy Loan Nhi nhát gan như , Kỷ Vân Thư thấy buồn .
Trước khi đột t.ử bàn mổ, ngày nào cô cũng ở trong lán khảo cổ bạn với xương trắng xác thối. Nếu nhát như Loan Nhi thì cô thất nghiệp lâu !
Thôi thôi!
Hôm qua quỳ cả đêm, Kỷ Vân Thư quả thật mệt rã rời.
Cô leo lên giường, trùm chăn, ngủ một mạch.