NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 784: Một âm mưu to lớn đang bắt đầu
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:20:51
Lượt xem: 110
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường đường là cựu Binh bộ Tư Doãn, giờ thành ngư ông.
Chỉ thiếu mỗi cái nón lá nữa là đủ bộ.
Thật nực .
Cảnh Diệc bước đến bên cạnh , chắp tay lưng ưỡn ngực, như con gà trống gáy sáng sớm.
Một !
Một !
Hồi lâu , Cảnh Diệc mặt hồ bắt đầu nổi gió, hỏi một câu: "Kỷ Tư Doãn cả ngày thế , câu con cá nào ?"
Kỷ Lê nhếch mép, thở hắt : "Chỗ tuy ít cá, nhưng thỉnh thoảng cũng một hai con c.ắ.n câu."
"Cá lớn đều ở vùng nước sâu, trong ao hồ nhỏ bé là tôm tép, câu lên cũng chẳng ý nghĩa gì.”
Lời đầy ẩn ý.
"Lời tuy là , nhưng nơi phong cảnh hữu tình, non xanh nước biếc, ở lâu cũng thấy tâm hồn thư thái, là một nơi ."
"Vậy cái ghế của ngươi, sướng bằng ghế Binh bộ Tư Doãn ?"
Đương nhiên là !
Lại còn cứng ngắc nữa chứ.
Kỷ Lê đáp: "Ghế tuy thấp bé, nhưng đặt ở bên hồ Trừng Hồ , thể coi là nước xa cứu lửa gần."
"Vậy cần câu trong tay ngươi, dùng thích bằng trường kiếm ?"
"Trọng lượng tuy nhẹ hơn chút, nhưng dùng đúng chỗ thì thừa thãi."
Nghe , Cảnh Diệc bật : "Không ngờ Kỷ Tư Doãn dễ thỏa mãn đến thế."
"Chỉ là tùy cảnh mà định thôi.”
Hắn cũng chẳng kẻ ngốc, nhấc nhẹ cần câu: “Câu cá chỉ để g.i.ế.c thời gian mà thôi."
Kẻ tung hứng!
Dường như chẳng ai chiếm thượng phong trong lời !
Cảnh Diệc kiên nhẫn lạ thường, đưa mắt quanh, màu xanh ngập tràn, tầm thoáng đãng.
Quả là một nơi .
Hắn mở lời: "Vậy Kỷ Tư Doãn... định sống thế cả đời ?"
Dần chủ đề chính.
Kỷ Lê vẫn chăm chú mặt nước, khóe môi khẽ nhếch lên nụ nhạt nhòa khó nhận .
Hắn nghiêng đầu, trả lời câu hỏi mà lái sang chuyện khác: "Thôi đừng chuyện của nữa, chi bằng chuyện của Diệc Vương ngài ! Nghe vì vụ án cái giếng cạn, Diệc Vương gặp trắc trở, thuộc hạ chơi một vố, suýt chút nữa thì ngã ngựa, còn Hoàng thượng phái cùng Công Bộ, Hộ bộ giải quyết chuyện ngập lụt ở ngoại thành. Giờ ngài nên ở ngoại thành ? Sao thời gian đến đây?"
Châm chọc thế vui ?
Cảnh Diệc cũng chẳng để tâm những lời mỉa mai đó: "Mấy ngày gặp, lời của Kỷ Tư Doãn lạnh lùng hơn nhiều nhỉ! Nghe mà rùng cả ."
Ha ha.
Kỷ Lê: "Giờ Dung Vương đắc thế, gió trong triều e là sắp đổi chiều ."
Cảnh Diệc: "Đó cũng là lý do tại Bản vương đến đây tìm ngươi!"
Kỷ Lê: "Đã Vương gia hà tất vòng vo tam quốc gì? Chi bằng thẳng vấn đề cho đỡ tốn thời gian."
Hắn còn đang đợi cá c.ắ.n câu đây! Nói nhảm mãi cá chạy hết cả .
Phiền c.h.ế.t !
Ánh mắt Cảnh Diệc tối sầm , chân mày cũng nhíu, nghiêng đầu , chỉ hỏi một câu: "Ngươi cam tâm ?"
Không cam tâm!
Đánh c.h.ế.t cũng cam tâm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-784-mot-am-muu-to-lon-dang-bat-dau.html.]
Bao năm qua, Kỷ Lê tận tụy vì Đại Lâm, cuối cùng nhận kết cục cách chức, thể cam tâm?
Kỷ Lê rụt cổ, nheo mắt: "Hoàng thượng gán cho tội mưu hại Hoàng tử, tội danh quả thực thành án, cách chức cũng là lẽ đương nhiên. Chỉ là, câu hỏi của Vương gia, là hỏi cam tâm vì chim đầu đàn cho Vương gia ? Hay là cam tâm vì Hoàng thượng cách chức?"
"Ngươi vốn nên ở Binh bộ, nắm giữ trọng quyền, nhưng giờ đây cầm cần câu đợi cá c.ắ.n câu. Vậy đợi đến ngày tháng năm nào giỏ cá của ngươi mới đầy? Mà cho dù đầy thật, cũng chỉ là tôm tép nhãi nhép, thành hình. Hình bộ Tư Doãn trở thành ngư dân? Ngươi thực sự cam tâm?"
"Làm ngư dân cả đời, còn hơn quân cờ, cả đời trong hũ cờ của khác!"
Kỷ Lê ví như quân cờ, ví Cảnh Diệc như hũ cờ.
Cảnh Diệc hiểu ý , bèn nghiêm mặt, trịnh trọng : "Kỷ Lê, ngay từ đầu Bản vương , Bản vương thắng, tức là Kỷ gia ngươi thắng; Bản vương bại, tức là Kỷ gia ngươi bại. Chúng quan hệ quân cờ và hũ cờ, mà là hai đầu sợi dây vách núi, bất cứ bên nào buông tay thì cả hai cùng c.h.ế.t. Quan hệ của chúng ... là cộng sinh, phân mạnh yếu."
Hắn nhấn mạnh giọng điệu, cố gắng để lời thêm phần đáng tin.
Kỷ Lê ngẫm nghĩ, im lặng.
"Bản vương đến đây để xem ngươi câu cá, càng để ngắm phong cảnh, mà là cho Kỷ Tư Doãn ngươi một cơ hội thăng tiến, một cơ hội một vạn ."
"Thăng tiến?”
Kỷ Lê chua chát, ngẩng đầu : “Vương gia quên ? Giờ còn là Binh bộ Tư Doãn, trong tay quyền hành, chỉ là một kẻ câu cá nhàn rỗi, Kỷ Hoàn biên cương, giúp gì cho Vương gia."
"Kỷ Tư Doãn, Bản vương đến để dò xét thực lực của ngươi. Ngươi ở vị trí Binh bộ Tư Doãn bao nhiêu năm nay, trong tay bao nhiêu cân lượng, tự ngươi rõ.”
Hắn chằm chằm Kỷ Lê: “Hoàng thượng vốn luôn đề phòng võ tướng các ngươi, giờ khó khăn lắm mới gán cho ngươi tội 'mưu hại Hoàng tử' để cách chức, nên sẽ phục chức cho ngươi . Bây giờ chỉ cần ngươi gật đầu, giang sơn Đại Lâm sẽ là của Bản vương và Kỷ gia các ngươi! Đến lúc đó, ngươi và Kỷ Hoàn sẽ là Đại tướng quân nắm giữ binh quyền Đại Lâm, gió gió, mưa mưa."
Đại tướng quân!
Kỷ Lê chút động lòng tham!
Thú thực, đúng là câu cá bên hồ cả đời, càng đầu mãi mãi treo cái danh " cách chức".
Nhìn sự do dự của , Cảnh Diệc tiếp tục dụ dỗ: "Chỉ cần Bản vương lên ngôi Hoàng đế, ngươi sẽ là Hoàng hậu, thiên hạ Đại Lâm là của hai nhà Cảnh - Kỷ. Hiện giờ, Bản vương thế ngôi vị đó, chẳng qua chỉ là dệt hoa gấm. Ngươi giúp, sẽ bước bước cao thăng; ngươi giúp, sẽ mãi chỉ là mấy con cá giãy c.h.ế.t trong giỏ mà thôi."
Tay Kỷ Lê khựng , ngẩn một lúc.
Cần câu bỗng động đậy.
Cá lớn c.ắ.n câu!
Kéo lên, hóa là một con cá trắm cỏ to.
Hắn gỡ lưỡi câu khỏi miệng cá, nắm chặt con cá trong tay.
Từ từ dậy.
Sau đó...
Vung tay ném mạnh.
Ném con cá câu xuống hồ.
Con cá thoát c.h.ế.t, quẫy đuôi vài cái lặn mất tăm.
Hai bên hồ, bóng in xuống mặt nước.
Lung linh lay động.
Hồi lâu , Kỷ Lê mở miệng hỏi: "Vậy ... Vương gia định bắt đầu từ ?"
Đồng ý !
Cảnh Diệc nhếch môi: "Bắt đầu từ vị Kỷ ."
Hả?
Kỷ Lê ngạc nhiên.
Cảnh Diệc: "Nếu tại ả, ngươi Kỷ Nguyên Chức và tổ mẫu ngươi c.h.ế.t. Nếu ả bày mưu tính kế bên cạnh Dung Vương, ngươi và Kỷ Hoàn cũng rơi tình cảnh ngày hôm nay. Họa từ , thì nhổ cỏ tận gốc từ đó!"
Âm hiểm tột cùng!
Một âm mưu to lớn đang bắt đầu...